BIỂN KHUYA

Hải Vân

 

 
 

 

 

 

Tôi ngồi trên bãi biển một đêm
không trăng sao, nghe sóng vỗ rì
rào, và nghe như mình mất biệt
Không còn gì tha thiết. Kể cả

ánh đèn xa.  Con tàu nào đi
qua, thấy làm chi bàn tay vẫy...
Bây giờ ai bật nhỉ:  Một que
diêm, chắc vui.  Tôi muốn được mỉm

cười dẫu với người rất lạ.  Bỡi
vì anh, tất cả trong màn đêm
Biển Khuya.  Bởi vì anh lối về
Mà tôi còn hạt cát...  Hạt cát

rồi sẽ nát.  Sóng giạt tôi đi
đâu?  Ơi anh một trái sầu, chín
trong tôi vườn mộng.  Tôi hỏi thầm:
Cuộc sống còn nghĩa gì nữa không?

Biển chứa biết bao sông, tại sao
mà biển mặn?  Ước chi anh là
nắng ấm, soi những tia sáng lóng
lánh cho vỡ tung lòng Biển Khuya!

 

 

 

Last modified on 08/05/2007 2:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME