TÔI VÀ BIỂN

Hải Vân

 

 
 

 

 

 

Khi giận ai,  tôi ngó ra mặt
biển, thấy biển và tôi cùng một
nỗi sân si!  Khi thương ai,  tôi
cũng nhìn ra biển.  Biển cũng biết

chìu tôi,  thổi gió mát về!  Khi
vô tư,  tôi không chịu hiểu gì về
biển.  Đâu có biết biển buồn, vui,
hay biển cũng vô tư?  Đọc truyện

đời,  tôi nhìn từng trang sóng.  Khi
dập dồn,  khi cuồng bạo,  khi êm
ả,  đều thơ!  Lòng tôi mặn,  có
khi thì cũng nhạt.  Còn biển khác

tôi,  lòng chỉ một mặn mòi!  Tôi
bé bỏng,  mà biển thì bát ngát.
Hèn chi người ta nói biển khơi...
Tên tôi có chữ biển,  nên tôi

với biển gần như là bạn,  nếu
có cách ngăn chỉ những bãi,  đụn
cát lầm!  Hai bàn chân tôi lấm
trong những ngày dông bão.  Biển dìu

tôi đưa tới tha hương...  Biển cho
tôi một bờ vọng tưởng:  Là Quê
Hương chiều,  sớm,  mây,  sương!  Tóc tôi
xỏa,  cuộn bay theo gió,  dài theo

mây,  tóc vẫn xanh theo lòng biển
Hướng trông về:  trời,  nước bao la...

 

 

 

Last modified on 09/17/2007 - 8:30 PM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME