THỜI GIAN

Hải Vân

 
 

 

Một năm qua… thời gian trôi sao
quá nhanh! Ôi thời gian với bàn
tay êm ái, trộm đời người mới
nhẹ nhàng sao!  Khi tôi ngoảnh mặt

lại, tuổi Xuân mất trắng. Chợt nhận
ra mình – hồn, xác chênh chao… Vầng
trăng sáng nhờ đánh cắp lửa của
mặt trời. Những đóa hoa thì đánh

cắp hương trời, mật đất. Thời gian
mang hai mặt. Ôi, hạnh phúc ở
đời, ai đã đánh cắp nơi tôi?
Thôi nhé! Thời-gian-hảo-hán

độc quyền vừa nhận vừa cho!
Thôi nhé! Hạnh phúc điều huyễn tưởng
khi môi không hé tiếng ngọt ngào!
Tôi từng hỏi tôi những câu không

chờ đáp. Thời gian không chạy theo
dòng nước như mặt trăng không cần
lơ lửng trên mây. Tôi biết tôi
không từ đâu đến đâu khi ngó

lại ngực mình. Vùng lửa, trái tim
cháy mất. Bàn tay êm ái. Xin
trao nhau một lần. Chúng ta xa
cách. Tưởng chừng như mình mất nhau!

Thời gian hay hoa đào. Buổi sáng
ửng hồng thắm tươi sao buổi chiều
tàn rụng, từng cánh mỏng rơi… rơi…

 

 

Last modified on 11/29/2006 - 12:30 AM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME