ĐI PHƯỢT EM ƠI

Nguyễn Đình Chính

 

 
 

 

                                                                                     

 


Tạm biệt thành phố nóng như lò
lửa những ngày nắng mưa thất thường 
nghẹt thở tôi  ba lô lên vai

hành trang  không phải khẩu súng tiểu
liên với hai cơ số đạn giết
người của một ngày ba mươi năm
 
trước vẫn còn bỏng rộp trong trí
nhớ hôm nay tôi hăm hở lên
đường đi phượt  với ước mơ đã

bị vò nát nhàu tôi đi tìm
bà mẹ Mán Cao Lan ăn nắm
xôi thơm trong câu thơ dĩ vãng
 
đêm về  nhẩy lửa vui hát giữa 
rừng ngủ quên bên dòng suối trong
xanh   tôi  đi tìm  năm tôi mười

tám tuổi năm tôi hai mươi tuổi
năm tôi ba mươi tuôỉ năm tôi
bôn mưoi tuổi khi tôi chưa hề
 
làm tình với em cũng không biết
trò quấy rôi tình dục em. Tôi
đặt em ngồi lên bàn và nói
 
với em một điều đơn giản xin
em đừng tin những điều lải nhải
quanh em hãy  cúi xuống tin vào
 
đôi bàn chân em đang bước đi
hãy ngẩng lên tin vào tiếng đập
trái tim ngực em và nếu có
 
thể xin em hãy tin vào tình
yêu của tôi dành tặng cho em
hôm nay khi tâm hồn tôi cũng

đã khoác ba lô  lên đường đi
phượt bỏ lại phía sau những tháng
ngày đớn hèn  chật hẹp đời tôi

 

 

Last modified on 09/12/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC