Khế Iêm

ẢNH THỰC – BÀI THƠ XE ĐẠP – RỒI QUÊN – BÌNH YÊN – NỐI CHỮ
LẬP THỂ NGƯỜI – LÃO VƯỢN NGƯỜI – PARIS – TÔI LÀ – HÉO TÀN
TIẾNG KÊU – KHUYA KHOẮT – HƯỚNG RA BIỂN – HỎI CÂY
NẮNG VÀNG – CHUYỆN TÌNH – CHIẾC XE VÀ CỘT ĐIỆN
HỎI NẮNG – CHIẾC XE CŨ – TẾT Ở NEW YORK – THƠ
XUÂN ƠI! – BIỂN CHẾT – BUỔI SÁNG NGỒI MỘT MÌNH
KẺ VIẾT – HOÀI NHỚ – LẠI NỖI BUỒN – NHỮNG CÁI TÔI BUỒN
MÂY VIẾT – KHÓC VANG – LỬNG LƠ – NÀNG

 

 
 

 

 

Image result for waiting to cross the road

ẢNH THỰC

Tôi đi bộ chậm chậm
trong buổi sáng không người
những giấc mơ đêm qua
bay đi bây giờ những

đám mây cũng đã bay
đi để lại nắng hòa
nhập với sương giá còn
vương vấn đâu đây không

ảo tưởng tưởng tượng con
đường cứ dài mãi dài
mãi không thôi và tôi
chậm chậm tạt vào một

quán bên đường đúng là
quán bên đường mua ly
cà phê buổi sáng qua
ô cửa nhỏ ngồi bâng

quơ nhìn ra con đường
bất chợt âm thanh từ
hai luồng xe ngược chiều
như hai làn sóng ầm

ầm xoắn lại với nhau
kéo tôi ra khỏi tôi
cho tới khi chậm chậm
tôi hớp ngụm cà phê

đắng nghét chẳng đặng đừng
đứng dậy về lại một
nơi tôi không có tôi
đánh thức con phố những

cửa hàng mở cửa bãi
đậu xe dần dần đông
xe và nắng và gió
và bụi tốc tôi vào

đám người túm tụm đang
chờ qua đường.

 

Image result for hòn than

 

VÔ ĐỀ

Tôi đứng ở góc phòng lờ
mờ giữa sự vật và hiện
thực trong phút chốc tôi lắng
nghe và chừng như hoang phế

lan dần và cơn sốt lan
dần như hòn than nóng lên
trong tôi tôi đang mất tôi
từ từ từ từ bừng bừng

tôi là hòn than cơn sốt
giải phóng tôi khỏi tâm trí
và cảm xúc tù ngục của
con người từ trong ra ngoài

toàn thân tôi là chất đen
giống loài tôi là than ngôn
ngữ tôi là lửa linh hồn
tôi là tàn tro thế giới

tôi là đêm tối và lửa
hồng chào bạn người nhé tôi
là hòn than tôi là tôi
dị kỳ không sai.

 

mm

http://allgoodart.blogspot.com/2012_01_01_archive.html

 

BÀI THƠ XE ĐẠP

Người đàn ông dựa xe đạp
vào vách tường vừa kịp
cơn giông ập xuống mang
theo mưa và mưa và

mưa xoá nhoà biên cương
giữa sáng tối và sự
vật và bụi mờ đẩy
người đàn ông dần dần

lùi lại khoảng cách giữa
tiếng rơi mái hiên và
gió lạnh và chiếc xe
lấn tới lấn tới cho

đến khi những đường cong
vòng tròn những nan hoa
những góc cạnh khảm  sâu
vào bức tường đã ố

màu thành bức tranh hiện
thực và người đàn ông
là chiếc bóng phai mờ
và cơn giông và mưa

và biên độ giữa hai
chiều thực tại còn đọng
lại nhiều năm sau đó
trong ký ức người đàn

ông những phút giây lạ
lùng  tưởng chừng như câu
chuyện chỉ xảy ra trong
tâm trí.

 

mm

Tranh Salvador Dali

 

RỒI QUÊN

Có những lúc tôi làm thơ
thật buồn cười ngồi chống cằm
nhìn mông ra ngoài sân sau
cho đến khi đầu óc rỗng

không không có bất cứ gì
bất cứ gì một hồi lâu
đứng dậy làm những việc lặt
vặt trong nhà. Ghi chú – bài

thơ chỉ có tôi đọc được
trong khoảnh khắc rồi biến mất
nên không thể chép ra nhưng
có gì mà chép nhỉ những

dòng chữ trên còn sót lại
trong ký ức tôi lấy ra
cho hết rỗng không rồi quên.

 

mm

 

BÌNH YÊN

Bóng tối đứng đó đậm
đen và tôi cũng đang
đậm đen tôi nói chuyện
với bóng tối tôi không

nhận ra bóng tối bóng
tối không nhận ra tôi
bóng tối nói bóng tối
quên cất tiếng nói vào

ngăn kéo sau khi nói
nên tiếng nói đã bị
đậm đen không nói được
trong khi chờ nuôi lại

bóng tối đi vay tiếng
nói từ bóng tối khác
vì thế phải kiệm lời
kiệm lời người nghe chịu

khó lắng nghe qua ẩn
dụ ôi chao lại phải
trở lại ẩn dụ ý ở
ngoài lời tôi nói không

sao không sao chẳng phải
bóng tối đứng đó đậm
đen và tôi cũng đang
đậm đen đó sao sá

gì một chút ưu phiền
mà làm hỏng nỗi bình
yên chứ.

 

mm

 

NỐI CHỮ

Hắn mở cuốn sách nhưng chữ
như những con kiến từ từ
bò ra khỏi trang sách trang
sách trắng không chữ và có

chữ hắn gấp lại rồi mở
ra gấp lại những con chữ
trở về trang sách mở ra
những con chữ từ từ ra

khỏi trang sách những trang sách
không còn để đọc những trang
sách là những khoảng không mắt
sợ chữ hay chữ sợ mắt

bác sĩ mắt mắt tốt bình
thường nhà tâm lý tâm thần
ổn định nhưng chữ vẫn từ
từ bò ra ngoài trang sách

có chữ và không chữ cứ
như hai mặt một đồng tiền
nhà triết lý trước kia chữ
có nghĩa nhưng thiếu vô nghĩa

có bất động mà không di
động có nghĩa và vô nghĩa
gộp thành đời chữ chữ tự
nó vô nghĩa di động và

liên hệ giữa chữ và chữ
sinh ra nghĩa chữ bây giờ
người còn có người dơi người
nhện ầm ĩ bay cớ gì

chữ không có chữ kiến bò
hắn không tin ai nhưng từ
đó hắn không đọc nữa hắn
chỉ đọc hắn, khuya đêm chưa?

 

 

mm

 

LẬP THỂ NGƯỜI

Gửi Trần Huyền Sâm

Hắn nằm hai chân quắp lại
vuông vức với hai cánh tay
còn cái đầu trượt ra ngoài
không biết đâu ở đâu có

thể trên ngực bên hông hay
một nơi nào đó mà chỉ
cái đầu biết phải sắp xếp
thế nào cho có nghĩa và

cảm xúc chạy dọc dọc theo
những góc cạnh thẳng nghiêng hay
cong cong sao cho khi áp
vào mặt phẳng dẹp dẹp sẽ

biến hắn thành bức tranh lập
thể nhưng tại sao không phải
là con ong cái kiến cọ
quậy cọ quậy (với giấc mộng

trăng sao) mà lại là lập
thể lập thể hắn càu nhàu
cựa mình cố thoát ra khỏi
những đường nét trở về với

khoảng không gian ba chiều của
thực tại và hiện thực của
con người chính hắn hắn không
thể là hiện thân của những

góc cạnh hay đường nét gì
gì đó nhưng hoài công vì
thực sự cái đầu bây giờ
không biết đâu ở đâu vì

chỉ cái đầu mới đủ sức
tưởng tượng và đổ vào cái
tôi rồi lôi hắn ra ngoài
mặt phẳng dẹp dẹp như bức

tường trơ trơ không biểu cảm
nhưng cái đầu cái đầu hoàn
toàn im hơi lặng tiếng cho
đến khi những đường nét góc

cạnh cứng lại biến hình thành
bức tranh lập thể được nén
lại bằng chính hắn thu hút
cặp mắt của đám đông và

chừng như bóng hắn đang luẩn
quất lẩn quất đâu đó nơi
đám đông hắn nào là hắn.

 

 

mm

 

LÃO VƯỢN NGƯỜI

Tôi đứng đợi bên đây đường
bên kia khu mua bán sầm
uất thường sầm uất chỉ là
sầm uất vì tôi chẳng mua

sắm gì ngoài việc thỉnh thỏang
ghé McDonald’s mua một
ly cà phê đen không đường
không đường gì cả vào buổi

sáng lạnh lạnh hớp một ngụm
cà phê đắng nóng nói với
lão homeless vượn người ngồi
ướp lạnh bên hiên bằng ly

cà phê hamburger hay
gì gì đó đó là ngôn
ngữ của lão lão là lão
vượn người mắt mũi lộ ra

lồ lộ giữa đám râu tóc
bùi nhùi hai bàn tay cọ
quậy cọ quậy từ bộ đồ
giẻ rách mắt mũi bàn tay

là hình ảnh sống động duy
nhất lão mang tới trần gian
giữa những phế phẩm râu
tóc giẻ rách tôi biết lão lão

biết tôi vì tôi biết nói
ngôn ngữ của lão tôi lui
tới tới lui khu mua sắm
sầm uất bên kia lần lửa

với ly cà phê đắng nóng
và lão vượn người cho đến
một buổi sáng ấm nắng từ
xa xa lãng đãng bóng người

cảnh sát và lão khập khễnh
khập khễnh bước đi như biến
mất trong cuộc đời râu tóc
giẻ rách và dù không còn

lão vượn người tôi vẫn lui
tới tới lui khu mua sắm
sầm uất mua ly cà phê
không đường đắng nóng đắng nóng

và chợt nhớ ra không còn
ai không còn ai ở nơi
này nói nghe nghe nói bằng
ngôn ngữ của lão vượn người.

 

mm

 

PARIS

Có hố đen nào trong
tâm hồn con người khiến
con người biến thành vũ
khí tàn sát con người

có hố đen nào khiến
lũ hổ đen IS
như lũ quỉ hiện hình
giữa đêm tối Paris

và thế là Paris
rung động kinh hoàng Paris
máu chảy Paris tang
thương Paris thứ sáu mười

ba mười ba thứ sáu
Paris Paris của
quyền con người của lãng
mạn ấn tượng tượng trưng

siêu thực Paris của
những giấc mơ bao năm
bây giờ đang cơn bất
hạnh nhưng Paris còn

đó lấp ló ánh bình
minh như ngọn tháp eiffel
bất tử bất tử – trên
siêu lộ thông tin Paris

Paris chừng như mỗi
con người có một Paris
hỡi Paris bình yên
bình yên Paris.

 

* Khủng bố Paris xảy ra vào tối thứ Sáu, ngày 13 tháng 11 năm 2015, do IS thực hiện, làm ít nhất 129 người thiệt mạng và hơn 350 người bị thương.

 

 

mm

 

TÔI LÀ

Tôi là là cái gì thật
ra tôi không là là cái
gì nhưng tôi vẫn phải là
là cái gì vì không ai

lại không là là cái gì
(dù tôi muốn không là là
cái gì cũng không phải muốn
là được) nên tôi nghĩ tôi

là tôi cho xong nhưng tôi
không là là cái gì làm
sao tôi lại là tôi tới
đây tôi mới thấy đúng là

tôi không là là cái gì
vì ngay cả chuyện cỏn con
không là là cái gì cũng
không làm rõ ràng được xá

chi những chuyện khác nhưng không
làm được không có nghĩa là
không là là cái gì thế
thì thôi xóa cái không là

là cái gì đi có nghĩa
là xóa luôn tôi đi như
vậy chẳng phải tiện cả đôi
đường sao nhưng tôi là ai

mà có quyền năng xóa tôi
đi ôi chao bây giờ tôi
mới nhận ra tôi chỉ là
trò chơi xúc xắc của ai

đó và ai đó mới xóa
tôi đi được điều biết đó
đã làm tôi không là là
cái gì.

 

mm

 

HÉO TÀN

Hắn bước vào quá khứ
hắn là quá khứ nơi
căn gác dưới lớp tôn
mái tôn những trưa hè

nắng nóng hắn là nắng
nóng ngồi đó hẳn là
ngồi đó quay lại một
thời niên thiếu chậm trôi

bây giờ đã chìm trong
ký ức như chiếc bóng
đậm đặc quạnh hiu kéo
dài cho đến khi hắn

như hạt bụi bị cuốn
vào cơn bão thời đại
mịt mù sương khói bỏ
lại đằng sau những người

sống trong ngôi nhà nửa
xây tường nửa gác gỗ
bây giờ không còn ai
và ngôi nhà cũng không

còn họ đã đi xa xa
rồi mang theo thời niên
thiếu đơn độc lặng câm
của hắn hắn nhớ họ

nhiều họ và hắn như
giọt mưa tung tóe trên
hè phố và mỗi tia
nước là một ngả đường

đời trần trụi bây giờ
họ ở đâu những người
anh em của hắn hắn
khóc những giọt nước mắt

khô bên cạnh mối sầu
thương và quá khứ hắn
bước ra phút giây như
chiếc lá đã héo tàn.

 

C:\Documents and Settings\User\Application Data\PixelMetrics\CaptureWiz\LastCaptures\2015-05-27_16-00-53-640.png

The Scream of 1893, the most well-known works of
Edvard Munch (1863 –1944)

 

TIẾNG KÊU

Những tiếng kêu từ xa từ
rất xa lan man như tiếng
ru dần dần dần dần thành
tiếng hát những lời tự tình

vang vang trong hoàng hôn và
trong chiều hôm những tiếng kêu
sớm nay ra đi đi đi
lem lem luốc luốc hiện hình

những đứa trẻ không cha không
mẹ những cô gái bán thân
trên hè phố những mẹ già
buôn thúng bán bưng những kẻ

mất nhà mất đất không chỗ
dung thân những tiếng kêu lên
lên xuống xuống thật như nỗi
oan khắp mọi nẻo đường những

nỗi oan oan oan khuất khuất
chia tay mà đi những tiếng
kêu lẻ loi rơi trong lãng
quên không ai giúp ai những

con người không còn con người
những con người là những tiếng
kêu tiếng kêu đi tìm tiếng
kêu con người đi tìm con

người như cái ác sinh ra
cái đau những cái đau chồng
chất nỗi đau những con người
ngồi đó đi đâu giờ những

tiếng kêu không biết kêu ai.

 

mm

 

KHUYA KHOẮT

Gửi HĐTN

Tôi bước lên những bậc
thang ngoằn ngoèo ngoằn ngoèo
trong khu chung cư rồi
bước xuống bước xuống hai

cánh tay thẳng đuột hai
bàn chân nhấc lên đặt
xuống không cân đối nhau
như bước chân không khớp

với bậc thang những bậc
thang khập khễnh so với
con đường những bước chân
lên lên xuống xuống hàng

giờ hàng giờ những bậc
thang bất động bất động
những bước chân nhảy nhót
lê lê lết lết những

bước chân tình nhân những
mối tình tỏ tình những đêm
đêm ngày ngày sáng sáng
tối tối đợi chờ những

bước chân vang tôi ngồi
xuống ngồi xuống hai bàn
chân tách lìa ống chân
không động đậy động đậy

những bậc thang ngoằn ngoèo
từng bậc từng bậc và
những bước chân vờ như
không thấy nhau tôi vờ

như không thấy tôi lỏng
lẻo giữa nửa khuya khoắt.

 

mm

HƯỚNG RA BIỂN

Cô gái ngồi nơi trạm
xe buýt nhìn theo luồng
xe cuộn hơi nóng hướng
ra biển hướng ra biển

đã có vài lần cô
hướng ra biển lúc đó
cô không nói gì với
biển và biển không nói

gì với cô chẳng qua
vì cô không thích biển
và biển cũng không thích
cô lần cuối cô gặp

anh đi cùng với người
vợ tật nguyền và đứa
con tật nguyền hướng ra
biển anh không nói gì

có gì mà nói nhưng
trong ánh mắt cô đọc
thấy nỗi u hoài bên
kia đường lũ trẻ chơi

thổi bong bóng nước bay
mù trời làm cô nhớ
tới anh vài năm sau
cô được biết anh đã

rời bỏ người vợ cũ
và sống với người đàn
bà khác cô không biết
người vợ tật nguyền và

đứa con tật nguyền đó
sau này ra sao và
cô nữa cô sau này
ra sao cuộc đời ai

cũng có nỗi ngang trái
chỉ là người ta hay
bịa đặt và thêm thắt
thành những câu chuyện bi

thương để mua vui hỗn
độn giữa thật và giả
không có gì khác thoảng
thoát như bong bóng nước

lũ trẻ chơi tan biến
chỉ trong ít giây còn
cô vẫn ngồi đó ngồi
đó đợi mãi cho đến

khi chuyến xe trờ tới
đưa cô hướng ra biển.

 

mm

 

HỎI CÂY

Tôi hỏi cây cây nghĩ
gì khi người ta chặt
khúc những bạn cây bỏ
lăn lóc trên lề đường

cây bảo cây đang hỏi
mây trắng nhưng mây trắng
bận bay nên chưa thể
trả lời tôi hỏi nếu

người ta chặt khúc cây
thì cây sẽ làm gì
cây bảo cây đang hỏi
bóng mát nhưng bóng mát

bận che khuất mặt trời
nên cũng chưa thể trả
lời tôi nói vậy cây
hãy chạy đi chạy nhanh

đi tới một nơi nào
không có bọn chặt cây
cây bảo cây đang hỏi
rễ nhưng rễ bận cắm

dưới lòng đất sâu chưa
lên được tôi tức quá
hét lên vậy cây hãy
đợi đó để chết đi

chết theo các bạn cây
của cây đi cây bảo
cây đang bận tiếp gió
gió đã tới rồi có

câu hỏi gì thêm cứ
dán dưới gốc cây sẽ
trả lời sớm khi nào
xong việc.

 

* Ngày 19/3/2015, nhiều người dân Hà Nội không khỏi bất ngờ trước thông tin thành phố sẽ chặt hạ, thay thế 6.700 cây. Theo đó, khoảng 190 tuyến phố ở Thủ đô sẽ không có bóng mát suốt 3 năm. Sáng ngày 22/3/2015, hàng trăm người dân Hà Nội tuần hành tại khu vực hồ Thiền Quang để chống lại kế hoạch chặt phá 6700 cây xanh trên toàn thành phố.

 

mm

 

NẮNG VÀNG

Tôi đứng ở bãi đậu
xe nhìn bâng khuâng một
vùng nắng vàng (và trong
lúc này) tôi không biết

tôi là nắng hay nắng
là tôi con đường phía
trước một hướng ra biển
còn hướng kia lên đồi

cả hai nơi đều có
những ngôi nhà đắt tiền
nhưng những ngôi nhà đắt
tiền thì có liên hệ

gì tới tôi có lẽ
là do sự liên tưởng
từ con đường con đường
dẫn tới những ngôi nhà

đắt tiền bây giờ nắng
đã xóa đi ký ức
và cái nghĩ của tôi
cũng đã rời xa tôi

lờ mờ tôi không còn
biết tôi đang ở đâu
và đi đâu bởi tôi
là nắng chỉ khi nào

nắng rời xa tôi lúc
đó ký ức và cái
nghĩ trở lại thì may
ra tôi mới trở lại

tôi nhận ra nơi tôi
đến và đi (chẳng mấy
chốc) bóng tối tiễn đưa
ánh sáng và bãi đậu

xe sẽ lấp lánh lấp
lánh đủ sắc màu nên
tôi không muốn lãng phí
giây phút nào ở với

nắng lúc này tôi không
làm gì ngoài ngó quanh
lác đác bóng người len
lỏi qua những hàng xe.

 

mm

 

CHUYỆN TÌNH

Cô gái cùng con chó
nhỏ bước đi trên lối
đi vòng quanh công viên
mile square nắng xuyên

cành lá và trên cao
mây lãng đãng trôi trong
khi ở một nơi khác
chàng thanh niên gửi một

tin nhắn trước khi đi
làm và những người bộ
hành thấy đúng lúc đó
cô gái dừng lại check

mail nơi chiếc iphone
mỉm cười và tiếp tục
bước tới mỗi ngày như
thế đúng giờ như thế

đúng chỗ như thế trên
lối đi công viên quen
thuộc chừng như không thể
thiếu trong buổi sáng rạng

rỡ của ngày mới mới
mỗi ngày cho đến một
hôm cô gái cùng con
chó nhỏ biến mất không

thấy trên lối đi công
viên để lại lời đồn
về một chuyện tình đã
đến hồi kết hạnh phúc

và mang theo buổi sáng
rạng rỡ làm bâng khuâng
những người bộ hành những
đám mây lãng đãng không

buồn trôi và hình ảnh
cô gái cùng con chó
nhỏ dần dần rơi vào
quên lãng cho đến một

hôm cô gái cùng con
chó nhỏ lại bước đi
trên lối đi công viên
làm buổi sáng rạng rỡ

và mây lãng đãng trôi
dấy lên những lời đồn
thổi làm vương vấn bước
chân cô gái cùng con

chó nhỏ về một chuyện
tình dang dở đang làm
hoen ướt đôi mi.

 

 

mm

 

CHIẾC XE VÀ CỘT ĐIỆN

Những chiếc xe chuyển động
ngược xuôi từng đợt từng
đợt hết ngày dài lại
đêm thâu không biết đi

đâu về đâu những cột
điện hai bên đường đứng
im lìm bất động cũng
hết ngày dài lại đêm

thâu không đi đâu về
đâu những chiếc xe và
những cột điện dửng dưng
chào nhau như những kẻ

xa lạ và kể lại
câu chuyện trước đó chúng
không biết chúng thuộc loại
vật thể nào và dĩ

nhiên không thể phân biệt
giữa chuyển động và bất
động với đi đâu về
đâu cho đến khi lũ

thời gian chết tiệt chợt
đến làm chúng nhận ra
nhau bắt đầu những rắc
rối và chồng chất những

câu hỏi không bao giờ
có câu trả lời chẳng
hạn như tại sao những
chiếc xe cứ chuyển động

và những cột điện bất
động không biết để làm
gì hết ngày dài lại
đêm thâu như thế.

 

mm

 

HỎI NẮNG

Nơi góc đường một đám
đông rất nhiều người nhiều
người và cờ dọc theo
lề rải rác những bóng

người di chuyển về phía
đám đông làm cho đám
đông thêm đông nơi một
góc đường khác người đàn

ông đi ngược lại phía
đám đông trên con đường
ngoài hai luồng xe nghịch
chiều càng lúc càng vắng

xuyên suốt chỉ tòan là
nắng và nắng cho đến
lúc hoa mắt tấp vào
một tàn cây hỏi nắng

về đám đông rất nhiều
người nhiều người và cờ
kia có còn hay đã
biến thành nắng và nắng

này người đàn ông đang
nấp dưới tàn cây thì
đến bao giờ cũng sẽ
biến thành nắng?

 

 

mm

 

CHIẾC XE CŨ

Chiếc xe cũ cũ hơn
bất cứ chiếc xe cũ
nào khác chiếc xe cũ
chúa bởi không thể mở

cửa bên trái bước vào ngồi
lái đành phải chui qua
từ cánh cửa bên phải
nổ máy tiếng máy nổ

đủ làm rộn rã cả
một khoảng không gian với
những âm thanh phụ họa
kỳ quái rung lên từ

hàng loạt con ốc ở
khắp mọi ngõ ngách chiếc
xe cũ máy móc cũ
mọi thứ đều cũ là

những mảnh đời gập ghềnh
nối tiếp nhau cấu thành
câu chuyện đời cũ những
chiếc xe cũ phế thải

phế thải được đưa vào
nghĩa địa xe tháo gỡ
phụ tùng xài lại những
mảnh đời cũ biến thành

ký ức đợi đến lúc
về chiều rảnh rỗi hồi
tưởng lại là câu chuyện
hay nhất trong đời.

 

 

mm

 

TẾT Ở NEW YORK

Năm cũ không bước qua
năm mới vì năm mới
vốn thông thương với năm
cũ trong lúc lũ tết
và lũ tuyết ập xuống
mái nhà ôm lấy nhau
không chịu tan ra chẳng
khác nào năm cũ nằm
ôm lấy năm mới nhì
nhằng không thể bước qua
nhau mãi cho đến lúc
giật mình thức giấc bởi
tiếng động của cái lạnh
làm se da thay cho
tiếng pháo nhắc tới tết.

20/2/2015

 

 

mm

 

THƠ

Mọi thứ đều tiêu ma
cái còn lại sẽ thành
cổ vật ngay cả thơ
một thứ cổ vật phi

vật thể những cổ vật
lâu lâu được mang ra
bán đấu giá như một
trò sơn đông mãi võ

(nơi những phiên chợ quê
bán thuốc cao đơn hoàn
tán thấp thoáng thấp thoáng
những mảnh đời nghèo đã

biền biệt xa) thơ lâu
lâu được mang ra quảng
cáo cho những con rối
thơ rồi dần dần lịm

tắt lịm tắt như vì
sao đổi ngôi chúng ta
đang tiêu ma hoặc đang
trở thành cổ vật mà

chúng ta không biết chúng
ta không biết bởi vì
làm sao cái tiêu ma
và cổ vật lại có

thể tự biết tự biết
làm gì vì chẳng có
gì cần biết với thơ
đây không phải là cuộc

chơi tiêu hao giữa thời
gian vô tình và cổ
vật vô tri ư thơ
đang chết đang chết ở

bất cứ thời điểm nào
của lịch sử như thể
thơ đang sống trong khoảnh
khắc của cái chết nếu

không thì làm sao
lại được gọi là thơ.

 

mm

 

XUÂN ƠI!

“Con đường cứ dài ra
dài ra những bước chân
ngắn lại ngắn lại bên
kia bờ rào người đàn

bà lùa đàn gà vào
chuồng chập choạng chập choạng
trời tối đen tối đen …”
đó là những dòng chữ

được ghi lại nguệch ngoạc
bí ẩn chẳng đâu vào
đâu trên một mảnh nhật
trình cũ bỏ lại nơi

quán trọ của một người
đàn ông dằn dưới vỏ
bao thuốc lá trên bàn
rồi đi hình ảnh “người

đàn bà lùa đàn gà”
mù tăm làm người chủ
quán bâng khuâng cố mường
tượng người khách qua

đường một sớm đầu năm
có gì khác biệt khác
biệt với những ngày khác
chăng có lẽ là những

dòng chữ sắp bắt đầu
kể một câu chuyện kể
nào đó của một người
nào đó về “người đàn

bà lùa đàn gà” mới
đây đã thành cổ tích
người chủ quán ngó quanh
không biết làm gì đúng

là không biết làm gì
tiện tay vò mảnh giấy
những dòng chữ bỏ vào
sọt rác dưới chân bước

ra cửa lắng nghe hơi
hướm của mùa xuân về
xua đi nỗi niềm cũ
và những hình bóng cũ.

 

mm

 

BIỂN CHẾT

Tôi lang thang trên web mỗi ngày
như mỗi ngày cuốn theo những dòng
chữ dòng chữ trong mỗi dòng chữ
như nhánh sông trôi về biển chết

Goto Yukuma Charlie
Hebdo ebola tòa tháp
đôi những cái chết từ âu á
mỹ phi hiện ra từ những dòng

chữ trong mê mê tôi là kẻ
chết kẻ chết chui ra từ cái
ác và cái chết để nhìn lại
một lần kẻ bịt mặt lạnh lùng

cầm lưỡi dao của thần chết chặt
đầu con tin vô tội như mồi
lửa ánh lên đến từ địa ngục
cái ác và cái chết bất nhẫn

nhưng cái ác hiện hình thành người
là điều chưa từng thấy là cái
ác của cái ác những cái ác
dọc dọc ngang ngang đan dệt thành

lịch sử chất chồng thành tầng tầng
địa ngục hỡi thần chết thần chết
hãy ra khỏi thế gian trở về
địa ngục là nơi tối nhất không

thấy mặt người tôi lang thang và
tôi mê mê mỗi ngày mỗi ngày
trong viễn vông tôi là kẻ chết
kẻ chết chui ra từ cái ác

và cái chết để thấy đâu là  
ánh sáng đến từ tin yêu không
phải ánh lửa đến từ địa ngục
Goto Yukuma Charlie

Hebdo ebola tòa tháp
đôi những cái chết như những nhánh
sông trôi về biển chết những cái
chết không bao giờ bị lãng quên

những cái chết bất hạnh không bao
giờ như lời kinh cầu những cái
chết cái chết đến từ biển chết.

 

Chú thích
Ông Kenji Goto 47 tuổi là một nhà báo tự do và một nhà làm phim nổi tiếng Nhật, cùng một nhà thầu Nhật ở Syrie, Haruna Yukuma, bị nhà nước Hồi giáo (IS) chặt đầu ngày 1 tháng 2 2015. Trước đó hồi tháng 10/ 2014, họ đã chắt đầu John Cantlie, phóng viên ảnh người Anh, Peter Kassig, người Mỹ, 26 tuổi,nữ chiến binh người Kurd xinh đẹp, Rehana, và những người Iraq khác.
 
Cuộc thảm sát những nhà báo Charlie Hebdo diễn ra ngày 7 tháng 1 năm 2015, tại trụ sở tuần báo trào phúng Charlie Hebdo, số 10 phố Nicolas-Appert, quận 11, Paris, Pháp. Vụ xả súng khiến 12 người thiệt mạng, 11 người khác bị thương trong đó có 4 người bị thương rất nặng.

Ebola là một trong những dịch bệnh nguy hiểm nhất hế giới do tỷ lệ tử vong cao và y học vẫn chưa tìm ra loại thuốc đặc trị hay vắc-xin phòng ngừa. Trường hợp nhiễm bệnh Ebola đầu tiên là vào năm 1976 tại Congo. Tháng 3, năm 2014, dịch bệnh này xuất hiện trở lại tại Guinea, sau đó nhanh chóng lây lan tới các quốc gia khác cùng nằm ở khu vực Tây phi gồm Guinea, Liberia và Sierra Leone. Tổ chức Y tế thế giới mới đây đã công bố số người tử vong do nhiễm Ebola tại các nước Tây phi đã tăng kên 7.905 người.

Tòa tháp đôi (world trade center) bị tấn công vào ngày 11 tháng 9, 2001, với 3000 người thiệt mạng. 19 kẻ không tặc cướp 4 máy bay dân sự, lao vào các tòa nhà tại New York và  Washington, chiếc thứ 4 không trúng mục tiêu. Đây là một trong những vụ tấn công kinh hoàng nhất trong lịch sự nước Mỹ.

 

mm

 

BUỔI SÁNG NGỒI MỘT MÌNH

Cô ngồi đó nhìn ra 
ngoài bầu trời thèm ăn
một cái gì nhưng lại
không biết thèm ăn cái

gì vả lại cũng không
còn cái gì để ăn
ấm ức ấm ức đột
nhiên ấm ức cô cảm

thấy có điều gì bất
ổn trong tâm trí đang
cuốn cô đi (vào nơi
gió cát chăng) chẳng phải
cô muốn ăn một gã

đàn ông thật kỳ cục
cô muốn ăn tất cả
những gã đàn ông thật
kinh khủng nào nào sau

cuộc tình bão tố và
tan vỡ đã bảo đừng
bao giờ khơi lại vết
thương lòng sầu đau chứ

vì cuộc đời vô tình
có đếm sỉa gì tới
cô mà cũng chẳng đếm
sỉa gì tới sầu đau

cớ sao lại cứ ngang
ngang bướng bướng tính nào
tật nấy à ờ – im
ắng – cô đứng dậy đứng

dậy pha một ly cà
phê để khuấy cho tan
đi cuộc tình bão tố
rồi ngồi xuống ngồi xuống

nhưng bây giờ cô không
còn thèm ăn cái gì
hết nữa ngay cả một
gã đàn ông bất kỳ

để có thể có một
buổi sáng trống trải ngồi
một mình nhìn ra ngoài
bầu trời.

 

MM

 

KẺ VIẾT

Những kẻ viết – như tôi –
sống với những nhân vật
của họ mà nhân vật
của họ thì vốn dĩ

là những mẫu người thật
đủ mọi dạng hình được
bỏ vào những tình huống
do họ tạo ra theo

kiểu cách của họ những
nhân vật của họ trở
thành những con rối dần
dần những con rối lại

biến chính kẻ viết thành
những con rối con rối
trong những con rối ô
hay thế giới của những

con rối cứ  thế và
cứ thế phiêu bạt phiêu
bạt những con rối chữ
nghĩa lộn xộn với những

con rối cuộc đời và
trong cái mớ bong bong
của hoài nghi kẻ viết
đi đâu về đâu cuối

cùng rồi cũng chỉ là
kẻ viết có khác gì
những con người khác luẩn
quẩn trong những thế giới

khác nhiễu nhương và nhiễu
nhương nhưng nhiễu nhương thì
nhiễu nhương những kẻ viết –
như tôi – làm sao có

thể thóat ra khỏi cái
viết và chỉ có thể
mãi mãi là kẻ viết
vất vưởng trong cái viết.

 

mm

 

HOÀI NHỚ

Không ai trở lại được
thời thơ ấu nhưng thời
thơ ấu của tôi thì
nhàn nhạt nhàn nhạt đến

nỗi trong tôi không còn
gợi lại một nỗi nhớ
nào và tôi cũng nhàn
nhạt nhàn nhạt như thế

kéo dài cho tới bây
giờ đến nỗi ngay ngày
hôm qua cũng không gợi
lại nỗi nhớ nào cho

ngày hôm nay tôi đứng
giữa trời lộng gió và
trời lộng gió cũng không
hẳn là trời lộng gió

tôi là ai tôi là
ai hay chính là nỗi
hoài nhớ cứ mỗi ngày
nhàn nhạt nhàn nhạt cứ

mỗi ngày dạt trôi dạt
trôi ngược về nơi nào
đã đến hay đến một
nơi nào đó đã đi

thôi chào nhé nỗi hoài
nhớ nơi tôi ơi.

 

mm  

                      

LẠI NỖI BUỒN

Nỗi buồn lan man gối
đầu trên con sóng xanh
lao xao lao xao theo
gió nơi bãi sông và

nỗi buồn không còn như
thời quá khứ đứng bên
đường vẫy tay chào ai
đó mà đang pha vào

màu phai nắng làm thành
buổi chiều trên đôi mắt
của cô gái và cô
gái thì đang bâng khuâng

về mối tình đã chớp
mắt xa xa đã xa
nỗi buồn như mây bay
bay và cô gái dĩ

nhiên cũng bay bay theo
nỗi buồn vì nỗi buồn
chẳng phải là mối tình
khác mang tên nỗi buồn

sao và hỡi những cặp
tình nhân yêu nhau hạnh
phúc hay tơ sầu chỉ
là những dấu sương đời

mang tên khác nhau đó
thôi và cô gái và
nỗi buồn và những cặp
tình nhân yêu nhau ơi!

 

 

                       mm  

Tranh Jeffrey Hayes     

        

NHỮNG CÁI TÔI BUỒN

Nếu sự thực chỉ là ảo tưởng
và thực tại trùng trùng lớp sóng
phế hưng trong tình huống như vậy
tôi bị đẩy ra ngoài lề tôi

là con chữ những bản văn không
thể khác và không thể khác và
thế là tôi có thể cắt dán
tôi tải lên lấy xuống nén lại

gửi đi tách lìa giữa tôi và
tôi những cái tôi được tạo ra
từ tâm trí tôi những cái tôi
ký hiệu những cái tôi viết lời

tuyên ngôn những cái tôi viết lời
cổ động những cổ động rỗng không
những cái tôi dị dạng méo mó
những cái tôi nổi trôi trên mạng

lưới trời những cái tôi phẳng những
cái tôi bị tâm trí dày xéo
những cái tôi bị tâm trí xâm
lăng dựng thành kịch bản kịch bản

ở ngoài mọi kịch bản tôi là
tù nhân của tâm trí tôi và
những người khác là tù nhân của
tâm trí khác y như tôi vậy

đẩy con người tới bờ vực lãng
quên và bây giờ tôi đang ngồi
bên song cửa ngó ra ngoài thấy
le lói ánh trăng soi và ngẫm

lại nếu con người chỉ là hư
cấu những bản văn thì tôi cũng
chỉ là bản sao của vô số
những bản sao tôi những chiếc bóng

nói nói và nói chi nhiều (vì
sự thật chẳng bao nhiêu.)

 

 

mm

 

MÂY VIẾT

mây vẫn cứ bay và
mây không nói và người
ta bảo rằng mây chỉ
nói khi sấm gặp chớp

và cũng không chắc gì
đó đúng là tiếng nói
của mây mây vẫn im
lìm và mây cứ bay

nhưng cũng có tin đồn
mây đang bay có nghĩa
là mây đang viết và
tất cả các thứ sách

báo chúng ta đọc đều
là do mây viết bởi
vì chỉ có mây viết
ngày đêm mới nhiều như

thế nhiều đến độ ô
nhiễm môi trường và chọc
thủng cả mây nhưng nói
gì thì nói đâu là

bằng chứng của mây viết
ôi chẳng phải là bấy
lâu nay người ta vẫn
lưu truyền rằng tác giả

đã chết rồi sao tác
giả đã chết chúa đã
chết thực tại đã chết
vậy thì còn ai sống

để viết và viết về
cái gì đây nếu chưa
tin thì hãy đọc bất
cứ loại sách báo nào

cũng thấy chẳng có điều
gì liên quan đến con
người đến chúng ta mà
toàn là những lời trên

mây lời trên mây thì
mây viết chứ còn ai
ở đây nữa phải không
đúng đấy mây đang bay

là mây đang viết nếu
chưa tin nữa thì đi
hỏi mây xem và nếu
mây không nói thì đúng

là mây đang viết đó.

 

 

mm

 

KHÓC VANG

tôi nhìn ra ngoài thấy
nắng đi loanh quanh dưới
hàng cây tôi nhìn nắng
nắng nhìn tôi nói nắng

nán lại đây giây lâu
sắp đi đi đâu đi
tới nơi mưa sắp đi
nói rồi nắng khóc vang

tôi không biết gì cũng
khóc vang đồng thời lũ
cây khóc vang a bây
giờ tôi mới hiểu khóc

vang là lời chào từ
biệt của bọn nắng và
thế là từ đó mỗi
khi tôi gặp nắng hay

nắng gặp tôi đều có
tiếng khóc vang khóc vang
lây lan đến cả gió
khi gặp mưa cũng khóc

vang khóc vang còn có
nghĩa là cười vang nghe
lũ cây giải thích vậy
tôi biết vậy thì ra

đó là ngôn ngữ của
đám mây.

 

 

mm

 

LỬNG LƠ

Không nàng không phải là
giấc mơ viển vông nàng
là người tù chung thân
trong thế giới giấc mơ

và tình huống bây giờ
giấc mơ không còn dáo
dác tìm nàng mà bình
thản đến độ dửng dưng

đứng ngoài lề đường làm
như chẳng có chuyện gì
xảy ra chắc hẳn vì
giấc mơ biết rằng nàng

không thể nào thoát khỏi
và sẽ trở về sẽ
trở về khi mà đâu
đâu cũng có tai mắt

của giấc mơ vả chăng
giấc mơ đã từng ở
trong nàng và biết rất
rõ mọi chi tiết về

đời nàng nàng chạy đâu
chạy đâu ngoại trừ ẩn
náu trong lãnh địa của
trống rỗng mà trống rỗng

thì chưa bao giờ chứa
chấp ai không phải là
trống rỗng và nàng không
thể và dĩ nhiên cũng

không muốn trở thành
trống rỗng vì như thế
nàng không còn là nàng
nàng là trống rỗng nàng

chỉ có thể là nàng
nếu nàng sống trong thế
giới của giấc mơ và
mặc dù nàng vẫn biệt

vô âm tín nhưng ai
cũng có thể đọc thấy
hình dạng nàng lửng lơ
giữa đường ranh giấc mơ

không–giấc mơ còn
giấc mơ thì đang ngó
quanh lưỡng lự không biết
phải bước về hướng nào.

 
* Trống rỗng ở đây biểu thị cho ký hiệu, không có bản chất người.

 

 

mm

 

NÀNG

mỗi buổi tối giấc mơ
tuôn vào nàng và rạng
sáng ngật ngưỡng bước ra
làm nàng mệt nhoài mệt

nhoài đến độ nàng không
còn thiết tha gì ngay
cả đến chính nàng và
nàng nghĩ cách phải làm

sao giữ lại hay thoát
ra khỏi giấc mơ nhưng
trong lúc nàng nghĩ cách
nghĩ cách thì giấc mơ

vẫn tuôn vào mỗi tối
và bước ra lúc rạng
sáng không biết bao lần
và không biết bao lâu

cho tới khi nàng biến
mất và nàng biến mất
như thế nào và tại
sao là điều không ai

có thể đoán biết ngoài
giấc mơ còn bây giờ
thì giấc mơ đang dáo
dác tìm nàng nàng ở

đâu ở đâu và nàng
là ai là ai hay
nàng ... cũng chỉ là một
giấc mơ viễn vông.

 

 

Last modified on 04/10/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC