Nguyễn Tuyết Trinh

CHẲNG THỂ NÀO

 
 

 

 

 

Anh đi đã xa rồi. Ta không
còn nghe thấy nhau nữa. Đó là
mùa ngao ngán, đang đi qua đời
tôi, xù xì,nhám bén. Buổi tối

thật dài lâụ. Và đêm với đôi
mắt  không ánh sáng, ngôn ngữ xê
dịch mù lòa, trong một im lặng
uốn cong, xương cứng của vầng trán.
 
Chỉ có tiếng thở của các vì
sao, thầm kín phả vào, những nỗi
buồn câm nín vô danh, lay động cảm
giác ủ dột. Chúng ta đã yêu

nhau, thật vậy. Tình yêu đó vượt
qua kích thước của thời gian, tự
tin vào sự chính xác tuyệt đối.
Linh hồn vẫn hoài không thay đổi.
 
Chẳng thể nào để tình yêu dài
Mãi, chẳng tàn hơi...