THỜI GIAN VÀ MẸ

Hải Vân

 

 
 

 





Ngày tháng còn nằm trên tấm lịch
Thời gian, Mẹ hỡi! hãy còn đây…
Me ơi, Mẹ ở nơi vô tận
nào sao con không được thấy? Con

ngó lên trời… chỉ thấy mây! Có
phải Mẹ bây giờ là mây trắng
giăng trên đầu núi? Là con sóng
bạc trắng con sông? Là hơi thở,

là gió vừa nghe lạnh? Là những
hạt mù sương vừa đóng băng? Đã
qua đi trăm ngày của Mẹ… rồi
trăm tháng. Còn mấy ngàn năm nữa

thế nào? Tờ lịch đậm đen từng
chữ số. Mẹ thì bàng bạc trong
giấc chiêm bao! Mẹ có biết là
con nhớ: Mỗi buổi sáng, buổi chiều

ở đây, cuộc sống thừa “Mỗi bửa
cơm ngon nhờ có cá” Một lời
Mẹ thường hay nói, thật mấy muôn
xưa! Mẹ ước ở đời với cháu

con. Cháu con còn đó với thời
gian. Mẹ đi vào cổ tích thành
pho truyện mà con thường hay kể
với cháu con: Ngày xưa có Mẹ,

có Bà… Con kể mà thương qúa,
chứa chan! Trăm ngày của Mẹ, rồị
trăm tháng… Rồi mấy ngàn năm nữa,
Mẹ à! Con sống, một lòng thương

nhớ Mẹ, và nghĩ rằng Mẹ mới
bước chân ra… Bước chân của Mẹ:
những đóa hoa hồng nở. Những chậu
hoa mà Mẹ bảo mua… rồi cả

cây chanh chờ Mẹ ngắm. Còn đâu,
còn đâu nữa bóng Mẹ những ban
trưa! Chỉ tiếng quạ kêu tiếng não
nùng… Chỉ là tiếng sóng vỗ bờ

sông…Ai đã đem mây trắng giăng
trên đầu núi? Và ai nói thời
gian là nhớ nhung?…

 

 

 

Last modified on 01/24/2008 6:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC