Hoàng Huy Hùng

LỘT XÁC BÀI THƠ

 

 
 

 

 

                                                                                     
mm


LỘT XÁC BÀI THƠ

Gã nhà thơ đó là một người luôn 
động não suy nghĩ và người khác quen 

nghĩ gã là một con cú – con cú 
rù hơn là một nhà thơ là gã 

thích đi lang thang nhìn đám đông người 
chạy qua chạy lại như đàn kiến tìm 

mồi gã thích đi khám phá để có 
thêm cảm hứng đang nhảy múa trước mắt 

gã những nhịp điệu của thơ ra thơ 
nên thơ và gã thích ngắm nhìn những 

chuyến tầu chở khách, chở hàng hóa chạy 
qua chạy lại đến rồi đi đến rồi 

đi để gã sẽ học tư duy vận 
chuyển ý tưởng như những con tầu chở 

khách, chở hàng hóa và gã mơ gã 
là những cột máy radar thu phát 

tín hiệu trên chiến hạm tầu sân bay 
sẵn sàng ứng chiến nơi đại dương (để 

gã thu nạp cái cảm hứng xuất thần 
lóe sáng cái ý tưởng thiên tài chợt 

đến chợt đi) gã sẽ phát tín hiệu 
hướng lên trời 360 độ 

để phát hiện cho bằng được những bài 
thơ tiềm ẩn vô hình là chúng chưa 

hiện hình là chúng đang bay đang bay 
lượn đầy rẫy và gã luôn suy nghĩ 

về sự hình thành của một bài thơ 
bắt đầu chỉ từ một chấm nhỏ về 

sự biến đổi lột xác – đột biến gene 
của một bài thơ về sự tiến hóa 

của thơ về sự tiến hóa của một 
bài thơ mà gã làm ra: bài thơ 

ra đời nó có bước nhảy vọt trong 
tích tắc nó vươn xa vượt qua vượt 

lên phía trước hàng nghìn năm ánh sáng 
cho đến ngay cả những bài thơ tầm 

thường ngớ ngẩn bẩn thối stupid nhưng 
qua sự nhào nặn biến chế hun đúc 

của gã gã hô biến: lột xác nó 
thành một bài thơ thơm tho ngoại hạng 

siêu việt siêu thời đại để gã vẫn 
tiếp tục phát tín hiệu tìm kiếm của 

một nhà thấu thị: Đó là một bài 
thơ tuyệt hảo từ trên trời rơi xuống: 

nó chính là kết quả của quá trình 
động não tìm tòi của gã – nó đang 

bay – nó đang bay – bài thơ – nó đang 
bay – nó đang bay như một siêu chiến 

đấu cơ hạng nặng siêu tối tân – bài 
thơ – nó đang bay – nó đang bay với 

tốc độ cao – rất cao và con người 
và mọi vật và thế giới trong mắt 

bài thơ trở nên nhỏ xíu và tất 
cả như bị cuốn bay theo cùng bài 

thơ trong một cảm giác bay bổng vô 
cùng êm ái khoan khoái sung sướng phát 

cuồng lâng lâng như cảm giác dũng mãnh 
mạnh mẽ lướt qua cái chết vượt lên 

cái chết vượt qua nỗi sợ hãi từ 
từ nhẹ nhàng thanh thoát say lịm con 

người bay trong bài thơ và họ đựoc 
hồi sinh thêm lần nữa – bài thơ – nó 

đang bay – nó đang bay – nó mang trong 
nó rất nhiều nó phải dung chứa hàng 

nghìn tấn bom sẵn sàng khai hỏa dội 
bom kích nổ kích thích mọi cảm xúc 

người đọc và gã nhà thơ trong khoảnh 
khắc cơ hội vàng đó gã như một 

con thú rình mồi gã há to miệng 
ra gọi đúng tên bài thơ và gã 

dát phẳng cái tư tưởng vĩ cuồng ngạo 
mạn của gã ra thành một đường băng 

rộng lớn không bờ không bến để mau 
hành Lễ tiếp đón trọng thị long trọng 

chào mừng tiếp đất nâng đỡ bài thơ 
(bắt – bắt – bắt – phải bắt cho bằng được 

bài thơ) – chiếc siêu chiến đấu cơ hạng 
nặng trong chốc lát bay vào cái miệng 

đang há [chờ "Sung" của gã (mà "Sung" 
lại cứ thích tìm miệng gã, bắt gã 

phải mở miệng để mà rơi vào mới 
lạ chứ !)] và bài thơ chiến đấu cơ

hạ cánh an toàn trơn tru êm ru 
xuống đường băng vào vùng tư tưởng ngon

ngọt trong cái đầu như con cú vọ 
của gã. 

 

 

 

Last modified on 02/27/2015 8:00 PM © 2004 2015 www.thotanhinhthuc.org.