BÀI THƠ TRẮNG TRONG ĐÊM HÀ NỘI

Nguyễn Đình Chính

 

 
 

 

                                                                                  


mm


mệt mỏi  buồn chán  căn phòng mở
cửa sổ vẫn khó thở vì không
khí sặc mùi cống rãnh và vì

cái gì nữa mù mờ cứ ngàn
ngạt trong người không thể hiểu nổi
lại càng không thể trút bỏ đi

được. Úp nồi cơm điện lên đầu
cứ thế len lén như một con
chó lỉnh ra gầm cầu long biên.

Con chó  tìm một cục xương, còn
ta cũng tìm cục xương chẹc chẹc
của ta để chạy trốn buổi tối

ngạt thở  này. Anh ơi tàu nhanh
hay tàu suốt đây. Ha ha bữa
tối tạm bợ  đây rồi và ta

bắt  đầu cắn xé nhai nuốt cục 
xương nhão nhoét trốn trong bóng 
tối chân cầu đang cong mông dương

to đôi mắt chó nô tài cam  chịu.
Ở đâu đó  bỗng vẳng lại lời
ca véo von đây lắng hồn núi
 
sông ngàn năm đây lắng hồn núi
sông ngàn năm lắng hồn núi sông
ngàn năm ngàn năm ngàn năm năm ./.
                 
11 -2010

 

 

Last modified on 11/28/2010 6:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC