QUÁN VẮNG

Khế  Iêm

 

 
 


 

 

 

Thường thường tôi hay uống cà phê
ngoài đầu đường mà đầu đường nào

chẳng giống đầu đường nào nên không
cần nhắc tới và quán vắng nhưng
có nhiều thứ vắng chứ không riêng
gì quán như ngay trong tôi đây
mọi thứ đều rỗng không ngoại trừ
đầy ắp những cái không và nỗi
bình an ôi chao tôi cảm thấy
bình an bình an bình an và
không có gì còn làm tôi phải
bận tâm và có lẽ đó là
cảm giác dị kỳ mọi người mong
chờ và đã từng đi tìm khắp
cùng trời cuối đất còn tôi tôi
muốn chôn sống đi những cái không
và nỗi bình an vì chung quanh
tôi còn biết bao nhiêu kẻ khốn
cùng đói rách lầm than mà tôi
thì dửng dưng với mọi biến động
và cứ tưởng như mình cao xa
mà nào có cao xa gì chẳng
qua chỉ làm ra vẻ màu mè
giả mạo đấy thôi và quán vắng
khác chăng cái am dùng làm bình
phong chứa những cái không và nỗi
bình an dĩ nhiên sớm muộn gì
quán vắng cũng phải đóng cửa vì
ai mà lui tới cái chỗ không
người ấy và những cái không và
nỗi bình an rồi cũng tan như
những bóng mây hoang ôi quán vắng

quán vắng và những bóng mây… hoang
trong cuộc đời tôi giờ nơi đâu.

 

 

 

 

Last modified on 11/24/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC