NHẬT KÝ

Hải Vân

 
 

 

Ước chi ta là con sóng đang vờn
biển xanh, lòng chắc không còn mơ ngọn
gió ngàn!  Ôi, ta thích lang thang nào
có được!  Thả hồn theo gió để lang

thang ...  Từng ngày qua, mỗi một ngày qua,
từ buổi sáng tinh sương đến xế chiều,
ta muốn nhốt nắng mưa cho đầy cặp
mắt, đêm tàn vuốt mặt, chỉ mưa sa!

Tại sao ta không là nắng?  Là gió?
Là mưa?  hay là một chút sương?  Bóng
tối quanh ta mịt mùng dài mấy dặm?
Để cho ta đo được một cung đường!

Tất cả đã xa rồi, bay đi như
những cánh chim!  còn lại ta, sỏi đá
phải chịu nằm im!  Nước mắt rơi còn
ướt trên gò má, mà nhụy hoa lòng

chưa có tên!  Ta ôm trong ta những
ngày kỷ niệm và những đêm thương nhớ!
Đừng có ai đòi ta nhé!  Khi không
mà ta mắc nợ ( nợ không vay mượn)

Nên ta cứ ăn năn để khóc thầm...

 

 

Last modified on 12/28/2006 - 04:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME