QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG

QUÊ HƯƠNG ƠI


Hải Vân

 
 
 

Quê tôi, nơi tôi ra đời tận
miền Trung heo hút với những ngày
Đông con phố thật dài... Tuổi thơ
tôi có những buổi chiều và những

buổi mai rất ảm đạm của thời
chinh chiến. Tôi ra đời, Quảng Nam
với biển. Núi Ngũ Hành và Đèo
Hải Vân. Thương miền Trung, Ba tôi

đặt tên Con-Gái-Rượu là ngọn
Đèo Quan Ải! Tôi lớn lên trong
tình thân ái của bà con quanh
quẩn Hội An. Ai ai cũng mong

ngày chiến cuộc tàn, mà những con
phố sao cứ dài, dài thăm thẳm!
Ba tôi người Bắc, sinh con Đà
Nẵng. Mẹ rất tự hào, càng yêu

Ba hơn. Tôi tự hào -- mình ở
giữa giang sơn. Yêu quá đổi con
phố buồn khói lửa! Tôi không được
ở với quê muôn thuở. Tôi xa

quê, cùng Ba Mẹ ra đi. Chiến
tranh ngưng không sống dậy nụ cười.
Con phố cũ ngậm ngùi ở lại...
Tôi từ giã, vẫy biệt ngọn đèo

quan ải, và con phố buồn tê
tái những ngày Đông! Nỗi nhớ quê
vẫn canh cánh trong lòng, mà tia
lửa cứ nhòa trong nước mắt! Ai

trả lại cho tôi tình Tổ Quốc?
Những con phố dài ĐàNẵng mưa
bay... Mỗi cuối tuần ra biển ngắm
mây trôi. Rồi nhắm mắt lại để

nghe trong lòng vang vang tiếng sóng!