CHUYỆN 1: ANH ĐẠM

Inrasara

 

 
 

 

                                                                                     



Có người thơ tấp tểnh đi buôn
lận lưng ít nắng quê làm vốn
đi, cứ đi phiêu giạt đất trần
chân sạn, buồn đầy, hai tay trắng

Hai mươi năm trở lại xóm thôn
cũ tiếng bò trưa, vầng trăng muộn
mới điệu cười, lạ nhịp sống

Hốt nhiên
chàng úp mặt
khóc oà.

 

 

Last modified on 08/30/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC