ẢNH ẢO

Khế Iêm

 
 

 

Người đàn ông hai mươi năm sau nói
với người đàn ông hai mươi năm trước,
rằng trên băng ghế này, dưới bầu trời
này, đã hai mươi năm, mà vở tuồng

vẫn chưa được viết, và đêm kịch vẫn
chưa mở ra, những thùng rác chứa rác
và không chứa gì khác, những bước chân
lê trên lề đường, giấc ngủ trên hè

phố, những khớp xương đau, những khớp xương
đau, đã hai mươi năm; người đàn ông
hai mươi năm sau, kéo áo che cái
rét của đất ẩm, đo bằng gang tay

giữa đôi mắt cú vọ và chiếc ngực
đồi trụy, vớ lấy mớ bản thảo xé
nát rồi ráp lại, để tìm nơi kẽ
rách, lũ ký ức ôn dịch; nhưng người

đàn ông hai mươi năm trước, không nghe,
không thấy được gì từ người đàn ông
hai mươi năm sau, cứ lầm lũi, lầm
lũi, lầm lũi, tựa bóng ma, và chẳng

hề hay biết, người đàn ông hai mươi
năm trước cũng là người đàn ông hai
mươi năm sau,  đang đợi nhau, đợi nhau,
như  cái sống đợi cái chết, ròng rã,

đã hai mươi năm, dù vở tuồng vẫn
chưa được viết, và đêm kịch vẫn chưa
mở ra, những thùng rác chứa rác
và không chứa gì khác.

 

 

Last modified on 11/19/2006 - 10:30PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME