CHIẾC TỦ LẠNH ẤM ÁP

Huỳnh Lê Nhật Tân


 
 

 

* Viết đế nhớ Ba & Me

Ngôi nhà không người sống, bỏ hoang
vắng, còn lại một chiếc tủ lạnh đang
yên lặng, vãi chảy ra đầy nước
sau cơn lạnh giá. Vì điện cắt...

Những ngày lười biếng “đi chợ” Me
tôi vẫn chứa vào đó mọi thứ
đồ thực vật, những con cá chết
ướp đông cứng, những lát thịt bò

Còn đỏ máu, vài lon bia 333 mà
Ba tôi thường uống cạn khi khát
khô cổ họng. Tôi thì không bao
giờ để ý khi nó còn sống

Nghiã là nó tạo nhiệt độ lạnh
tanh. Bây giờ điện cúp tôi lại
nhớ đến cái “tủ lạnh” yêu quý
kia biết chừng nào. Nó bị hư...

Ngày gia đình tôi rời xa căn
nhà, cái tủ lạnh bị hư, tôi
đá ngã nghiêng vứt ra bãi rác.
Tôi thấy Me tôi buồn khi xa

Lìa cái tủ lạnh đó  “Hitachi” vì thời
còn con gái của Me. Me từng
có nhiều kỷ niệm vụn vỡ, Ba
tôi mua cái tủ lạnh mới toang…

Tự nhiên tôi lại giống Me tôi
nhớ những ngăn kéo, chổ chứa kẹo
socola, bánh kem, sữa đậu nành, trái
cây cốc, ổi xoài..Và lấy lộn...