LÁ THƯ MÙA XUÂN GỬI ĐI

Nguyễn Đình Chính

 

 
 

 

                                                                                     


                    

Anh rất muốn bày tỏ tình yêu trong
những ngày anh còn đang sống da thịt
anh vẫn còn nồng say những cơn gió

bãi sông và tóc anh vẫn chưa bay
hết mùi khói những đêm nhẩy lửa trong
rừng hơi thở  anh vẫn còn thơm mùi

thơm quyến rũ.Tình yêu ơi cơn mê
dài ảo giác chỉ hiển hiện khi em
chạy tới ngã vào đời anh, khi em

chạy tói không còn một manh vải che
thân, khi em chạy tới rót cho anh
một ly cốt nhắc đầy tràn và khi

em ngồi xuống dịu dàng quay mặt đi
âu yếm nói rất khẽ rằng em yêu
anh vô chừng anh ơi. Chúng ta như

hai  đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng
chúng ta không còn nhiều  thời gian
bởi vì hình như ở đâu đó tai

hoạ đang nhe răng gầm thét đuổi theo
bởi vì hình như ở đâu đó nỗi
buồn đang âm thầm giang bẫy rình mò

và bởi vì không chỉ có mình anh
mà cả em cũng đã bắt đầu lờ
mờ nhìn thấy có thật một thế giói

tưởng như không có thật mà lại đầy
quyến rũ đang vẫy gọi ta vậy thì
còn do dự gì nữa hỡi em yêu

hãy yêu nhau khi mùa xuân vẫn còn 
gõ cửa rủ ta về  một miền  kí
ức xa xưa lang thang trên con đường 

vắng vẻ cỏ mượt bên đường thân thiện
mời ta ngồi xuống trò chuyện với chú
bê đang nhơn nhơ đùa nghịch. Cơn gió

vô duyên và những hạt mưa vắng chủ
xin đừng vật mình vật mẩy hãy bay
về đây cùng ta ngồi bên bếp lửa

tay trong tay nhớ về một người bạn
tốt đang cô đơn trôi dạt xứ người.

 

 

Last modified on 03/06/2010 6:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC