BÀI TÌNH MUỘN CHO TM


Khê Kinh Kha

 
 
 

 

tháng sáu mặt trời mùa hạ
vừa chớm nở, chắc sáng nay
em cũng dậy sớm như mọi
ngày, em sửa soạn, tô chút

son hồng lên môi, vẽ chút
chân mày thêm đậm và có
lẽ em sẽ chợt buồn nhìn
mắt em thâm đen vì thiếu

tình ai. Có bao giờ em
ngồi ngắm cánh mây trôi trong
chiều thu vàng úa, nắng muộn
màng buông rủ theo giòng

tóc em, như nỗi buồn xa
nhau em hỡi, có bao giờ
em đứng lặng bên hiên nhà
nhìn ánh trăng trải lụa vàng

trên cành mà nhớ một đoạn
đường đời đã qua, nhớ một
lần vụng dại yêu người đắm
đuối, và có bao giờ em

ôm mặt trong đêm để nhớ
một khung trời Trưng Vương xa
xăm, những chiều xưa tan trường
áo trắng bay bay, những ánh

mắt nhìn ngại ngùng, ôi ánh
mắt tình buồn như có mưa
sa, và nếu em có thấy
ngỡ ngàng vì đời vẫn còn

những bước chân vô tình, như
những giọt sương lạnh trên thảm
cỏ đời, em hãy nhắm mắt,
cố hình dung ra tôi, một

hình bóng xa mờ như sương
mù giữa Hải Vân, như cánh
bườm xa trên biển chiều Nha
Trang, Đà nẳng, hay như vùng

kỉ niệm mờ trong lệ xót.
Em sẽ thấy tình tôi trải
rộng trên cánh gío xôn xao
thuở nào thầm yêu em không

giám tỏ. Ôi tình bỡ ngỡ
vì môi em đã chọn môi
người, giờ tôi như bóng tối,
chôn kín hồn tôi, khóc rưng

rưng tình em, em hỡi. Ôi
đã muộn màng duyên em và
tôi đứng bên bờ sông lặng
lẽ, đếm lại tuổi trần luân

cùng bao giọt lệ đã khô
cóng trong tôi em ơi. Làm
sao níu kéo được bước chân
thời gian cùng khung trời tuổi

mộng, xin được lặng yên trong
trí nhớ tình em. Một đời
rồi cũng qua, con đường nào
mang ta trở lại bên dòng

sông tình mộng. Tôi giờ như
con gío qua rừng hoang vu
tìm vết chân em.  Xin một
làm ngủ vùi trong mái tóc

em, dù qúa muộn màng, dù
qúa muộn màng, hỡi em yêu