LIFE STORY

CHUYỆN ĐỜI KỂ

Khế Iêm

Translated by Joseph Do Vinh

 

 
 


 

Yes he has departed this place some
Twenty years ago without saying
As single word of goodbye and I do
Not understand what happened he

Usually sits on this chair next to the
Chair that I am sitting on twenty
Years and perhaps even before that
Because I had just discovered this

When what I said echoed back to me
I do not understand what has happened
I have remained silent for twenty years
Now everything else remained normal

Activities normal, the woman said; but
I remain sitting on this chair next to the
Chair that she is sitting on for however
Long I no longer remember perhaps

Over twenty years only I don’t hear
Her anymore although I know that
She still speaks because I see her lips
Moving just flapping up and down

But there is absolutely no sound, and
I am still sitting here and perhaps she
Doesn’t see me anymore just as I could
No longer hear her voice if she speaks

But I have been sitting here for
Twenty years let’s just assume that’s so
But because time has curled up so we feel
Like it’s just yesterday, everything else

Is normal, activities normal, the man
Said; and the story continues as such
The woman doesn’t see the man and
The man doesn’t hear the woman

Although they are both sitting there
On the chairs next to each other
Like two shadows next to each other
And it has been some twenty years

Everything else is normal, activities
Normal twenty years has come to past,
But because time has curled up so we feel
Like it’s just yesterday.

 

 

 

 

 

 

Vâng ông ấy đi đâu mất cách đây
đã hai mươi năm không một lời từ
biệt và tôi không hiểu chuyện gì đã
xảy ra ông ấy vẫn thừơng ngồi trên

chiếc ghế ngay bên cạnh chiếc ghế tôi
đang ngồi đã hai mươi năm và có
thể trứơc đó nữa vì tôi chỉ phát
hiện ra điều này khi những lời tôi

nói dội ngựơc trở về với chính tôi
tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra
tôi lặng thinh đã hai mươi năm mọi
chuyện khác đều bình thừơng sinh hoạt cũng

bình thừơng ngừơi đàn bà nói; nhưng tôi
vẫn ngồi đây trên chiếc ghế ngay cạnh
chiếc ghế bà ấy đang ngồi đã bao
lâu thì tôi không còn nhớ có thể

đã trên hai mươi năm chỉ có điều
tôi không còn nghe bà ấy nói dù
rằng tôi vẫn biết bà ấy đang nói
vì đôi môi mấp máy mấp máy vậy

thôi chứ âm thanh thì hoàn toàn không
có và tôi vẫn ngồi đây có thể
là bà ấy không còn nhìn thấy tôi
như tôi không còn nghe đựoc tiếng bà

ấy nói nhưng tôi vẫn ngồi đây đã
hai mươi năm cứ cho là như thế
vì thời gian co lại nên có cảm
tửơng như mới ngày hôm qua mọi chuyện

khác đều bình thừơng sinh hoạt cũng bình
thừơng ngừơi đàn ông nói; và câu chuyện
cứ tiếp tục như thế ngừơi đàn bà
không nhìn thấy ngừơi đàn ông và ngừơi

đàn ông cũng không nghe đựơc tiếng nói
của ngừơi đàn bà dù hai ngừơi vẫn
ngồi đó trên hai chiếc ghế kế nhau
như hai chiếc bóng đã hai mươi năm

mọi chuyện khác đều bình thừơng sinh hoạt
cũng bình thừơng đã hai mươi năm trôi
qua vì thời gian co lại nên có
cảm tửơng như mới ngày hôm qua.

 

 

Last modified on 12/02/2006 - 08:30 AM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME