Hường Thanh

MỘT NGƯỜI HỎI TÔI TRÊN ĐƯỜNG

 

 
 

 

 

                                                                                     
mm



trước của nhà tôi đứng
ngồi xuống rồi ngồi đứng
lên vì không quen ngồi
xổm lâu trước cửa nhà

mười tám giờ chiều kể
về mười bảy giờ trước
đó tôi chẵng có đứng
ngồi xuống rồi ngồi đứng

lên vì chờ đợi chứ
không phải vì tôi khó
chịu sự chờ đợi bây
giờ là sự quen thuộc

nhất trong cuộc đời tôi
tôi ngó quanh tôi nghiêng
qua nghiêng lại như thể
sự chuyển động đang ngó

nghiêng vào thời gian này
để bất chợt thấy một
người đi trên chiếc ves
pa màu đỏ dừng lại

dưới ánh đèn đường vừa
bật lên từ hai ba
mươi phút trước đó trong
khi tôi vẫn đang đứng

ngồi xuống rồi ngồi đứng
lên theo thói quen của
thường ngày và mọi ngày
thôi tôi nhìn thấy trên

chiếc xe đó là một
cô gái và cô gái
ấy hỏi tôi một điều
mà có vẻ như đang

lập lại như thể sự
chuyển động đang ngó nghiêng
qua lại vào phía tôi
tôi không biết trả lời

gì cho cô gái ấy
cho nên tôi để mười
tám giờ chiều trả lời
và tôi rồi lại cứ

đứng ngồi xuống rồi ngồi
đứng lên chờ đợi sự
quen thuộc trở về trong
cửa nhà...

26.8.2013

 

 

Last modified on 10/07/2013 6:00 PM © 2004 2013 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC