Ô KÊ! CÒN CÁC CẬU, CÒN TỚ…

Nguyễn Cảnh Nguyên

 

 
 

 

 



Đôi điều với lớp trẻ, thơ, tân hình thức

Ô kê! Tuỳ các cậu. Giờ thì các
cậu cứ tha hồ chỉ vào mặt mà
chửi bọn tớ là đồ con rùa, con
chó, con lợn, con bọ, con gián, con

chuột...  hay bất kỳ một con vật bẩn
thỉu, ghê tởm, hèn hạ nhất mà đầu
óc các cậu có thể tưởng tượng ra
thì bọn tớ cũng chẳng nói gì được.

Tuỳ các cậu, các cậu có thể tưởng
tượng ra rồi chửi bọn tớ là đồ
gạch gồ, đồ đất sét, đất bùn, đồ
cứt chó, đồ rác rưởi, đồ giẻ cùi,

đồ khố rách, đồ áo ôm, đồ nước
bọt, nước đái, nước cống... nói chung là
bất kỳ một thứ đồ gì vô dụng
hay khó ngửi nhất thì bọn tớ cũng

chẳng nói sao đâu. Tuỳ các cậu, tớ
biết thừa là các cậu chẳng ưa gì
bọn tớ, giờ thì các cậu có gân
cổ lên mà bảo bọn tớ là đồ

đần độn, đồ dốt nát, đồ ác ôn,
đồ khốn nạn, đồ hèn nhát, đồ cố
chấp, đồ tham quyền, đồ cố vị, đồ
thâm hiểm, đồ độc ác, đồ gàn dở,

đồ bần tiện, đồ ù lỳ, đồ mê
sảng, đồ khùng, đồ điên, đồ kỳ đà
cản mũi, đồ ngáng chân, đồ giật dây,
đồ chọc gậy bánh xe, đồ ném đá

giấu tay, đồ đâm bị thóc chọc bị
gạo... hay bất cứ một thứ đồ gì
chó chết nhất, khỉ đột nhất, dòi bọ,
cứt đái nhất... mà các cậu có thể

nghĩ ra thì bọn tớ cũng chẳng dám
cãi. Tuỳ các cậu, tớ thừa biết là
các cậu ghét bọn tớ đến như thế
nào rồi, các cậu cứ chửi bọn tớ

đi, cứ thoải mái mà ví cái mặt
phèn phẹt của bọn tớ như mặt dầy,
mặt giặc, mặt cặc, mặt mẹt, mặt mo,
mặt thớt, mặt nồi, mặt mâm, mặt lồn...

hay bất kỳ một thứ mặt gì gớm
ghiếch nhất thì bọn tớ cũng phải im
thôi. Ô kê! Tuỳ các cậu. Các cậu
cứ thoải mái nghĩ, thoải mái nói, thoải

mái viết, thoải mái tưởng tượng về bọn
tớ như thế nào cũng được, bọn tớ
xứng đáng bị nguyền rủa như thế, xứng
đáng bị xỉ vả như thế, xứng đáng

bị chửi bới như thế, muôn ngàn lần
xứng đáng, rất xứng đáng, các cậu ơi,
cứ lấy tro, lấy trấu, và nếu được,
lấy cả cứt, cả đái nữa mà trát

vào mặt chúng tớ. Tuỳ các cậu. Thế
nhé! Thoải mái đi. Ô kê. Như các
cậu, cách đây lâu lâu rồi bọn tớ
cũng được người ta gọi là lớp trẻ

nên bây giờ bọn tớ cũng thông cảm
với các cậu lắm. Thì chúng tớ cũng
được người ta xoa đầu, vỗ vai, được
người ta khuyến khích, được người ta giao

trọng trách, được người ta ưu tiên, được
người ta giành chỗ, được người ta xác
định và chính chúng tớ cũng xác định...
để rồi chính chúng tớ lại rơi vào

tình trạng của các cậu như bây giờ
các cậu rơi vào. Ngày ấy chúng tớ
cũng chửi ghê lắm, những thế hệ sau
bọn tớ cũng chửi ghê lắm, chửi chẳng

kém gì các cậu bây giờ đâu. Y
như các cậu bây giờ, chúng tớ ngày
ấy cũng có yêu sách, có kiến nghị,
có đề đạt, có đãu tranh, có thỉnh

nguyện có đòi hỏi cái này cái nọ...
nhưng rốt cuộc rồi cũng vẫn chẳng thay
đổi, chẳng được cái quái gì cả. Giờ
thì lại đến lượt các cậu. Ô kê!

Còn các cậu, còn tớ đãy... Tớ thách
các cậu. Để rồi xem các cậu sẽ
làm được cái gì nào?

 

 

 

Last modified on 09/17/2007 - 8:30 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME