ĐÊM

Nguyễn Cảnh Nguyên

 

 
 

 


Rồi cũng đến lúc tự nhiên những
con chữ muốn nổi cơn điên, chúng
cứ lúc tụ lại lúc dãn ra, lúc
tiến vào gần, lúc lùi xa, đậm

dần lên một lúc rồi lại nhạt
dần đi trong một lúc khác... đến
lúc tự nhiên những trang sách trở
nên nặng trĩu, rơi xuống và anh

nhắm mắt ngủ biến đi lúc nào
không biết, cũng như không biết ngọn
đèn điện trên trần đang càng lúc
càng sáng lên, sáng lên như một

quy luật, dù chẳng để làm gì,
không biết, không để ý đến cốc
cà phê đặc quánh đã nguội ngắt,
đến cái gạt tàn đã đầy ắp

những đầu mẩu thuốc lá dài ngắn,
cong queo, gẫy nát đủ kiểu, đén
chai rượu đã vơi phân nửa rất
dễ trở thành vật mẫu cho một

bức tranh tĩnh vật nào đó, không
để ý rằng chắc chẳng bút nào, mầu
nào có thể ghi lại được sự
nhầu nhĩ của tấm chăn đang đắp

hờ lên một cơ thể cũng nhầu
nhĩ không kém, cũng như chẳng bút
nào, mầu nào có thể ghi lại
được dù là một phần của những

giấc mơ hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc
trung bình, hoặc đã, hoặc đang, hoặc
sẽ xuất hiện trong cái đầu đang
trong tư thế ngoẹo hẳn đi trên

chiếc gối mỏng và cứng như đá,
cứng và khô như những hồn người
càng ngày lại càng cứng hơn, càng
ngày lại càng khô hơn, những hồn

khô nhưng không thể cháy, không thể
bốc, không thể trở thành, không thể
nuôi một ngọn lửa, dẫu chỉ là
một chút, một khoảnh khắc như ngọn

lửa rơm.

16 - 11 – 06

 

 

 

Last modified on 02/28/2007 - 7:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME