MỘT ĐÊM NHÌN BÓNG MÌNH

Hải Vân


 
 

 

 

 

Tôi ước sao thân mình bay
được qua lửa để đi về
phía con sông thật dài. Để
hỏi biển ở đâu là cánh cửa

cho tôi nhìn thấy tương lai...
Bởi vì không còn ai ở
đây nữa. Tuổi thơ của tôi
cũng đã bay rồi. Tôi trầm

mình trong nhung nhớ và tiếc
làm sao tuổi đôi mươi! Tôi
đốt tàn bao nhiêu là ngọn
nến. Đêm thật dài, dài như

con sông. Nỗi buồn của tôi
như quyện lại. Về đâu? đi
về đâu một bến lòng? Tôi
hỏi tôi hoài hoài như vậy!

Khơi tàn tro để nhìn ngọn
lửa cháy. Cảm như mình sao
vẫn trơ trơ. Hay là tôi
đã thành một thanh gỗ mục?

Bỗng dưng mà tôi bật khóc
khóc như cơn mưa trái mùa
Tôi ngó bóng tôi đơn chiếc
thương tôi hơn hết, bao giờ!

 

 

 

Last modified on 10/25/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME