THƠ LÀM Ở PHÒNG KHÁM RĂNG HÀM MẶT

Nguyễn Cảnh Nguyên

 

 
 


 

 

Nếu không bị đau răng hay cụ
thể hơn là nếu không đi khám
răng định kỳ, để rồi tự nhiên
mấy thầy trò của cha bác sỹ

nha khoa phát hiện ra mấy cái
răng bị sâu, bắt phải chụp rơn
ghen thì có lẽ tôi được thấy
một phần cái sọ của mình vào

một ngày trời rất đẹp rất nên
thơ như thế này. Thật sự thì
một phần cái sọ ấy cũng chẳng
có gì được gọi là đẹp đẽ,

chẳng có gì đáng chiêm ngưỡng, từ
xương hàm dưới, xương hàm trên đến
những cái răng, vì gồm cả chân
nên trông dài hơn bình thường rất

nhiều, cái to, cái nhỏ, cái mòn
nhiều, cái mòn ít, cái có lỗ,
cái không có lỗ, cái xiêu, cái
thẳng, dưới ánh đèn phóng đại của

chiếc hộp đọc phim hình chữ nhật
treo trên tường, lần lượt hiện lên
trông chẳng có gì được gọi là
hấp dẫn, chẳng có gì muốn nhìn

ngắm. Mà đúng..., thực sự thì chẳng
ai muốn nhìn, muốn ngắm, muốn đụng
đến, dẫu chỉ mấy cái răng, hàm
dưới, hàm trên, một phần của cái

sọ hay cả cái sọ cả bộ
xương của mình hay của người khác,
tức là nhìn thẳng, nhìn xuyên suốt
sự thật, có phải, cũng như bộ

xương, sự thật có cái thẳng, cái
cong, cái dài, cái ngắn, to, nhỏ,
dày, mỏng, rộng, hẹp... trông rất khác
nhau, nhìn vào thấy xấu, thấy kinh

khủng bỏ mẹ, chỉ khi đắp lên
nó ít thịt, khoác cho nó tấm
da, mông má cho nó thì nhìn
nó mới hoặc tạm tạm coi được

hoặc ngây ngất mê mẩn tâm thần,
đấy là tôi liên tưởng đến mấy
cô người mẫu, mấy cô hoa hậu,
nhưng những cái ngây ngất, những cái

tạm tạm coi được ấy thử hỏi
tồn tại được bao nhiêu thời gian,
bất quá cũng trăm năm là cùng,
sau trăm năm ấy, tất cả rồi

đều tồn tại dưới dạng những bộ
xương, tiếc thay thật là xấu xí,
ghê sợ, hay dưới dạng những túm
tro nho nhỏ, chẳng ai cưỡng lại

được, tôi biết thế để rồi tôi
lần nữa lại cám ơn Thượng Đế,
có phải là Ngài đã dựng lên
tôi từ tro bụi để đến một

ngày nào đó tôi lại được thanh
thản trở về với tro với bụi.

 

 

 

Last modified on 06/04/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME