BUỔI TRƯA NGHĨA TRANG

Hải Vân

 
 

 

Khi tôi chưa ra đời, cỏ đã xanh
sườn núi.  Khi tôi lớn lên cùng người
cỏ vẫn xanh dài con suối.  Có hôm
tôi mỏi chân, cỏ trùm xanh mất lối.

Tôi chìm trong cỏ xanh.  Tôi muốn ngồi
hoài với cỏ!  Tôi ngủ như chim trời
đậu trên cành cây.  Mở mắt nhìn mây
trôi:  Mây trôi dài như con suối.  Mây

sao giống như cỏ xanh...  Một cơn gió
thoảng, tôi thầm nhủ mây sao giống cỏ?
Tôi cười mà gió sao?  Ôi chao! mình
lỡ bộ, ngồi trên cỏ nói gì?  Thuở

mình chưa là chi, ai đã gieo giống
cỏ?  Có ai gieo giống người?  Cỏ xanh
trùm mất lối, làm sao tôi đi về?
Mà về đâu?  Khi bàn chân tôi tê,

Khi bàn tay tôi mỏi!  Tôi muốn được
làm nũng như cỏ đang cúi đầu...  Lần
bước, ngồi bên cầu nhìn xuống nước trong
như lọc.  Bỗng dưng mà nước mắt rớt

vào lòng suối sâu.  Những ngọn cỏ gió
phất ngã về đâu?  về đâu?  Có một
con chim đứng trên thành cầu, tôi và
nó nhìn nhau...  Không có ai ngồi bên

cạnh.  Chỉ mình tôi mơ màng thôi.  Một
buổi trưa trên đồi, vuốt ve từng bia
đá.  Một ngày kia tên tôi có thành
câu tạc dạ trong lòng cuả người thơ?

 

Last modified on 12/10/2006 - 06:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME