Vương Ngọc Minh
ÔI
MINH HỌA CHO CHỨNG TRẦM UẤT – Ở ĐÂY. THƠ - KHÔNG CÒN LÀ VẤN ĐỀ!
NHÂN NÓI VỀ SỰ CHỜ (ĐỢI) – HẾT MÙA CUA
THƯỜNG QUÁN – WE WANT NOTHING LESS – THƠ. VÀ PHƯƠNG
VỚI TÌNH CẢM. CHUYỆN NHỎ – SỰ ỦY MỊ CÓ TRUYỀN THỐNG!
QUÁN TRIỆT – KỆ – U 60 – GIẤC MỘNG NGỌT NGÀO
MÙA THU THỰC SỰ RỒI – ĐÊM ĐI – THÚ LÀM THƠ TRÊN IPAD
13 THÁNG MƯỜI (LOVERSICK) – CÔNG VIỆC LÀM THƠ
CHA THÌ NHƯ BÓNG CẢ – Mr. M – NGHĨA ĐỊA MẠC VẬN
TỜ TRÌNH CỦA KẺ CHUYÊN ĐÀO HUYỆT – THƠ NHƯ NHIÊN
SỰ BIỂU CẢM (TÂN HÌNH THỨC) CỦA BUỔI SÁNG
CHUYỆN – MỘT NGÀY HẾT THÁNG TÁM
THẤP/ CAO – MỘT NGÀY KHÔNG NHƯ MỌI NGÀY – XI NÊ
CƠN – VÔ ĐỀ – BÀI THƠ (VÀ MÙA CŨ) – CHIỀU THỨ TƯ
XONG – TÔI LUÔN YÊU THÍCH KHUÔN MẶT MỘC CỦA THIẾU NỮ
TRONG KHI CHO CHUYỆN QUA ĐI – NGHĨA XƯA
MỘNG CHIỀU – SỰ LÂN CẬN! – NGHĨ – VỌC MÀU CHO NGÀY LÊN
SỰ LẬP LẠI CỦA NGỌN SÓNG – TRÊN PHƯƠNG HƯỚNG / RƠI
GIỮA KHOẢNG KHÔNG THỰC RA LẮM ĐIỀU!
I GOT SO GODDAMN HUNGRY – MÁU – RỒI ĐẤT – LỄ ĐEN
CON MA – THẾ NHÁ! – HƯ VÔ – CHIỀU XUỐNG – MÓT SÁNG
TẠI SAO TÔI MỆT MỎI THẾ! – NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ
THÁNG SÁU – CHÓ NGÁP – MỖI NĂM – TA NÓI
TÔI – PHÂN THÂN – LẶNG LẼ – THÁNG NĂM Ở ĐÂY
ANH! – NHỮNG VIỆC VÔ CÔNG – NGHĨ VỀ CHUYỆN TÌNH
BIỀN / NIỀM TƠ TƯỞNG! – RỒI ĐÊM – CHỮ
TƯỞNG TƯỢNG VỀ SỰ ĐỘT BIẾN

 

 
 

 

 

 

ÔI

tặng khế iêm, hứa hiếu.

Sau một ngày một buổi
loay hoay tôi cũng gõ
ra chữ việt suýt trở
nên người việt nói thứ

ngôn ngữ mất dấu ôi
nghĩ cho cùng gì thì
tôi đã rút ruột lìa
xa với quê nặng hoặc

nhẹ bây giờ còn có
nghĩa lí chi nữa nhưng
gì thì bằng cách nào
để có thể làm câu

thơ (chỉ một câu thôi!)
nguyền rủa đất nước việt
nam? ôi tôi đã tự
hỏi rồi tự trả lời

biết sao được với quê
nặng hoặc nhẹ còn có
nghĩa lí chi nữa mà
thói đời trong khi thiên

hạ hỏi kìa vậy chứ
ai đang ngồi kia? ai
vừa đặt câu hỏi bằng
cách nào để có thể

làm câu thơ (chỉ một
câu thôi!) nguyền rủa đất
nước việt nam hôm nay?
thì đây tôi đang viết

thành câu “thực ra hỏi
như thế là hỏi thừa
thải bởi đất nước việt
nam bây giờ con người

kể cả các vật sự
đã chả khác hư vô
ngay đây phải nói gì
thì tôi lúc ở phía

trước cái bàn khi ở
phía sau cái ghế loay
hoay sau một ngày một
buổi cũng gõ ra được

chữ việt suýt trở nên
người việt nam nói thứ
ngôn ngữ mất dấu trong
khi người việt trong nước

bây giờ họ nói thứ
ngôn ngữ cùng đinh cùi
bắp dù có làm tới
tổng bí thư hoặc là

ủy viên bộ chính trị
lại nói về kẻ ngồi
kia yeah kẻ ấy đích
thị tôi. kẻ có ở

trong rừng rậm trên biển
cả bao la giữa núi
đồi mênh mông có dợm
giũ áo đi xa gì

thì vẫn tâm trạng luôn
tự hỏi bằng cách nào
để có thể làm câu
thơ (chỉ một câu thôi!)

nguyền rủa đất nước việt
nam hôm nay? có phải
vì tất thảy đà bắt
đầu hư vô vĩnh viễn!

 

No automatic alt text available.

MINH HỌA CHO CHỨNG TRẦM UẤT

tôi vẽ lên sàn phòng
ô vuông lớn đoạn vào
đứng thường trực trong đấy
thú thực chả ai hình

dung ra nổi cái hình
vuông được vẽ ấy lớn
cỡ nào tuy nhiên ai
ai người ta cũng cho

tôi giống một thằng người
nộm đứng chỉ để đuổi
chim và đồng thời ai
ai cũng đòi đặt máy

quay toàn bối cảnh ngày
đêm khi tôi vào đứng
thường trực trong cái hình
vuông lớn đấy thì trong

lúc đứng thường trực như
thế tôi không ngừng tưởng
tượng (bấy giờ) mặc dù
đang làm chuyện chả có

lấy chút ý tưởng nào
mới mẽ khả thi nhưng
phải nói có được sự
tưởng tượng bao la đấy

nó bắt nguồn từ cái
ô vuông được vẽ lớn
như thế và điều đã
đang tưởng tượng lại chẳng

dính dáng chi đến cái
ô vuông được vẽ lớn
đấy ai ai người ta
muốn nói gì nói mồm

tôi có cũng chỉ để
há to ra kêu trời
gọi đất à do việc
tôi há mồm to kêu

trời gọi đất khiến ai
ai thảy đều hình dung
tôi chả khác hạng tuyền
làm chuyện vớ vẩn quá

quắt ngày đêm từ mồm
tôi liên tục tuôn các
từ ngữ nhằm kêu trời
gọi đất mặt khác hòng

đương trả thách thức từ
số phận asshole nên
nhớ mặc dù đã già
cả đã mất (hoàn toàn)

khả năng chống chọi lại
cảm xúc ướt át của
người nữ nhưng chưa bao
giờ đầu hàng nhá có

ngày tôi còn thách thức
người/ đời muốn đâm muốn
chém (các kiểu) đây sẵn
sàng- asshole.. đọc đến

đây quí vị nghỉ ngơi
nhé còn muốn xem tôi
có đúng thằng ngớ ngẩn
chuyên làm tuyền thơ nói

về chuyện sống chết đời
người (cho tới chết!) làm
ơn hãy đọc kĩ bài
tân hình thức này nhá!

 

Image may contain: shoes

 

Ở ĐÂY. THƠ - KHÔNG CÒN LÀ VẤN ĐỀ!

... gửi phan quỳnh trâm.

hễ trước bất kể vấn đề lớn
nhỏ thường tâm (sinh) lí tôi trở
nên khá phức tạp sự phức tạp
đến độ tôi ưa đánh đồng vấn

đề lớn qua vấn đề nhỏ và
ngược lại tỉ như: đọc xong “trò
chuyện với nhà thơ.” phan quỳnh trâm
dịch từ Miroslav Holub

tôi cho (không hề mơ hồ) đấy
vấn đề lớn và thực không hề
vô thưởng vô phạt dợm đánh đồng
sang vấn đề nhỏ tôi đi liền

ra đứng trước biển nhìn mặt trời
đã lặn đằng đông buổi chiều ở
việt nam với tôi lại vấn đề
lớn dợm đánh đồng sang vấn đề

nhỏ và ngược lại thì cực vô
thưởng vô phạt tôi phát giác thấy
vẫn một nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng không sao

dứt rời vừa tháo lui tôi vừa
muốn đánh đồng nỗi muộn phiền nặng
trĩu còn đeo đẳng bên lòng sang
vấn đề lớn và ngược lại thì

hóa nơi tôi không còn thành vấn
đề gì hết (bởi thực tế cuộc
đời với tôi có vấn đề gì
đâu nà!) còn sống trên đời ngày

ngày thản nhiên sống thản nhiên đợi
ngày chết đi biết thơ là gì (!)
tôi đã ngưng làm thơ lâu rồi
còn chuyện tôi có là nhà thơ

đấy vấn đề lớn mỗi sáng ở
đây hứng ra đứng trước biển nhìn
mặt trời mọc đằng tây thực vô
thưởng vô phạt hễ lui lại tram

bận như một tôi đều phát giác
thấy vẫn nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng như thể
đấy mới vấn đề thực sự lớn.

 

 

NHÂN NÓI VỀ SỰ CHỜ (ĐỢI)

tôi bóp nó kêu “bóc.. bóc!”
phải đến giấc này giấc 3
4 giờ sáng mới khởi sự
khao khát được ăn nằm cùng

em (trăng sao) ôi nỗi niềm
khao khát tới cháy bỏng ở
đời có vô vọng mới có
chờ đợi hiện tại khao khát

nó thôi thúc phải mở sao
cho ra bằng được cái ý
nghĩ đang kêu “quác.. quác” trong
đầu thực nhiều tầng phải đợi

cái  ý nghĩ cứ kêu “quác ...
quác” từng tiếng nghe cực hưng
phấn điều oái oăm tôi bóp
nó kêu “bóc ... bóc!” vỡ ra

nó lại làm nên nỗi vô
vọng trong chuyện chờ đợi phải
mở sao cho ra bằng được
cái ý nghĩ tại sao cứ

giấc 3 4 giờ sáng thì
kêu lên “quác ... quác ...“ thực nhiều
tầng trong đầu giời ạ tiếng
kêu gì lớn tới độ loang

lỗ những khoảng trống trắng tầng
tầng sắp lớp trên trí nhớ
buộc phải liên tục đánh lừa
ý thức về các khoảng trống

trắng tầng tầng ấy nó chả
khác gì một mặt của biển
đêm (sự phản trắc luôn tiềm
ẩn!) phải đợi đến giấc này

giấc 3 4 giờ sáng mới
khởi niềm khao khát được ăn
nằm cùng em (trăng sao) ôi
tôi bóp nó kêu “bóc ... bóc!”

lại phải tung hê đống chữ
hiện có (trong mồm) tạm thời
gạt niềm khao khát cháy bỏng
sang bên tôi chí cốt tẩn

mẩn tất lòng hòng mở ra
cái ý nghĩa chờ đợi cứ
kêu hết sức vô vọ ng “quác ...
quác ...” trong đầu thực nhiều tầng

sắp lớp dẫu đang giấc 3
4 giờ sáng người ơi (!) tất
thảy với tôi tóm tắt việc
thức suốt đêm này qua đêm

khác đã thành tâm bệnh vô
phương chữa chạy phàm đã vô
phương chạy chữa thời chả thể
đổi dời hiện tại tôi vẫn

luôn khao khát được ăn nằm
cùng em (trăng sao!) ôi niềm
khao khát tầng tầng đến cháy
bỏng!

 

 

 

Chân dung Khánh Trường, Đinh Cường vẽ

HẾT MÙA CUA

gửi khánh trường

chết sao hay ho tốt
nhất để tự nhiên (sinh
lão. bệnh. tử) như trời
đất vốn có bốn mùa

trở đi trở lại với
tôi bây giờ tuyệt đối
hết còn hở chút đòi
đoạn đòi lìa bởi tôi

cho chết sao hay ho
tốt nhất để tự nhiên
chứ hở chút đòi tự
vẩn thì như thế xem

ra đã trút được nợ
trần nhưng cái chết đấy
không như  (sinh. lão. bệnh.
tử!) không tự nhiên như

trời đất vốn có bốn
mùa trở đi trở lại
giả có đầu thai làm
người đời vẫn phải chịu

cô liêu bếp núc nguội
ngắt lạnh tanh và như
vậy quả chẳng hay ho
gì tất nhiên mỗi trời

biết chuyện gì xảy diễn
tiếp theo quái đã bày
tỏ rõ ở đây chữ
trong mồm vẫn đếch màng

chi cái ý nghĩ chủ
quan hay ho ấy chúng
chẳng nhúc nhích hòng thơ
tôi khởi sự nắm đầu

tháng bảy trút hết dấm
dẳng cưu mang mấy mươi
năm lên đầu tháng cô
hồn ở quê nhà cho

đám âm binh kia đang
chầu chực tranh cướp.

 

 

Image may contain: plant, flower, outdoor and nature

 

THƯỜNG QUÁN

đành rằng mỗi giây đây
tự nín thở nói “nhé
đây chỉ như kẻ ăn
nhờ ở đậu trên thân

hai mươi bốn chữ quốc
ngữ!” ya tất nhiên nói
xong thì thở nhưng chỉ
được chốc lát dẫu có

đứng ngồi hoặc nằm cách
chi (!) cũng nín thở trở
lại nói “nhé một khi
rời khỏi thân hai mươi

sáu chữ quốc ngữ đây
ngáp vắn thở dài tuy
nhiên đây vẫn chưa chết
bây giờ nhé và hãy

xem kia hiện nay đây
đang làm công việc đảo
cho hai mươi bốn chữ
quốc ngữ lộn (rối tung

hết cả lên) đoạn cực
khẽ khàng xui chúng choảng
nhau và phải choảng sao
kêu chí chóe đến chừng

đấy tất nhiên đây sẽ
thở ra một cách rậm
đám nhưng chỉ chừng chốc
lát đây lại nói “đành

rằng cứ mỗi giây đây
nín thở nói nhé đây
chỉ như kẻ ăn nhờ
ở đậu trên thân hai

mươi bốn chữ quốc ngữ
nhưng thực ra chuyện ăn
nhờ ở đâu trên thân
hai mươi sáu chữ quốc

ngữ chẳng qua đây cốt
muốn làm cái công việc
đảo cho hai mươi bốn
chữ quốc ngữ lộn rối

tung hết cả lên- để
chi? để nhằm khỏi phải
cất công lùng bản lai
diện mục (chính mình!) dẫu

khi đấy có đứng nằm
hoặc ngồi cũng phải cố
triệt tiêu cái bản lai
diện mục mình cho bằng

được dù nó có ra
nơi đời thường (rêu rao!)
đêm dài lắm mộng (!) đi
nữa đây thề là ngay

mắt lúc nào chốc chốc
chuyện ba sinh hương lửa
cứ thoắt ẩn thoắt hiện
quấy quả nên đừng ai

nhún vai rụt cổ bảo
đây nói điêu hãy xem
cái cách đây tự nín
thở mỗi giây qua cầu

bước theo cùng cuộc thế
cho mãi đến tháng tận
năm cùng (đằng đẵng) nhé
với việc chốc chốc mỗi

giây tự nín thở nói
đây chỉ như kẻ ăn
nhờ ở đậu trên thân
hai mươi bốn chữ quốc

ngữ nên chuyện đi đứng
trông ngóng tuồng tích xem
ra cứ buồn cười xin
đừng cười!

 

 

No automatic alt text available.

 

WE WANT NOTHING LESS

khi chúng tôi nói “tôi sống
đây hoàn toàn một sự giả
tạo giả không có hơi thở
ra hít vào tôi chẳng thể

hiện hữu!” thì chữ nơi ngữ
cảnh trên cứ như thế xách
mé buộc lòng chúng tôi phải
để mắt dè chừng từ nay

với từng chữ một “ab
c..” bởi bất kể khi nào
chúng cũng có thể xách mé
thậm chí tróc nã giờ đây

chúng tôi buộc phải xoay người
liên tục bất kể khi đấy
đang đứng ngồi hoặc nằm với
suy nghĩ càng xoay nhanh càng

tốt do đó có lẽ xoay
nhanh quá hết thảy các chữ
trong câu “tôi sống đây hoàn
toàn một sự giả tạo giả

không có hơi thở ra hít
vào tôi chẳng thể hiện hữu!”
dường chúng đều đã thấy rõ
việc dè chừng của chúng tôi

một cách chắc nịch chúng quay
lại xách mé thậm chí đòi
tróc nã chúng tôi vậy là
cấp tốc buộc lòng chúng tôi

từ nay phải để mắt dè
chừng không chỉ từng mỗi một
chữ "abc.." mà là
hết thảy các chùm chữ đã

được kết thành câu cú bất
kể các câu chữ đấy nói
lên điều gì tỉ như nguyên
câu “khi chúng tôi nói tôi

sống đây hoàn toàn một sự
giả tạo giả không có hơi
thở ra hít vào tôi chẳng
thể hiện hữu!”

 

No automatic alt text available.

THƠ. VÀ PHƯƠNG

với tôi chữ đôi khi
chúng biến mất năm mười
bữa là thường và Phương
tất nhiên luôn cho điều

đấy như vậy thực tự
nhiên tôi không phải loay
hoay trong vòng năm mười
bữa đấy chả sướng lắm

ru (!) nhưng một hôm ngẫm
tôi cho như vậy không
tự nhiên chút nào vì
trăm bận như một khi

trở lại lũ chữ đồng
thanh bảo “vì lí do
riêng chúng tôi phải đi
xa ông minh thông cảm

nhé!” trong khi tôi không
biết phải làm gì nữa
quả tình đã có khá
nhiều bận tôi thử đoán

xa là bao xa? nhưng
chịu không tài nào có
thể biết chúng đi xa
như vậy là bao xa

và giả tôi buộc miệng
hỏi “giờ chúng ta phải
làm gì chứ!” khi đấy
chẳng những chữ cứ nhìn

nhìn cười cười tôi Phương
cũng nhìn nhìn cười cười
tôi còn biết phải làm
gì chứ? sự tuyệt đối

im lặng thực chẳng giúp
được gì cho sự thật
mà nom trên mặt lũ
chữ lúc nào cũng vẫn

đầy vẻ nông nổi chừng
như thể lúc nào chúng
cũng muốn nói “ông đi
chết đi ... ông Minh à!”

còn Phương khi đấy thì
sao? Phương đưa ngón trỏ
tay chận giữa miệng ý
kêu tôi có im ngay

mồm đi không còn một
tay vừa xoa đầu vừa
chu môi hôn lên mặt
lũ chữ nhưng quái thay

vì tỏ thương tâm kìa
Phương bỏ ngón trỏ tay
ra luôn miệng chửi bới
lũ chữ thậm tệ trong

khi tôi đang tự xoa
bóp thân mình nghe Phương
mắng “bây ... đồ điên ... đồ
ngốc.. đã bao bận biến

mất năm mười bữa ... như
vậy.. sao bây không biến
mất luôn ... cho tao nhờ ...”
tôi chỉ còn biết ngẫm

mình còn biết phải làm
gì đây? ôi tôi đang
hầu như hoàn toàn bế
tắc!

 

 

Image may contain: outdoor

 

VỚI TÌNH CẢM. CHUYỆN NHỎ

mở quyển sách mỗi bận
đi ngang bất kì khu
nghĩa địa tôi hết còn
nặng người vì dù gì

má tôi cũng đã chết
lâu rồi khi xưa mỗi
“chiều nào khi về tới
ngang căn nhà màu tím*”

thì i như đi ngang
khu nghĩa địa người bỗng
nặng tợ bị vong đè
bây giờ khi chiều tà

hễ run rủi đưa chân
ngang khu nghĩa địa mở
quyển sách  thì quả thực
vậy tôi hết còn nặng

người nhất là hết còn
nhìn qua trái sang phải
sau lưng hết còn nươm
nướp lo có kẻ rình

rập theo dõi ám toán
vì dù gì má tôi
cũng đã chết từ lâu
còn con đường vòng vèo

hiện đang sa chân (sa
đà) nom lại hệt con
đường thẳng trong quyển “con
đường ngã ba” của bùi

giáng hóa ra giữa chỗ
đông người hoặc chốn không
một bóng người khu nghĩa
địa chẳng khác căn nhà

màu tím ấy là tôi
tưởng tượng hiện mình đang
đi băng băng dọc hai
bên con đường vòng vèo

tuyền thông bạt ngàn rợp
một màu xanh thẳm và
tôi lại nghĩ “nếu như
dọc hai bên con đường

vòng vèo tuyền thông dù
bạt ngàn rợp một màu
xanh thẳm thì quả thực
xoàng quá ... phải có đầu

lâu xương ống chân tay
chồng chất dân oan vì
dù gì thì má tôi
cũng chết đã từ lâu!”

tôi lại thấy mình không
nên nghĩ này/ nọ nữa
kể từ giờ mỗi bận
run rủi có sa chân

ngang nghĩa địa hãy mở
quyển sách và cứ xem
đi ngang căn nhà màu
tím bằng con đường thẳng

trong “con đường ngã ba”
của bùi giáng thì sẽ
có cảm giác khá là
nhẹ nhõm thế rồi tôi
 
quyết đếch tưởng tượng đếch
nhìn sang phải qua trái
sau lưng đếch sợ có
kẻ rình rập theo dõi

ám toán vì dù gì
thì má tôi chết cũng
đã lâu rồi đúng không!

 

 

No automatic alt text available.

 

SỰ ỦY MỊ CÓ TRUYỀN THỐNG!

Rồi ra đêm ngày
dù mưa gió giông
bão biển dậy sóng
động đất cáp duồn

tôi thề sẽ thức
như thể chẳng còn
cách nào khác giả
như sau đó nằm

xuống ngủ ngủ không
xong có lao ra
đường thì dù mưa
gió giông bão biển

dậy sóng động đất
cáp duồn tôi thề
sẽ chạy như thể
chả còn chọn lựa

nào khác giả như
sau đó bá thở
dừng lại thì chỉ
khi "bánh mì" còn

không tưởng tượng ra
nổi chừng đó tôi
sẽ đứng đùa cợt
"khỉ... khỉ... chó... chó"

cho đến khi mưa
gió giông bão biển
dậy sóng động đất
cáp duồn tôi sẽ

thủng thẳng nói là
thưa các ông các
bà các anh chị
em các ông các

bà các anh chị
em đã bị lừa
bị lừa từ tháng
tám cách mạng mùa

thu đã bị biến
thành lũ gà chọi
chọi vào không khí
ảo thực một cách

cực ngu xuẩn và
dù mưa gió giông
bão biển dậy sóng
động đất cáp duồn

các ông các bà
các anh chị em
cũng mặc kệ xác!

 

Image result for CỤC NỢ ĐỜI

 

QUÁN TRIỆT

cục nợ đời tôi có
vo tròn như trái banh
thì mối quan hệ giữa
tôi với sự sống/ chết

đấy vẫn mối quan hệ
mở tuy nhiên cực bấp
bênh hễ đối đầu bất
trắc tôi ném ngay cục

nợ đời hì hục quát
"hey! thượng đế ông biến
đi cho tôi nhờ!" thay
vì vo tròn bất trắc

như trái banh giống vo
tròn cục nợ đời cũng
như làm tất cả các
điều tỉ dụ mang mối

quan hệ giữa tôi với
sự sống/ chết ra dọa
mối bất trắc giả như
có thể thì cầu khấn

"xin hãy thương xót thượng
đế ngài đừng khiến con
đau đớn một cách công
khai thêm nữa!" nhưng cuối

cùng thì sao? phải trở
lại mối quan hệ giữa
tôi với sự sống/ chết
đấy một mối quan hệ

mở cực bấp bênh thú
thực tôi có vo mối
quan hệ ấy tròn như
trái banh thì mọi vật

sự trên đời cũng chỉ
như cục nợ đời và
như đã nói ở đây
tôi có vo cục nợ

đời tròn như trái banh
cũng chả đi đến đâu
(you know that?) một mối
quan hệ mở cực bấp

bênh thú thực lắm lúc
tôi cứ nghĩ: thôi không
thở nữa nhưng có được
á dẫu có vo điều

cực bấp bênh tròn như
trái banh tôi vẫn chịu
gánh vác hàng ngày tuyền
những ngày vô tích sự

những ngày trống dài lê
thê và cứ như thế
e cho đến đối đầu
chỉ còn với mối quan

hệ giữa tôi- cái chết!

 

 

Image may contain: bird, outdoor and water

 

KỆ ...

chả chút cường điệu như
như cò xám rình kiếm
cái ăn thế là bọn
tôi dò tìm nhau hễ

đồng hồ bên này buổi
sáng i rằng đồng hồ
bên kia buổi tối/ bên
kia ngủ bên đây thức

lắm lúc chả chút cường
điệu bọn tôi có hỏi
nhau “làm quái gì cứ
ngủ thế!” nhưng đấy cũng

chỉ màu mè (biết làm
sao được khi mà ngôn
ngữ nói ở đây được
viết trên bàn phiếm và
nhờ computer chuyển

đi qua cái màn hình vâng
chúng tôi không hề mở
miệng trong khi ai chả
biết tỏng bốn cái khoái
ở đời “ăn ngủ đụ

ỉa” ngày nào lũ cò
xám còn rình kiếm ăn
thì bọn tôi chẳng cách
chi làm khác được (th ể

phách là cát bụi!) đúng
vậy bọn tôi còn nhiều
việc “lắt nh ắt” khác tỉ
như dò la trên face

book chả chút cường điệu
bọn tôi hỏi nhau “to
day have we met some
where before?” và tự

trả lời “mm ... hm
we don’t think so!” chỉ
vậy nhưng bọn tôi mất
khối thời giờ và vì

cái thái độ ấy thái
độ chả chút cường điệu
hiện tại thực hết sức

ủy mị lũ cò xám
vẫn ti ếp tục rình kiếm
ăn khi tôi nói “đàn

bà có hết thảy mọi
thứ đàn ông thích” lập
tức bọn đàn bà nhao
nhao “đàn ông không tự

săn sóc mình thì khổ
thân” quả thực vậy cá
nhân tôi có phải phù
thủy đâu là đàn bà

các em phải biết đạo
phật có con đường trung
đạo (viết/ dịch bất kể
gì các em nên theo)

cuộc đời thường chả chút
cường điệu giả có phía
bên này tất có phía
bên kia (đối nghịch lại)

phía này mạnh thì phía
kia mạnh phía này nhẹ
thì phía kia nhẹ nên
khi không dính (mắc) vào

bên này thì sẽ tránh
được phản ứng bên kia
tỉ như thương lắm sẽ
có ngày ghét lắm/ thương

chút chút có ngày ghét
chút chút trong cái này
đã chứa sẵn cái kia
nhá anh nói chả chút

cường điệu nhá–ôi gái!

 

 

Image may contain: one or more people and outdoor

 

CHIỀU THỨ NĂM

xem xong phim “Jason
Bourne” ra đường mar
ket đứng nhìn chằm chằm
vào con đường (đấy không

phải cái nhìn của nhà
thơ!) con đường sau mấy
ngày mưa giông tầm tả
(đấy có phải con đường

tình ta đi?) con đường
còn ướt nước loang loáng
cái cách chọn xem phim
“Jason Bourne” tôi

muốn nói tôi rất thích
tính không chung thủy và
quên liền các cái ngay
sau đấy của tụi sóc

do đó chúng có thể
rượt đuổi cắn nhau chí
chóe chỉ cốt giành một
hạt almonds chuyện gì

xảy ra ngay sau khi
rượt đuổi cắn nhau chí
chóe chúng không cần thiết
do đó hễ ném một

hạt almonds ra tôi
chửi “tổ cha bây!” ở
đây tôi muốn nói tính
cách nhìn chằm chằm vào

con đường market sau
mấy ngày giông bão đấy
không phải cái nhìn của
nhà thơ con đường còn

ướt nước loang loáng và
chả hề càm ràm phiền
phức chòm râu dưới cằm
khi chửi tụi sóc “tổ

cha bây!” tôi đã cắt
phăng ở bộ phim “ja
son Bourner” này từ
giữa phim cho đến cuối

nhân vật (vai) chính nhớ
lại quá khứ biết kẻ
giết cha xem xong phim
ra đường market đứng

nhìn chằm chằm con đường
sau mấy ngày mưa giông
tầm tả (đấy không phải
cái nhìn của nhà thơ!)

con đường hãy còn ướt
nước loang loáng và thực
đột ngột thấy ra tiền
kiếp (xưa) tôi một nhà

thơ khá yêu thích tụi
sóc!

 

 

 

U 60

60 tuổi + mấy
tháng tính tới nay đã
có mười hai (12)
người đàn bà từng ở

ăn nằm cùng tôi rồi
chưa tới phút cuối thì
tất cả bỏ đi và
kể thì cũng có cả

thảy 7 trong số mười
hai (12) người đàn
bà từng ở ăn nằm
cùng tôi dù chưa tới

phút cuối nhưng họ quyết
định quay trở lại tính
thì chuyện quay trở lại
của 7 người đàn bà 

từng ở ăn nằm cùng
tôi phải được kể thành
7 thời kì khác nhau
tuy nhiên kể ra khá

là dông dài cứ mang
7 thời kì đổ đồng
thì tới nay tôi sáu
mươi tuổi + mấy tháng

có một điều lạ 7
trong số mười hai người
đàn bà từng ở ăn
nằm cùng tôi việc họ

quay trở lại theo nguyên
nhân họ cho biết thì
việc ở ăn nằm cùng
tôi dù chưa tới phút

cuối dù chưa một lần
có được cảm giác sung
sướng sầu khổ thậm chí
buồn vui tuy nhiên họ

đã quyết định quay trở
lại chẳng gì cũng chỉ
bởi lúc ở ăn nằm
cùng tôi họ chưa có

được cảm giác sung sướng
sầu khổ thậm chí buồn
vui và rồi vẫn chưa
tới phút cuối họ quyết

định bỏ đi biền biệt
cho tới nay tôi đà
60 tuổi + mấy
tháng bỗng hay tin 1

trong số 7 người đàn
bà từng có quyết định
quay trở lại ở ăn
nằm cùng tôi chết (cách

nay vài ngày!) theo nguyên
nhân tôi được cho biết
thì đại khái: người đàn
bà toại nguyện nghĩa

là người đàn bà đã
có được cảm giác sung
sướng lẫn sầu khổ cho
chí buồn vui giận hờn

không như khi về ở
ăn nằm cùng tôi từ
đầu rồi quyết định bỏ
đi quyết định quay trở

lại riết cũng chả có
được chút cảm giác gì!

 

Image result for SWEET DREAM PAINTINGS

 

GIẤC MỘNG NGỌT NGÀO

Tôi cỡi motorcycle
450cc
hai bánh trang bị loại chỉ
chạy trên cát (đen!) đá/ sỏi

và phóng 120
cây số/ giờ trên sa mạc 
ở phía nam tiểu bang Ca
lifornia chạy dài lên

tới tận biên giới tiểu bang
azirona chỉ trong
vòng tích tắc điểm nhấn của
bài thơ ở đây tôi đang

rơi giữa giấc mộng ngọt ngào
vất motorcycle 4
trăm 50cc đạp
trên cát (đen!) đá/ sỏi cùng

lão chủ ruộng cam chúng tôi
bước như đi dạo giữa từng
hàng cây cam thẳng tắp bạt
ngàn vừa đi lão chủ cứ

vừa xoa hai lòng bàn tay
khiến hai mắt tôi để xoáy
vào hai lòng bàn tay lão
đang xoa vào nhau chờ đợi

một bày tỏ (một tình cảm
ấm áp chẳng hạn!) và trong
lúc hai mắt tôi để xoáy
vào hai lòng bàn tay đang

xoa vào nhau bất thần lão
phùng mang trợn mắt phun từng
tràng như tiếng súng liên thanh
đồng thời lủi nhanh vô một

hàng cây cam xum xuê và
mất hút tôi nhìn dưới chân
mình tuyền cát (đen!) đá/ sỏi
lập tức tôi hết lủi vô

hàng cây cam này lòn ra
hàng cây cam khác tìm nhưng
lão chủ ruộng bặt vô âm
tính tôi bỗng nhớ nguyễn đức

sơn có làm mấy câu “luồng
ra núi đi vô núi ...” đại
khái tình cảnh giống hệt tôi
đang giữa giấc mộng ngọt ngào

tôi liền lui lại đường biên
giới giữa tiểu bang Cali
fornia với aziro
na than ôi chiếc motor

cycle 450
cc biến mất tôi hát
“ave maria..” đồng
thời nhớ mình đang giữa giấc

mộng ngọt ngào tôi bật khóc!

 

 

MÙA THU THỰC SỰ RỒI

có ngày tâm thái bất
động toàn diện dẫu khi
ấy tôi đang múa may
quay cuồng hễ bắt gặp

tôi đang múa may quay
cuồng ai cũng cho đấy
cái cách tôi sống chậm
quái lạ trong khi tâm

thái bất động toàn diện
thì mồm tôi há ra
và thực sự không một
lời tiếng nào thốt lên

ai cũng cho đã bất
động toàn diện tâm thái
thì mồm há ra làm
gì chứ? thú thực là

suốt khoảng thời gian mồm
há ra tâm thái tôi
bất động toàn diện tôi
không hề ý thức gì

được dù bản thân khi
đấy không vướng dính rác
rưởi không bị từ ngữ
chiếm hữu giấc ngủ tôi

luôn là sân khấu đầy
nhạc kích động nhá (!) khi
nghe tôi kể lại ai
cũng cho tâm thái đã

bất động toàn diện thì
còn biết cải cách thơ
phú gì được tôi phải
xác minh với họ thực

sự tôi chỉ muốn cải
cách cách đọc thơ hiện
nay của họ từ nhiều
năm rồi và nhiều năm

sau nữa tôi vẫn chỉ
muốn cải cách cách đọc
thơ hiện nay của họ
và từ mỗi lời thốt

lên sau khi tâm thái
đã thôi bất động toàn
diện sẽ không hề kịch
tính đại loại kiểu "much

ado about no
thing" một vở kịch của
william shakespeare
hoặc dạng chèo cổ trình

diễn trên chính cuộc đời
tôi sẽ là những hạnh
phúc đớn đau tự đời
thường quả thực là khi

tâm thái bất động toàn
diện vô thức chả khác
kho chứa lũ chữ câm
nín nhất cử nhất động

ở phần tứ chi bị
ảnh hưởng nặng nề từ
những rạn vỡ hắt hiu
của mùa thu lời kết

ở đây trong bài thơ
này tôi muốn nói ánh
sáng sẽ trở lại đẩy
lui bóng tối vào hư

vô xuân đến toàn diện
tâm thái sẽ thôi bất
động cùng mọi thứ trên
đời ban đêm hay ban

ngày mồm há ra những
từ ngữ trong sáng ngân
nga lảnh lót phần tứ
chi hễ cử động ai

cũng cho ôi chao quả
là cực kì uyển chuyển.

 

 

ĐÊM ĐI

tặng hồ đăng thanh ngọc & khế iêm


tôi hiện hữu khi
bài thơ chưa post
lên bài thơ post
lên thì chỉ một

nhịp đập nhẹ của
tim tức thì biến
mất chắc chắn rồi
sẽ hiện ở chỗ

khác có thể chỗ
bóng tối có thể
chỗ có ánh sáng
sáng loáng chuyện tôi

quan tâm bây giờ
giá được phủ kín
bằng đôi cánh thơ
chí ít thì đôi

tay em nên nhớ
dẫu hiện hữu khi
bài thơ chưa post
lên nhưng khi đấy

vẫn chỉ một nhịp
đập nhẹ của tim
lập tức tôi sẽ
biến mất chắc chắn

sẽ trở lại có
thể lúc này/ lúc
khác có thể chỗ
bóng tối có thể

chỗ đầy ánh sáng
sáng loáng cũng có
thể chỗ ngoài đời
sống này - cõi thơ!

 

 

THÚ LÀM THƠ TRÊN IPAD

cái cô gì đó từ
khuya nhác nghe tôi kêu
lấy mình ơi cô liền
mặt đỏ nóng còn hễ

cầm tay đặt chỗ tim
cô lại cười cười nhẫn
nại sao thế? cái cô
gì đó cô đứng vị

trí bên ngoài hay bên
trong cô vậy? tôi đây
thôi sống lang bang hết
ngoài bìa vị trí đang

đứng thì nhảy vào bên
trong tôi với mình cái
cô gì đó ranh giới
giữa bên ngoài và bên

trong tôi hoàn toàn không
có sự sống cái chết
đều ân sủng đáng trân
quí chết thì từ khuya

đã chết còn sống mà
chỉ nghĩ đến các tên
tuổi lớn của nền văn
chương đương đại cái cô

gì đó tôi đều cho
dấm dớ lắm mong cô
nhớ dùm chẳng ai nguồn
gốc nòi tình như tôi

đâu tôi đến đời này
từ miền vĩnh phúc tuy
nhiên tiếng lòng tôi thứ
tiếng lòng tiếng hiện tại

- 2040
cực chẳng đã bôi nhọ
thánh nhân trước các chữ
cái giả thiết về miếng

ăn không trước thì sau
tôi vẫn nghĩ đời nay
mọi việc thiện/ ác ta
lai tạo ấy - rốt cuộc

cũng phải trả nghiệp làm
từ thiện phát tán kinh
kệ đều chẳng có chút
công đức gì bọc thịt

che bộ xương tất thảy
đều dòn rụm dễ xuống
cấp như tôi đây từ
khuya đã kêu lấy mình

ơi do nhác thấy mặt
cô đỏ nóng bản chất
một nghệ sĩ tiền vệ
biết cái cô gì đó

sẽ rất khó đi vào
nền nếp của lũ chữ
nghĩa tôi rãi ra xô
bồ tuy nhiên cầm tay

đặt lên chỗ tim có
thể lợi dụng sự nhẫn
nại lèo lái vô kỉ
cương nhưng do bản chất

một nghệ sĩ tiền vệ
không cho phép tôi hành
xử như thế với bất
kể tình huống nào - nhá!

 

Image result for BOB DYLAN lovesick

 

13 THÁNG MƯỜI (LOVERSICK)

gửi phạm việt cường.


trước giờ hễ nhìn lịch
lập tức trí nhớ hóa
thứ rác rưởi chẳng hiểu
sao? vì vậy tôi tuyệt

đối rất ghét lịch hôm
nay không ai dè bob
dylan bắt được no
bel văn chương cứ chúa

nhật rồi thứ sáu thứ
bảy tất nhiên tôi chả
làm gì cả sau một
ngày lang bang khắp thành

phố lui lại hôm kia
mở cửa buồng bất giác
đảo mắt nhìn tờ lịch
treo tường phải nói điều

đó đã làm tâm can
tôi đau khổ quá sức
tưởng tượng đời ai chả
biết chuyện gì đến sẽ

khắc đến khỉ thật có
ai dè bob dylan
bắt được nobel văn
chương và lũ thời gian

giá có thể ngủ triền
miên được tôi cho đấy!
cách thức giết thời gian
nhanh nhất trong khi đang

có ý nghĩ không mang
chút tính chất triết lí
(mặc dù có hơi lung
tung nọ kia!) nhưng có

ai dè bob Dylan
bắt được nobel văn
chương như thế tôi nghe
từ tận tâm cang vừa

lên tiếng - mi hãy nhớ
luôn gìn giữ trí nhớ
sạch sẽ như cái đít
nhá! sự thể (đột ngột

quá!) qua đó tờ lịch
treo tường thì chả có
vẻ gì siêu phàm vậy
mà làm tôi đau khổ

quá sức tưởng tượng ôi
tôi vẫn chưa thoát tục
chăng (!) việc đột nhiên phát
nhìn tờ lịch treo tường

khi mở cửa buồng đối
với tôi thú thực chẳng
những ngày hôm đó mãi
về sau ngày nào trong

đời cũng dài - lê thê.

 

 

Image result for CÔNG VIỆC LÀM THƠ

 

CÔNG VIỆC LÀM THƠ

cũng như việc làm thợ
thức dậy tính xuất phát
(nghĩa là lên đường!) lúc
đấy quả thực mặt trời

vẫn chưa mọc muốn nói
câu cực vô nghĩa (kiểu
xuất phát!) nhưng thân thể
đột nhiên trương nở phình

to nom hệt cái xác
thằng chỏng (chết trôi) bỏ
dự tính xuất phát (nghĩa
là bỏ dự tính lên

đường!) tôi ngồi chân đụng
đất (thân thể là non
nước) và ngồi yên như
thể ngồi chờ một người

quen lâu chưa về hơi
thu xuất phát từ cửa
chính tràn vào vây lấy
hai bàn chân đang đụng

đất tôi đã chứng kiến
sự hiện hữu của tịch
lặng nhưng sự tịch lặng
hiện giờ thực thê lương

từ trong nước ra ngoài
ngoài nước không một động
tĩnh dự tính xuất phát
(nghĩa là lên đường!) bỏ

ngang tôi thụp người dưới
đất tính xuất phát bò
lùi vô chứng mất ngủ
cố quên đám hơi thu

[heo may] đang vây lấy
hai bàn chân thì nghe
dường ai vừa gọi mình
mùa thu xuất phát đã

hơn nửa tháng nay đã
đầy trong trời tôi ngoái
lại chỉ thấy bạn người
đọc bài thơ này xuất

phát từ đâu chả rõ
ngó bạn hệt con nai
non vừa từ rừng sâu
đi ra đứng nhìn tôi

chăm chăm trước mặt tôi
da non nước vàng vàng
như nghệ thân thể trương
nở phình to của tôi

phát nổi trôi (đụng đất
đụng non nước) tôi không
thể ý thức gì được
buổi sáng sớm (thực cạn

cợt) vào nằm hẳn trong
chứng mất ngủ quả không
còn gì run/ sợ hơn
tiếng gào xuất phát bởi

cô đơn trơ trọi của
chính mình tôi rướn người
cố kêu nhỏ "rồi - có
ai giật tôi dậy cho

một cuộc lên đường mới?"

 

 

 

CHA THÌ NHƯ BÓNG CẢ

khi ngang qua nhà thờ
nghe người ta đọc kinh
kính mừng thì dừng lại
nhìn vào thấy nhiều người

già cả người trẻ con
nít họ quì hai gối
gục mặt xuống lòng hai
bàn tay lời kinh vang

vang một nỗi cám dỗ
phát dậy lên trong lòng
liền xua đi bằng cách
cắm đầu chạy nhưng vẫn

không quên làm dấu thánh
giá (!) và vừa chạy tôi
cho hành động làm dấu
thánh giá một cử chỉ

hết sức thái quá cứ
thế là cắm đầu tôi
chạy cho đến khi hình
ảnh các người già cả

những người trẻ con nít
bài kinh kính mừng hụt
hẫng trong lòng tôi muốn
dừng lại gục mặt xuống

lòng hai bàn tay nhưng
có thể nói hụt hẫng
ở đây bởi vì mình
đã làm một việc mà

mình không nghĩ mình sẽ
làm là làm dấu thánh
giá vẫn biết đấy một
cử chỉ hết sức thái

quá tuy nhiên không cách
chi hòng ngừng chạy và
như thế ai cũng xem
mọi chuyện kể như xong

xuôi suốt đời tôi cứ
thế chạy (ngang đây tôi
muốn nói không phải bởi
sự nhiễu của nỗi cám

dỗ đã khiến tôi luôn
nghi ngờ về sự hiện
diện của thượng đế ... không
phải không tin ông ta

không thật có.. cũng không
phải do bài kinh kinh
mừng.. bằng chứng là lúc
nào trong lòng vẫn còn

nguyên nỗi cám dỗ mỗi
khi ngang qua nhà thờ
nghe người già cả người
trẻ con nít đọc kinh

kính mừng thiệt có khổ
lắm cho tôi khi cứ
phải xua đi nỗi cám
dỗ để rồi hụt hẫng

để rồi có muốn quì
hai gối gục mặt xuống
hai lòng bàn tay cũng
không thể ... và cứ thế

chạy!)

 

 

Mr. M

hai quả táo treo đung đưa 
giọng dài gòn hỏi đủ chưa hả mày..
.

tình người éo le 
khiến bị rơi vào 
không cho phép tôi 
chết dấp chết dúi 

ở ngoại biên dòng 
chính xin lỗi dù 
ngoại biên dòng chính 
chả là cái quái

gì cũng không thể 
chết dấp chết dúi 
ôi thằng nhỏ của 
ta rồi đây chốn 

nào? mi sẽ thuộc 
về âm phủ/ biển
đông mi khóc hay 
cười khi biết hai 

chốn đấy tuyền vàng 
bạc giả sắp lớp 
mi sẽ bị cướp 
mất trắng tình đời 

cũng éo le lắm 
hi vọng mi tìm 
được chỗ ngồi của 
mi ngay dòng chính 

hòng từ đó mi 
luôn là thằng nhỏ 
to cương cường (to
be or not to

be) ngước lên. ngước 
lên cao ngất tối 
qua chiêm bao thấy 
nhà thơ khương hà 

quái quỉ thế (!) có 
thể do ở ngoại 
biên dòng chính quá 
lâu nơi tâm khảm 

chốn thuộc về hiện 
cực trống rỗng đã 
đành chả sở hữu 
gì thì chả gì 

để mất- ôi thằng 
nhỏ của ta hễ 
trở dậy mi đều 
vói nắm lấy tay 

tao lắc lắc “ tại 
sao con không phải 
con gái (!) tại sao 
không là một thứ 

công tằng tôn nữ
khương hà? tại sao?”
thực ra tôi khao
khát được thiếp ngủ 

và hoá nhện khi 
trở dậy sẽ giăng 
tơ dày dặc lên 
ngoại biên dòng chính!

 

 

 

NGHĨA ĐỊA MẠC VẬN

tặng lê minh chánh

mỗi ngày chờ edgar
allan poe tắt tiếng
hỏi han tôi đi ngang
các nhà thơ vẫn đang

khai thác các cái ra
trước (quả hạnh phúc cho
kẻ nào biết chọn đúng
đích tới!) tôi có hỏi
đấy có phải công việc
đãi vàng (!) nhiều năm rồi
thói quen chờ edgar
allan poe tắt tiếng

hỏi han đã có một
số nhà thơ (vẫn đang
khai thác các cái ra
trước!) phản đối thậm chí

phẫn nộ (!) cho rằng chủ
yếu phải dựa từ các
cái ra trước tiếng nói
của chính mình chỉ phụ
họ còn bảo việc tôi
chờ edgar allan
poe tắt tiếng/ hỏi han
chả khác làm chuyện tầm

ruồng (ôi các nhà thơ
thì biết có mơ mộng
thôi!) việc chờ edgar
allan poe tắt tiếng
hỏi han thực ra tôi
đang cưu mang một hoài
vọng (!) nói ra sẽ gai

do một phần các nhà
thơ vẫn đang tiếp tục
khai thác các cái ra
trước không khéo họ bức
xúc dẫn tới trầm uất
thì chẳng khác đang tâm
phá thối công việc đang

khai thác các cái ra
trước của các nhà thơ
(một hoài vọng về tình
cảm viết ra văn bản
không khéo chỉ sau vài
dòng hóa thành chuyện tán
tỉnh tình cảm kẻ khác!)
woody allen năm

nay 2016
kiếm được 80 triệu
đô mỗi ngày vẫn bỏ
ra 100 đô mua
lottery tôi muốn
nói là chả có vui
buồn chí chóe thờ ơ
chi ở đây mỗi ngày
chờ edgar alann

poe tắt tiếng hỏi han
cũng chỉ cốt giải tỏa
tâm sự một nông dân
lạc đường cày khá xa
con người vốn yếu đuối
i lại muốn cày một
đường cày mới mà không
cần xét lại quá khứ

edgar allan poe!

 

 

TỜ TRÌNH CỦA KẺ CHUYÊN ĐÀO HUYỆT

nguyên do không ngủ được
một phần kể từ chào
đời đời sống tôi đã
upside down nên qua

đêm hễ chập chờn cứ
thấy người / ma lẫn lộn
hai con chồn nanh nọc
nhìn kĩ ra đặc biệt

thấy tuyền người quen chơi
trên facebook trong khi
luôn miệng giục "ngủ đi ...
ngủ đ ..." tôi đã bằng

mọi cách đẩy bóng tối
ra cách mình khá xa
nhưng vẫn bị tiếng gà
huyết lệ tiếng cuốc bổ

vào đất (những người đàn
bà mặc áo dài / bóng
của họ là những con
ma upside down nốt!)

quấy quả lo do nguyên
do không ngủ được khi
qua đêm chập chờn lại
sẽ thấy người / ma lẫn

lộn hai con chồn nanh
nọc nhất là tuyền người
quen chơi trên facebook
(đàn bà ưa vận áo

dài bản thân họ vốn
ma nốt!) đêm hằng đêm
chuyện đẩy bóng tối ra
cách mình khá xa phải

nói đó là một công
việc hết sức nặng nề
do đó hễ chuẩn bị
đẩy bóng tối ra xa

cách mình lần nào cũng
buộc phải nói "chẳng gì
trầm trọng cả ai đi
ra chả từ cửa mình!"

 

 

 

THƠ NHƯ NHIÊN

tôi nằm trở người qua
lại vài bận trời sáng
hẳn mở thẻ nhớ xem
các bức ảnh thấy có

bức ảnh một cô gái
ngồi day lưng vận chiếc
áo len sọc cũ kĩ
(như kỉ niệm!) phía trước

cô thực tế một cô
gái khác vận biki
ni xanh đội mũ phớt
sấp ngực phơi lưng chung

quanh cô phải nói tuyền
những dư ảnh nhìn ngắm
tôi cứ cau mày nghĩ
là có lẽ nên trở

lại chỗ bối cảnh bày
ra cho bức ảnh có
cô gái ngồi day lưng
vận chiếc áo len sọc

cũ kĩ (như kỉ niệm!)
phía trước cô thực tế
một cô gái khác vận
bikini xanh đội

mũ phớt cũng xanh nốt
sấp ngực phơi lưng bên
cạnh cô phải nói tuyền
dư ảnh những dư ảnh

như thể sự trần thiết
cho cuộc đời cô cho
số phận cô gái vận
bikini xanh đội

mũ phớt xanh yeah tôi
cứ vừa nghĩ vừa gặm
cái thẻ nhớ (bản chất
tôi có thể vừa khóc

vừa ăn được các cọng
dây liên hệ với cái
thẻ nhớ và những con
chíp trong computer

bất kì lúc nào!) bây
giờ cái sự nghĩ nơi
tôi đơn giản đã thành
cái sự liên tưởng sự

liên tưởng ở đây cũng
chỉ nhằm để muốn biết
có phải cô gái ngồi
day lưng vận chiếc áo

len sọc cũ kĩ (như
kỉ niệm!) khi miên man
nhìn về phía trước có
phải đơn thuần cô nhìn

vào nỗi khao khát muốn
lui lại quá khứ (một
thứ kỉ niệm cũ kĩ!)
hay cô đang cố giấu

nỗi buồn thâm căn vốn
của con người đeo nặng
và vì đâu lại có
bối cảnh bày ra cho

một bức ảnh tuyền những
dư ảnh như thế ôi
cha lẩm rẩm tôi lại
muốn biết điều - duy nhất

rồi đời sống tôi cuộc
đời cô gái ngồi day
lưng vận chiếc áo len
sọc cũ kỉ (như kỉ

niệm!) thực ấn tượng rốt
cùng sẽ tan (ra đâu!)
có phải tan dưới ánh
sáng trần trụi đầy mưu

mẹo của gã thần chết?

 

 

 

SỰ BIỂU CẢM (TÂN HÌNH THỨC) CỦA BUỔI SÁNG.


tặng khế iêm

 

cứ mỗi lần các hình
ảnh nơi kí ức nhập
nhòe vướng mắc tôi cho
bên ngoài cửa buồng giờ

có lẽ bóng chữ đã tụ
thành câu (bên trong cửa
buồng em. giờ này. chỉ
trời biết chuyện gì đang

xảy/ diễn!) trên đầu tôi
chả hiểu sao một vài
sợi thần kinh lại lòi
ra nom chúng đều cũ

mốc và đang rất căng
xẩy cái là đứt ngay
chính giữa cổ dăm ý
nghĩ ương dở trì/ kéo

(một cách hết sức trì
độn!) yeah. tôi thực sự
muốn nổ tung. cố gượng
cầm thằng nhỏ tôi giữ

cho nó ở ngay chỗ
của nó cùng lúc cố
nhớ xem giường ngủ em
đặt trong mồm tôi nhưng

nằm phía nào. phải/ trái
chính diện/ tả. hữu. và.
chịu. chả cách chi nhớ
ra giường ngủ em đặt

nằm phía nào trong mồm
chao ôi cứ mỗi lần
các hình ảnh nơi kí
ức phát nhập nhòe vướng

mắc. đành rằng không làm
sao tôi nhớ nổi số
phone mình nhưng tôi vẫn
luôn ước ao một ngày

về. được ăn wedding
cake của em. một miếng
nhỏ thôi. do chính tay
em cắt (bởi. tôi vẫn

nghĩ. ăn một miếng wed
ding cake nhỏ thôi. do
chính tay em cắt sẽ
đủ để tôi có được

sự chiêm nghiệm nghiêm túc
về tình yêu sự hôn
phối. qua đó hòng chí
cốt làm tốt việc làm

xóa đi (xóa đi cách
triệt để!) các hình ảnh
cứ nhập nhòe vướng mắc
nơi kí ức. tất nhiên

tôi còn mường tượng (những
chăn. gối!) bằng cái cách
rít cigar của fi
del castro rít cả

tiếng pháo nổ tiếng ồn
của xe bông rộ. vẳng
từ phía con đường trước
mặt tiền ngôi nhà thờ

cũ/ mốc diễn ra lễ
cưới em một lễ cưới
xa hoa diêm dúa. ôi
khoảng cách của các việc

đấy. từ ảo đến thành
thực (thành dúm trí nhớ
máng vào kí ức. hãy
còn xa!) bởi nó không

đơn giản như viết một
tờ quảng cáo dịch vụ
tắm/ cắt lông chó (tờ
quảng cáo thì không ăn

được mặc dù màu cực
tươi) chuyện gì sẽ xảy
ra (trong cửa buồng em!)
tôi đây rất không ưa

chuyện phải dẫn chó đi
dạo. đổ vỏ ốc nhưng
cứ mỗi lần các hình
ảnh nơi kí ức nhập

nhòe vướng mắc. tôi thấy ...

 

 

CHUYỆN

cảm ơn hoa đã vì ta nở
thế giới vui từ mỗi lẻ loi
(tô thùy yên.)


quả tình nọ nay
tôi chỉ biết để
không phải bị phiền
não tốt nhất là

đừng gây phiền não
cho bất kì ai
nhưng vừa nãy chắp
tay quỳ dưới chân

đức Phật từ bi
lắng nghe lời thầy
nhắc giảng để không
phải bị phiền não

tốt nhất đừng gây
phiền não cho bất
kì ai là người
Phật tử thì không

được phạm giới nói
dối nói hai lời
nói lời không chân
thật vì như thế

dù không gây phiền
não cho bất kì
ai nhưng tự thân
cũng chuốc phiền não

bấy giờ trong lúc
để tâm lắng nghe
lời thầy nhắc giảng
dường tự dưng tôi

cảm thấy hết sức
sâu sắc rằng mình
đã từng khiến hết
người này tới người

khác phiền não
và sự phiền não
của họ tới nay
hầu như vô phương

chạy chữa ... mô Phật!

 

MỘT NGÀY HẾT THÁNG TÁM

Lúc đó tôi đứng cạnh
cửa một bar rượu giữa
khu mission (cũng không
chắc lắm!) trời đã chạng

vạng bọn người mễ chung
quanh cùng lúc nhớn nhác
như quạ nguyên mạng nhện
to đùng giăng giữa cửa

chỉ chực chụp xuống đầu
một gã nát rượu ngủ
như chết tôi đứng đấy
(cũng không chắc lắm!) chỉ

để thuyết phục thơ (!) rằng
hãy để các thằng chữ
từ tâm tuôn ra không
cần phải như suối nguồn

đâu hòng sống còn hòng
mọi thứ dưới mắt thông
thoáng nhìn bọn người mễ
đang nhớn nhác như quạ

thơ (cũng chưa chắc lắm!)
nhún vai chẳng chút lưỡng
lự nói cùng tôi rằng
"nên nhớ các cái đều

có giá của nó!" liền
gỡ cặp kính cốt cho
thơ thấy vệt quầng thâm
(các thứ hữu tình!) quanh

hai hốc mắt cùng lúc
tôi (cũng không chắc lắm!)
nói "rối rắm ... rối rắm
lắm lắm!" một gã nát

rượu ngủ say như chết
thơ (chưa chắc lắm!) im
lặng một hồi sau cảm
thấy nhức mắt (các thứ

hữu tình!) dợm giắt áo
vô cạp quần trở vào
trong bar rượu thơ thở
hơi dài rõ to bảo

"chả bỏ được thằng nhỏ
ở nhà đúng không?" biết
thơ nghĩ gì quả thực
chính tôi cũng không thể

giải thích tại sao mình
làm thơ trong khi chưa
chắc thơ thật có và
cùng lúc vẫn không chắc

là tôi có hiện hữu
như các loài hữu tình
tỉ như gã nát rượu
đang ngủ say như chết ...

 

 

THẤP/ CAO

cá dưới nước chim
trong trời bắt được
chúng trần thân thế
nên mới có câu

- chim trời cá nước
nhưng bắt chúng để
làm gì? câu hỏi
có nghiệt ngã cũng

bởi chim vốn trong
trời cá vốn dưới
nước cứ để chúng
tự do thong dong

như chúng vốn là
thấy bảo cũng vậy
hãy để thơ tự
nhiên như khi ta

thở ra hít vào
thở ra hít vào
nhưng bắt thơ để
làm gì chứ? câu

hỏi có ngớ ngẩn
ngày lại ngày tôi
ngồi không hề làm
dáng ngồi hệt ông

phật ngồi cốt sao
tâm tĩnh hễ đói
niệm khát niệm cốt
nhìn mọi việc đơn

giản hễ có sự
sống tất có sự
chết có thơ có
chim trong trời cá

dưới nước
ôi! ai ngồi mà
không cốt mong bình
thản bình thản tựa

dòng thời gian chảy
trên cuộc đời không
ngưng thơ hiển nhiên
như hai mặt hình

chữ của đồng tiền
thẩy lên muốn ra
một mặt như ta
muốn (mà có được

à!) rõ ràng ngày
nào cũng có thể
mưa giá rét có
thể nắng nóng có

thể giông gió ta
chết đi (chuyện cũng
thường tình!) còn sống
việc bắt được cá

dưới nước bắt được
chim trong trời với
tôi vẫn chuyện lớn
thế mới có câu

chim trời cá nước
hiển hiện riêng chuyện
bắt thơ với tôi
như thể bắt (hư

vô) chuyện lớn lắm ...

 

 

 

MỘT NGÀY KHÔNG NHƯ MỌI NGÀY

tôi ngồi và không xác
định được bao lâu nữa
cô gái lên tàu dáng
buồn buồn vai đeo túi

vải không ngoái lui đằng
trước cô không xác định
được bao lâu thì trời
mới gần trưa tôi đứng

lên vội vã đi thẳng
vào thành phố mùi cô
gái còn vương trên ngực
áo mùi thời xưa mẹ

ủ con gái không xác
định được bao lâu nữa
sẽ phai tôi nhắm mắt
lại nhưng cấp kì mở

ra như để tin là
cô gái vẫn còn vẫn
mùi ở trước mặt đường
phố đã đông đúc người

và rồi thở nhẹ ra
tôi nói nhỏ “từ rày
sẽ không cắt bỏ ném
đi bất kì gì nhất

là câu chữ trong một
bài thơ thuần túy tình
cảm ...” và quả là không
xác định được bao lâu

mặt trời đã trượt khỏi
đỉnh đầu và mặt trời
dường luôn có điều cần
suy nghĩ nghiêm túc tôi

cũng thế tôi muốn nói
"rằng cô gái lên tàu
dáng buồn buồn vai đeo
túi vải ..." đừng cười cô

gái tôi chẳng có ngụ
ý gì - à cô cười
chỉ để cười thôi á!

 

mm

 

XI NÊ

ngày nào không tận mặt nhìn
ngày đó sợi tơ trói mình mang mang

thú thực tôi không
ưa mấy tay (bất
kì ai!) đi ngoài
đường cắm tăm trong

mồm cho dù tình
cờ cho dù có
giống tài tử châu
nhuận phát trong cuốn

phim "hard boiled"
một sản phẩm điện
ảnh của hongkong
đi chăng nữa tình

cờ hôm qua gặp
một tay (chả biết
ai!) cắm tăm trong
mồm giống i tài

tử châu nhuận phát
trong phim "hard boi
led" một sản phẩm
điện ảnh hongkong

đang đi trên đường
như đã nói tôi
chả ưa mấy tay
(bất kì ai!) đi

ngoài đường cắm tăm
trong mồm chận đầu
nó tôi nói thú
thực tao không ưa

mấy tay cắm tăm
trong mồm khi đi
trên đường cho dẫu
mày có giống tài

tử châu nhuận phát
trong cuốn phim "hard
boiled" một sản
phẩm điện ảnh hong

kong đi chăng nữa
chẳng nói chẳng rằng
nó cung tay i
cung lê (tay võ

sĩ đánh trong u
fc đã về
vườn) thụi vô mặt
tôi mấy quả răng

không gãy nhưng giập
mũi máu phun tung
tóe bụm mũi mồm
tôi lủi nhanh cho

đến giờ thì thú
thực tôi hận lắm
hận mấy tay ưa
cắm tăm trong mồm

đi trên đường cho
dù đấy chính là
tài tử châu nhuận
phát nổi đình đám

của nền điện ảnh
hongkong chăng nữa.

 

mm

 

CƠN

mới vừa thiu thiu lại
thấy tôi thất thần chạy
hệt con chuột nhắt bị
chân người dẫm lên tôi

chạy hễ vấp ngã liền
đứng dậy hễ vấp ngã
liền đứng dậy cứ như
thế tôi chạy cho tới

chết mệt nói trước quên
sau chừng ngoái lui phía
sau nào tường lở vách
nứt cầu thang gãy mọi

thứ sụp đổ quái như
thể mới vừa xảy ra
chuyện động trời tôi ngã
xuống (tiền thân tôi xưa

là cá!) tựa lưng vô
cá định thần sao cho
hoàn hồn hẳn thì ngồi
thẳng lên thiu thiu tôi

thấy cứ mỗi tích tắc
tâm có một niệm vui
khởi lên liền một niệm
buồn che đi khiến hoang

mang quá ngó ở kẹt
cửa chính lũ gián khốn
nạn bò lổn ngổn đâm
lo chúng sẽ bò đến

trèo lên mặt nô rỡn
vụt bật dậy tôi ù
té chạy hễ vấp ngã
liền đứng lên hễ vấp

ngã liền đứng lên cứ
như thế tôi cắm đầu
chạy với tâm trạng chí
cốt mong sao đừng có

chuyện động trời xảy ra
nữa để vẫn tôi một
bần cố nông cần cù
viết chữ bằng mực tím

trên giấy dó viết chữ
sau quên liền chữ trước
nói sau quên trước mà
hễ thiu thiu bất kể

đêm/ ngày liền mộng thấy.

 

mm

 

VÔ ĐỀ

yeah hãy để các cái
vô đề em vô đề
tôi vô đề ồ sao
đêm đen chưa lặn nhỉ

trước sau gì chúng ta 
cũng vô đề hừm tôi
vô đề từ đời thuở
còn làm gì được giả 

như các vì sao sao 
chuỗi chưa chịu lặn – gió
to nổi lên ư? yeah 
tôi sẽ đánh dấu rộng 

lên cái nhìn rồi lụi
hụi thế nào tôi lại 
thấy người đàn bà cực
nhỏ bé nom hệt nỗi 

buồn trước hay sau gì 
cũng vô đề nhưng lúc 
nào nàng cũng nhắm nghiền 
hai mắt lộn người trồng 

chuối ngược ưa gừng do 
hay hát “gừng cay muối
mặn xin đừng bỏ nhau”
đã vô đề thì không 

hề có cước chú nhá 
yeah vì đàn bà luôn 
là một dạng vô đề 
khác việc họ đang hớn 

hở tích tắc hờn dỗi 
thì liền hô “sầu khổ ...
tủi thân lắm ...” tôi đồ 
rồi ai cũng sẽ hiểu 

biết tại sao các cái
lại vô đề (vì sau
hay trước gì cũng vô 
đề!) em vô đề tôi

vô đề không nói làm 
gì ờ còn người đàn 
bà vừa thoáng bắt gặp
giữa tâm tưởng chỉ mới 

ngoài ba mươi chứ mấy 
mà đà vô đề – nhỉ!

 

 

mm

 

BÀI THƠ (VÀ MÙA CŨ)

hôm nằm võng nơi phòng
khách nhà họa sĩ rừng
cứ nghĩ là đã đánh
mất một bài thơ ngay
từ lúc xe đò hoàng
leo lên dốc freeway
số 5 để từ đỉnh
đèo đổ xuống los an
geles mãi nay ngót

ngét hơn ba năm sau
mới nhớ ra chẳng là
bài thơ diễn tả nỗi
lòng tôi luôn buồn dàu
dàu kiểu "nước còn cau
mặt với tang thương" thơ
bà huyện thanh quan vẫn
biết nằm võng cũng tợ

nằm niết bàn (xe đò
ngay khi xuống dốc free
way số 5 chỗ từ
đỉnh đèo đổ vào los
angeles cũng lắc
lư tợ nằm niết bàn!)
lúc nằm võng tất nhiên
ai chả hết cho tay

gối đầu đã thì rút
tay về chốc chốc vuốt
mặt hôm nằm võng nơi
phòng khách nhà họa sĩ
rừng tính từ bữa đó
thì ra đã ngót ngét
hơn ba mươi năm mới
nằm xuống võng trở lại

mãi nay mới nhớ khi
đó tôi có nói nhỏ
nhẻ cốt đủ mình nghe
“rồi tất thảy sẽ qua
như cơn cảm đấy thôi!"
à nằm võng còn có
cớ nằm vật dựa nằm
cho nỗi buồn dàu dàu

dậy lên dù chẳng ai
hay nhất là vừa ban
trưa leo lên võng nằm
một hồi dứt khoát lòng
buồn dàu dàu sẽ dậy
lên bữa nằm võng nơi
phòng khách nhà họa sĩ
rừng tôi có cảm tưởng

đã chết đi giờ đà
sống lại (!) và quả thật
vậy tôi còn cho thân
này chả tiếc tiếc chi
bài thơ diễn tả nỗi
lòng tôi luôn buồn dàu
dàu kiểu "thương nhà mỏi
miệng cái gia gia" thơ

của bà huyện thanh quan
còn nhớ thế rồi tôi
cho tay gối đầu chưa
đầy năm khắc rút tay
về chốc chốc vuốt mặt
cớ sự cũng do lòng
buồn dàu dàu mới nên
nổi đấy có phải đích

thị “nỗi bức xúc” mở
mắt ra bữa nay tôi
nhìn sâu vào niết bàn
(niết bàn – ở đây người
đọc phải tự đánh dấu
hỏi – niết bàn là đâu/
chỗ nào nhá!) nỗi lòng
buồn phát dợn lên dàu  

dàu tôi la lớn – ối
có thấy gì trong niết
bàn đâu chỉ tuyền trời
đất nước mỹ bao la.

 

mm

 

CHIỀU THỨ TƯ

Tôi vừa chạy từ biển
về chung cư độ hơn
một tiếng chính xác là
một tiếng bốn mươi lăm
phút tính từ phía bắc
dưới chân cầu golden
gate đấy là nói giả
như không dừng ghé chùa
từ quang thăm thầy thích
giác nhiên bắt đầu chạy

thường tôi đứng dạng chân
há miệng hớp chật họng
một ngụm sương lam tọng
xuống bụng dưới quả tình
tôi chỉ cốt mong muốn
cái tôi từ nay sẽ
biến mất trong thơ tôi
khi tôi nói 5 giờ
chính tôi còn không biết
đấy đang 5 giờ chiều
5 giờ sáng hay đang
5 giờ tối như thế
thời gian chừng mất tích

mọi chuyện mang tính tương
đối tượng trưng là không
thực hiện được vì vậy
hết thảy mọi người khi
nghe tôi nói đúng 5
giờ họ chẳng suy nghĩ
chuyện gì khác hơn là

nghĩ sau khi dạng chân
há miệng hớp một ngụm
sương lam tôi chạy từ
phía bắc dưới chân cầu
golden gate về tới
chung cư độ hơn một
tiếng chính xác một tiếng
bốn mươi lăm phút đấy
là nói giả như tôi
không vào tận hiên chùa

từ quang đứng xem thầy
trụ trì thích giác nhiên
ra đi một bài quyền
thiếu lâm cộng một bài
tai – chi độ một tiếng
bốn mươi lăm phút sau

đó thầy sẽ mời tôi
im uống với thầy tuần
trà trong im lặng tôi
có cảm giác thời gian
trong chùa thứ thời gian

trì trệ tôi bỗng trì
trệ cả thầy thích giác
nhiên trì trệ nốt xong
tuần trà tôi chắp tay
nam mô kiếu từ thầy

tiễn tôi ra tận lề
đường điều duy nhất thầy
hỏi “trà tôi hãm chiều
nay ông uống có đậm!”

 

mm

 

TÔI LUÔN YÊU THÍCH KHUÔN MẶT MỘC CỦA THIẾU NỮ

kìa – những rình rập và
những toan tính từ tôi
sẽ làm chỗ ngồi em
lấm lem mòn sầu khổ

nơi sự mộc mạc mà
lộng lẫy ở em những
rình rập và những toan
tính từ tôi lắm lúc

cũng có thể là một
đài hoa tươi tưới lên
đời sống tôi già cỗi
sống sót trong im vắng

những toan tính rình rập
từ tôi lặng tắt tôi
hình dung dang nhan em
lộng lẫy ngời sáng cách

rực rỡ trong mắt tôi!

 

mm

 

XONG

tặng Dạ Thảo

dẫu tôi có dụng
cách này cách khác
xin lỗi – tôi chỉ
tên đàn ông mang

một tâm hồn yếu
đuối ngày/ tối dẫu
có dụng cách này
cách khác cũng bưng

đầu máu chạy nhiều
khi ngó như thể
lũ ngỗng trời kiếm
ăn xong độc bay

sà sà mặt nước
lửng lơ lưng trời
tìm địa ngục tháng
bảy dẫu tôi có

dụng công cách này
cách khác thì tháng
bảy tháng mở cửa
mả ma quỉ đầy

đường í – ôi cái
tháng bảy này thậm
chí còn chưa trôi
qua hết cơ đấy !...

 

mm

 

TRONG KHI CHO CHUYỆN QUA ĐI

nhé bọn cùng đinh thì 
chả có gì tất nhiên 
đừng mong mỏi chúng thể 
hiện bất kì gì ối 

đã bảo cùng đinh rồi 
chúng làm gì biết có 
cái gọi ý tưởng trên 
đời hòng để sắp đặt 

đừng biểu bọn cùng đinh 
làm gì vì khi bọn 
chúng làm sẽ dễ khiến 
mủi lòng mặc dù việc 

chúng làm toàn bịa đặt 
trích cú từ chương cũng 
từ bịa đặt và nghe
đây này – mỗi một câu

chuyện bọn cùng đinh kể 
chả có chút sự thật 
nào trong đấy kể cả 
khi biểu bọn cùng đinh 

ca múa (quay đầu là 
bờ!) chúng sẽ không thể 
ca múa mà không qui 
chụp nón cối lên đầu 

người này người nọ yeah
nói chuyện với bọn cùng 
đinh khá mệt do tính 
cách nằm vùng nước đôi 

của bọn chúng chốc chốc 
cứ phải lột áo giủ 
nách lột quần đập hạ 
bộ phản đối ư! không 

nên chính tôi từng bao 
phen tẩn cho bọn cùng 
đinh nhiều trận nên thân 
cũng chỉ vì biểu chúng 

suy nghĩ quay đầu là
bờ ngày giờ đây tốt 
nhất đừng biểu bọn cùng 
đinh làm gì hết ăn 

bẩn đi do tính cách 
từ mủi lòng đi tới 
việc tẩn cho bọn cùng 
đinh nhiều trận nên thân 

với mọi người có thể 
vói không tới nhưng với 
tôi chỉ gang tấc nhé
và tẩn- tẩn tới bến!

 

mm

 

NGHĨA XƯA

tình cờ gặp lại cô
từ bữa đến giờ luôn
cảm thấy đầu/ óc chỉ
tuyền vô minh (có vấn

đề!) làm gì cũng thảm
hại/ hỏng – này nhé! nước
da cô vẫn trắng thân
hình vẫn đẫy và nhất

là cặp mắt lá răm
vẫn buồn buồn (lẳng lơ!)
cô đứng trước mặt lúc
đó tôi cảm thấy như

hứng phải quả chùy nặng
nghìn cân giáng xuống đầu
lông tóc trên người bị
cháy rụi hết (có lẽ

thế nên đầu/ óc tuyền
vô minh có vấn đề!)
chao ôi nom cô vẫn
giống hệt mười mấy năm

trước lúc dọn đồ khăn
gói bỏ tôi ra đi
bấy giờ nước da cô
trắng thân hình đẫy nhất

là cặp mắt lá răm
buồn buồng (lẳng lơ!) phần
tôi có lẽ do thân
phận bấy giờ chẳng khác

chó hoang rú rít suốt
đêm/ ngày hở chút còn
đòi đoạn chao ôi hiện
tại vô minh cô biết

cho phần xương sống tôi
phát cứ kêu lục cà
lục cục có vấn đề
miết từ bữa tình cờ

gặp lại cô đến nay.

 

mm

 

MỘNG CHIỀU

vừa chập chờn tôi thấy
em (người đàn bà từng
làm tôi khốn đốn!) xòe
bàn tay trên lòng bàn

tay một sợi tóc dài
trắng hơn cước từ tốn
cúi xuống em phồng má
thổi hòng cho sợi tóc

dài trắng hơn cước bay
đi gương mặt em ửng
đỏ như màu lựu chín
tôi bật đứng dậy đưa

mắt nhìn sợi tóc dài
trắng hơn cước lơ lửng
trong không khí và khoát
tay hòng gió thổi mạnh

cho hai cánh tay áo
em phần phật như hai
cánh bướm vàng phất phơ
quanh thân chao ôi nửa

mơ nửa tĩnh tôi thấy
nét cười tình đậu nơi
khóe môi cong (của người
đàn bà từng làm tôi

khốn đốn!) bất chợt khiến
tôi liên tưởng có lẽ
em chính là một trong
số các nhân vật phụ

trong vở "rockaby"
của samuel beckett
vừa bước ra cuộc đời
thực sự tôi động lòng.

 

mm

 

SỰ LÂN CẬN!

khi bắt gặp bức ảnh
biết ra bức ảnh giờ
đã thuộc bảo tàng viện
hiện đại san fran cis

co tôi nhớ bài thơ
"tình cảm." của nguyễn thị
ngọc nhung thực ra bản
thân đời sống chả ngụ

ý gì ở thời điểm
đó 1968
theo tôi lịch sử đã
chọn tướng loan thế thôi

giả như tôi cũng ở
đó lịch sử sẽ không
chọn tôi tất nhiên phải
nói chuyện tình cảm ở

tôi rất tùy tiện nhiều
khi tình tôi có nhưng
không cảm (đấy là như
nguyễn thị ngọc nhung nói!)

có thể cho đấy tâm
tính điển hình của một
người làm thơ cũng được
tuy nhiên cũng không được

vì có khi tôi có
cảm lại không có tình
(đấy là như nguyễn thị
ngọc nhung nói!) khi biết

ra bức ảnh giờ thuộc
viện bảo tàng hiện đại
san francisco thì
tôi muốn nói tiếng lời

khi tách khỏi tôi chúng
trở nên hết sức vô
tư có bị ảnh hưởng
từ người này người khác

chúng cũng kệ tôi có
thề kể ra vanh vách
tên tuổi những người mà
lời tiếng tôi bị ảnh

hưởng nhưng thôi dù thế
nào bản thân tôi đã
hỏng bức ảnh cũng đã
thuộc lịch sử chuyện tình

cảm tôi lắm lúc tôi
có tình nhưng không cảm
hễ thoát khỏi cơn mộng
này liền va vô cơn

mộng khác khi bắt gặp
bức ảnh giờ đã thuộc
về bảo tàng viện hiện
đại san francisco

nhìn kĩ lại bức ảnh
những tưởng sẽ rơi vào
cơn mộng nhưng tôi lại
tự hỏi – tại sao? tình

nhiều khi tôi có cảm
thì tuyệt đối không hệt
trong bài thơ "tình cảm."
của nguyễn thị ngọc nhung!

 

mm

 

NGHĨ

Suốt những năm những tháng
qua ý nghĩ nào khởi
lên chỉ cốt để nghĩ
nhớ tới em (thì thơ

đành đoạn xẹt ngang!) cướp
đi và giờ đây hễ
ý nghĩ nào dính dáng
tới em khởi lên liền

cái ý nghĩ đó trở
thành lát từng cọng lát
khô khốc chắc khó bứt
và đời sống với những

toan tính mưu mô của
nó không chút ngần ngại
đan tâm bện chặt lát
thành cọng cọng dây thừng

to no nê rồi cũng
chính đời sống với những
toan tính mưu mô của
nó lại khéo léo nối

kết lại từng cọng dây
thừng to no nê làm
ra tấm thân em mềm
mại trong suốt theo thời

gian cứ treo vắt ngang
đầu buổi sáng giữa ban
trưa khi xế chiều lúc
sụp tối thế rồi từng

khoảnh khắc hễ ý nghĩ
nào dính dáng tới em
khởi lên liền một tấm
thân em mềm mại lay

động uyển chuyển như rắn
ôi chỉ để muốn biết
chắc tôi còn hiện hữu
đang có mưu mô toan

tính gì? hay không thôi!

 

mm

 

VỌC MÀU – CHO NGÀY LÊN

vào lúc chờ bữa sáng
tôi nhắm (giấu đau thương)
đi còn mối sầu khổ
đeo quá quắt cùng cực

sẽ liệu bằng cách ra
nằm trên đường ray cab
le car (để lộ hẳn
bản lai diện mục!) chờ

đúng mười lăm phút một
chuyến cable car chạy
ngang thời tan thây chừng
hai chuyến gộp chung thành

ba chục phút thì nát
thịt cho rồi đời em
thấy đó (!) tôi cũng đã
từng cố gạt khỏi đầu

ý nghĩ – sống đây sống
cho qua ngày (...) hòng sống
thật với chính con người
mình nhưng quả thực không

gì phản động hơn cực
chẳng đã khi đã cố
gạt khỏi đầu ý nghĩ
sống đây cốt sống cho

qua ngày (...) để hòng sống
thật sống tốt hơn bằng
chính con người thật của
mình nhưng rồi em xem

đó chuỗi chuỗi hình ảnh
từ cuộc đời thực tôi
lây lất không kém tôi
sống quả không khác ăn

nhờ ở đậu (của nợ/
cá nằm trên thớt!) ngày
này sang ngày khác da
trở nên xanh mướt chẳng

khác chùm gửi bám thân
cây từng giây khắc chuỗi
chuỗi hình ảnh lây lất
chúng tái hiện một cách

sống động ngay giữa mắt
nhìn buộc phải tới quyết
định nhắm (giấu đau thương)
đi còn mối sầu khổ

đeo quá quắt cùng cực
thì chẳng còn cách nào
khác hơn ra nằm trên
đường ray cable car

(cực chẳng đã để lộ
hẳn bản lai diện mục/
cá nằm trên thớt!) chờ
đúng mười lăm phút một

chuyến cable car chạy
ngang thời tan thây chừng
hai chuyến gộp chung thành
ba chục phút sẽ nát

thịt cho rồi đời em
xem đó – có chết không!

 

mm

 

CHÁT VỚI HƯ VÔ


tặng
Minh Phương Nguyễn

một đỗi nàng hỏi "anh
đang viết gì?" để bước
được từng bước chậm giữ
cho hơi thở ra hít

sâu vào đều đều cũng
phải mất hơn nửa đời
tôi đáp và tưởng tượng
trước một tấm lưng cong

của người đàn bà nào
đó (!) giả như cứ liên
tục đập vô mắt và
khi người đàn bà xoay

lại thì tôi ước sao
các chuyện trên đời tất
thảy chuyện lớn thành chuyện
nhỏ tỉ như mảng chiều

tà có phủ nặng nửa
khuôn mặt người đàn bà
lại hóa chuyện nhỏ tỉ
tê ôi chao (đường nào

thì cũng về la mã)
tôi sẽ chịu đứng yên
chịu đóng đinh mặc cho
người đàn bà có tấm

lưng cong vẽ vẽ vòng
vòng tròn tròn trên trán
và thổi "phù phù" vào
miệng tuyền những hương sắc

và nói – đành rằng ai
rồi cũng chết ... ông ơi
và khi người đàn bà
dứt lời tôi ước lập

tức tôi sẽ thấy mình
đương ở âm phủ gặp
đủ mặt nào: anh thanh
tâm tuyền. bùi giáng. mai

thảo phạm duy ... v... v...
i meant từng vòng vòng
tròn tròn người đàn bà
cứ vẽ vẽ thời gian

sẽ thành vết chàm (có
thiên thu? tất thảy các
chuyện có hóa thành chuyện
nhỏ ra chuyện lớn tôi

cóc cần biết!) đói/ no
giờ đây chỉ việc cắm
đầu chạy miết đời – có
lúc té bổ nhào thì

cũng có khi ngồi lặng
khóc/ cười xát muối mật
ngọt vào lời nhỏ/ to
và chuyện lớn cũng thành

chuyện nhỏ thôi mà đường
nào cũng tới la mã
chúng ta sống đây rốt
cuộc cũng chỉ thở trong

các vòng vòng tròn tròn
luẩn quẩn trên đời – đấy!

 

 

bb

 

SỰ LẬP LẠI (CHÚI MŨI)

một lần nữa tôi muốn
giải trình (giải thích/ trình
bày) về sự hiện hữu
của chữ khởi thủy là

lời và chỉ vì chúng
ta một cữ tọa trước
thơ (tất thảy đã chết!)
như quí vị như tôi

đây chẳng hạn quí vị
đã biết hiện thời trên
các phương tiện công cộng
ngước lên chúng ta sẽ

bắt gặp thiên hạ tất
thảy đều chúi mũi vào
iphone các hiệu các
kiểu dáng tuyền đời mới

về sự hiện hữu của
chữ người thì gọi người
thì nói kêu la hét
vào điện thoại cũng có

vào trống không mông mênh
cũng có do khởi thủy
là lời chuyện dùng thân
thể để nói (body

language) tôi cũng đã
thể nghiệm trước một cữ
tọa thơ (tất thảy đã
chết!) và tôi xin cam

đoan mọi đề tài đều
có thể được giải trình
(giải thích trình bày) việc
giải ngân số tiền 5

triệu đô la như quí
vị như tôi dù có
cất công nghe giải trình
(giải thích trình bày) thì

sau đó phía dưới lưỡi
chúng ta bị nhiều vết
bỏng trầy xước do ngậm
câm quá lâu nên nhớ

khởi thủy là lời dứt
khoát tôi không muốn trao
chìa khóa cho bất kì
ai vì chìa khóa là

quí vị một cữ toạ
trước thơ (tất thảy đã
chết!) nhưng do quí vị
những người chịu lãnh đủ

sững sờ lắm phải không?
quí vị hãy tự giải
mã chính tôi còn bị
cuốn vào việc giải trình

(giải thích/ trình bày) giải
ngân vụ 5 triệu đô
la về sự hiện hữu
của chữ chỉ vì chúng

ta tốt nhất quí vị
tôi chúng ta hãy rộng
họng như quí vị thấy
toà trọng tài quốc tế

vừa loại bỏ hoàn toàn
sự hiện hữu của đường
lưỡi bò ngoài biển đông
và chúng ta hoàn toàn

vô tích sự mọi cuộc
thể nghiệm qua thân thế
(body language) tôi
và tương lai gần các

nhân vật tầm cỡ cũng
như không tầm cỡ họ
vẫn tiếp tục sống rồi
chết đi ngoài hết mọi

tầm tay quí vị sẽ
tự hỏi – phải chăng tôi
làm bài thơ này nhằm
giải trình (giải thích trình

bày) về sự hiện hữu
của chữ cũng chỉ cốt
ném vào cõi hiện thực
cùng với tuyền những mụn

ghẻ của ngư phủ những
vảy cá chết chất thải
độc của formosa
vất ra trước một cữ

tọa tất thảy đang ngáp
ngáp (do ngậm 5 triệu
đô la) hòng cho họ tĩnh
thức mà chứng kiến cảnh

dân tộc đang phải chịu
gánh tai ương từ sự
tàn độc của chính họ
gây ra do lệnh tàu.

 

mm

 

SỰ LẬP LẠI CỦA NGỌN SÓNG


tặng nhà thơ đinh thị như thúy

vừa làm xong bài thơ
ngắn cực ngắn và đang
đợi đêm xuống sâu ngày
lên dai dẳng bất kể

đêm giông có nổi ngày
gió gào rú bất kể
nằm đi đứng hoặc ngồi
tôi đều giở bài thơ

ngắn vừa làm xong bài
thơ cực ngắn sẽ đọc
trở tới trở lui đọc
bất kể ngày có gió

gào rú đêm giông có
nổi đọc cho tới hễ
rạng sáng thì đọc lại
cứ thế sẽ đọc từ

đầu chí cuối có thể
sai có thể đúng nhưng
xin đừng càm ràm – sao
cứ phải đọc trở tới

trở lui đọc từ đầu
chí cuối và hãy khoan
vội ngao ngán lắc đầu
vì xét cho cùng đời

sống cũng chỉ những chuyện
lặp lại nhất là đây
chỉ bài thơ ngắn – cực
ngắn tôi vừa làm xong!

 

mm

 

GIỮA KHOẢNG KHÔNG THỰC RA LẮM ĐIỀU!

... tặng phượng (ngày xưa ấy.)

cuộc đời không có gì
ôi gặp em hôm nay.
lạ chưa vừa mở mắt
chào hỏi nhìn chỉ thấy

tuyền chuyện yêu đương em
nằm trên anh nắm dưới
phát vừa buồn/ vừa vui
hẳn cuộc đời không có

gì anh lắm lúc quả
cô quạnh (em có thể
đánh dấu hỏi ngay đây!)
còn nằm/ đứng đây bất

giác thèm uống cốc rượu
luôn luôn cảm thấy da
thịt mình dường đã bị
đẩy thiêu đốt (đã cháy

rụi) gặp em hôm nay
nhắm hai mắt – chữ từng
chữ từ các mẫu chuyện
yêu đương cay xé em

vẫn nằm trên anh vẫn
nắm dưới mây mưa xộc
vô mồm lời chào hỏi
xỉa xói gan/ ruột bức

bách anh (cực khó hiểu!)
không đợi đời tàn mới
ngồi lên ngó khắp đường
chỉ dọc/ ngang trên lòng

tay trong lòng chân ngay
đây anh chẳng hiểu gì
chuyện nằm trên nắm dưới
đâu mà cuộc đời chả

có gì thật và lũ
chúng ta – ngu ngốc lắm!

 

mm

 


TRÊN PHƯƠNG HƯỚNG – RƠI

– Trò Chuyện cùng Marcel Duchamp.


ngày sập – bấu chắc hai bả
vai tôi ngã một kịch sĩ
đại tài mây trổ từ chân
tới ngọn tóc kể gì nỗi

chết mà sống mái với ngươi
có ai bên nhà bị đả
thương không (!) thạch sùng vẫn chắc
lưỡi vẫn bám tường chứng kiến

mọi cuộc ngoại tình ngã giá
máu mê trời/ đất hổ ngươi
nhìn tôi ngã một kịch sĩ
đại tài trên mảnh đất quê

cha hương từ ma mị tỏa
vô lượng mặt người giờ trắng
dã- trơn tuột tợ mặt ma
biển khổ dâm thuở tôi sơ

sinh bấu chắc hai bả vai
thuở bắt lươn đàn đàn mang
luộc trần gian đột nhiên nhuốm
thú tính dada đặt bẫy

chữ ngay giữa đóc họng buộc
xương ống quyển trước mũi bóng
núi tôi ngã một kịch sĩ
đại tài những con cá giờ

hết reo náo nức kiểu xốc
nổi đợi những mũi thuyền ngư
phủ tôi hắt nắm nắm vảy
cá khô nhúng cánh tay vào

biển khô – ngóng một đời tôi
đã lăn trầy vi tróc vảy
bệ thờ thần linh mới mọc
nhánh dài giẫy nẩy trên đường

tàu thời gian tôi tẩm mật
thai nghén những đàn cá biết
nói bày ba bát cơm con
tôm luộc đỏ chuối nửa nãi

đợi ngày sập tôi ngã xuống
hệt một kịch sĩ đại tài!

 

mm

 

I GOT SO GODDAMN HUNGRY

ròng rã suốt buốn mùa
xuân/ hạ/ thu/ đông trở
đi trở lại tôi vẫn
không sao nghiệm ra tại

sao do đâu mình cứ
suy nghĩ suốt bốn mùa
xuân/ hạ/ thu/ đông trở
đi trở lại sự suy

nghĩ bỗng chốc hoá triền
miên suy nghĩ cả đêm
lẫn ngày để cứ vào
giấc này khoảng gần 5

giờ có thể khi đấy
gần bình minh cũng có
thể gần hoàng hôn đứng
phát hét toáng lên ròng

rã suốt bốn mùa xuân/
hạ/ thu/ đông cứ trở
đi trở lại về hình
bóng những con đường (kiểu

đường xưa lối cũ*) những
bóng hình những hàng cây
hai bên đường những xác
lá vàng (bây giờ thì

sắp sửa ... mùa thu) rồi
sang đông ròng rã hết
bốn mùa thú thực tôi
những mong tất thảy hãy

chết tiệt đi chứ để
bao lâu nay rồi trong
tâm tưởng (coi như gần
hết chiều dài cuộc hành

trình đời tôi) những hình
bóng hai hàng cây bên
đường những xác lá vàng
chúng chưa bao giờ đóng

một vai trò gì sất
quả là chẳng một tình
cờ nào để khiến hàng
ngày cứ phải suy nghĩ

sự suy nghĩ đã ròng
rã dài theo hành trình
của cuộc đời tôi và
bốn mùa xuân/ hạ/ thu/

ròng rã trở đi trở lại
trên những con đường (kiểu
về lại đường xưa lối
cũ) quả tình tôi chả

muốn ngắm những bóng của
những hàng cây hai bên
đường những xác lá vàng
hoặc (giẫm lên mùa thu)

giờ đây chuyện đi đi
về về tôi chỉ đi
đi về về quanh quẩn
từ chung cư ra tới

chỗ tranh sống ôi! kì
thực trong cái khoảng gần
5 giờ lúc đấy có
thể bình minh cũng có

thể hoàng hôn đứng phát
hét toáng lên tôi có
tự hỏi rằng – còn vai
trò của chính tôi nơi

cuộc đời này để làm
gì? tôi đang làm gì?
tôi đang đâu? rồi về
đâu? cứ thế tôi trả

lời bằng cách suy nghĩ
sự suy nghĩ hoá triền
miên thành ròng rã suốt
bốn mùa xuân/ hạ/ thu/

đông cứ đi đi về
về (giẫm lên mùa thu!)
nhưng cũng chỉ quanh quẩn
từ chung cư ra tới

chỗ tranh sống – cuộc lữ!


*nhan một ca khúc của hoàng thi thơ.

 

mm

 

MÁU

tặng lê trung khiêm, nguyễn trọng khôi, nguyễn đình thuần, họa sĩ rừng, lê thánh thư, phan nguyên, nguyễn viện. khế iêm.

mấy huynh – cái chết
đểu cáng lắm mình
đã ở đó nơi
chân mây – đợi – một

ngày một ngày rồi
một ngày cho đến
nay hai mắt mình
thâm đen lồi ra

như hai con ốc
nhồi chứng nói lắp
ngày càng đổ đốn
và hắn vẫn không

tới nghĩa là – cái
chết đểu cáng lắm
mấy huynh hắn vẫn
không tới với tôi –

bây giờ – mặc dù
đành đứng nép trong
mớ từ ngữ do
chính tôi tạo nên –

kẹp tiếng thở nhưng
mấy huynh tôi luôn
tự nhủ “yên tâm
yên tâm đi – cái

chết đểu cáng lắm
hắn sẽ tới hắn
có chừa ai đâu!”

 

mm

 

RỒI ĐẤT

muốn thực sự bình tĩnh
trở lại tôi đã phải
cố tự nhủ liên tục
rằng đường nào cũng về

la mã và rồi ngày
nọ sẽ chẳng bao giờ
đến nữa rồi chờ cho
tới khi cảm thấy thực

sự bình tĩnh trở lại
tôi lại phải nhìn trời
rồi tự nhủ rằng ngày
kia sẽ không bao giờ

đến nữa hết thảy rồi
cũng về đất rồi đường
nào cũng về la mã
rồi cũng bởi do cảm

thấy thế nên hết thảy
mọi chuyện đã xảy diễn
từ bao lâu trên đời
tôi nghĩ nó chỉ mới

vừa đây thôi rồi còn
đêm có thật tôi cứ
phải chịu đựng nó chao
ôi! dễ sợ quá – hay

để hòng thực sự bình
tĩnh trở lại sau nhiều
đêm trường trò chuyện với
bóng sau nhiều ngày dài

lê thê gánh với những
cơm những áo những gạo
những tiền tôi đã phải
cố tự nhủ rằng rồi

đường nào cũng về la
mã rồi ngày mốt sẽ
chẳng bao giờ đến nữa
rồi cũng bởi do cảm

thấy thế tôi lại cảm
thấy hết sức khổ sở
khổ sở tới độ hết
còn chịu đựng nổi với

những tuổi những tên những
gạo tiền cơm áo rốt
cùng tôi gào lên – ngày
mai có còn không hả?

 

mm

 

LỄ ĐEN

thực tình tôi chán
sự bó buộc kinh
khủng liên tưởng tới
người việt hiện đang

phải sống với nó
với sự bó buộc
nào tư tưởng nào
tự do đi ra

đi vào phải nói
tôi chán sự bó
buộc kinh khủng nhưng
nghĩ tới người việt

trong nước phải đành
chịu cảnh bó buộc
tư tưởng đã đành
người việt ở ngoài

nước cũng chịu cảnh
bó buộc nốt thực
tình tôi chán sự
bó buộc kinh khủng

họ bị bó buộc
vào giờ giấc bó
buộc vào xe cộ
bó buộc vào nhà

cửa tính dụng bảo
hiểm tính cho tới
nay nữa đà bao
thế hệ trôi qua

và hễ nghĩ tới
cảnh bó buộc đi
ra đi vào miệng
lại không ngớt gào

"what the hell ..." hai
chân ngứa ngáy đã
đành hai bàn tay
cũng ngứa ngáy vọng

động nốt muốn làm
điều chi đấy kiểu
"let's have some
fun" vậy là phát

cười cười sau màn
nước mắt bó buộc
cười trước cơn nước
mắt đổ bó buộc

cười xong bó buộc
khóc!

 

mm

 

CON MA

Khi nghĩ về picas
so (1881–
1973.)
đấy một con ma và

tôi nghĩ đừng làm gì
nữa cho chắc ăn tôi
cắt nghĩa với sơn dầu
màu nước acrylic

cọ bố giấy một cách
hẳn hoi rằng đấy một
con ma tớ chả nhờ
vả trông cậy gì vào

con ma ấy cả lũ
sơn dầu màu nước ac
rylic cọ bố giấy
(không chút nghĩ ngợi) chúng

giận dữ quát "không phải
chính anh vừa nói khi
nghĩ về picasso
(1988 –

1973.)
anh đã cắt nghĩa chúng
tôi nghe một cách hẳn
hoi rằng đừng làm gì
nữa cho chắc ăn đấy

một con ma chúng tôi
muốn hỏi – anh còn cho
là anh chả nhờ vả
trông cậy gì vào con

ma ấy (!) sao vậy rồi
nom anh chả khác nào
con ma trong bài thơ
này – vậy!"

 

 

mm

 

THẾ NHÁ!

trong lúc đang nằm trên
giường thì tôi lại đi
tìm mình tôi thấy mình
đang một nửa trên đời

một nửa ở hố thẳm
một nửa trên đời đang
đi vô đi ra một
nửa ở hố thẳm hết

đứng lại ngồi một nửa
trên đời đang khi thì
giữa hà nội lúc giữa
sài gòn một nửa ở

hố thẳm đang rơi vào
dòng thời gian bấy giờ
và không gian khi đấy
luôn mập mờ okay

để tránh sự cố nhức
đầu cho mọi người vậy
nhá khoảng 2 giờ sáng
trong phố cổ hà nội

đã ngớt phần nào sự
huyên náo nhiệt độ thấp
đến độ không thể xảy
diễn bất kì một sự

cố nào khiến nhức đầu
tôi choàng dậy – chấm dứt
chuyện đi tìm mình bất
kể bấy giờ người người

vẫn còn nhìn thấy tôi
tiếp tục đi vô đi
ra khi đứng lúc ngồi
một nửa trên đời khi

thì ở các trục lộ
chính như thụy khuê cầu
giấy nguyễn du một nửa
ở hố thẳm lúc mò

lên tận tôn đản/ tôn
thất thuyết phường hai quân
tư khi thì lội ra
tới bùng binh chợ bến

thành sài gòn nói chung
thời gian khi đấy – dưới
hố thẳm sự ồn động
hoàn toàn không có cửa.


mm

 

HƯ VÔ

tôi hấp khoai tây
(bằng lò vi ba)
chấm muối vừng (mè)
bắt đầu từ khi

gã bác sĩ báo
cho hay trong máu
giờ đã có một
lượng đường (nhỏ) không

cần uống thuốc giả
như kiêng cữ (các
thức chứa nhiều đường)
biết kềm chế thèm

khát ôi sinh lão bệnh
tử (cái vòng luẩn
quẩn) sở dĩ hấp
khoai tây (bằng lò

vi ba) thường xuyên
chấm với muối vừng
(mè) ăn – tôi cốt
muốn lượng đường trong

m áu tăng theo cấp
số nhiều ôi gã
bác sĩ hơn một
năm nay (có thấy

ai thoát khỏi cái
vòng luẩn quẩn – sinh
lão bệnh tử) thú
thực tôi chỉ muốn

biết khi rơi vào
cảm giác chết nó
như nào – thế thôi!

 

 

mm

 

CHIỀU XUỐNG

gần xong bữa cơm
mở mắt lên "bùm!"
tương lai của tôi
trớ trêu lại nắm

giữ quá khứ của
kẻ khác (tôi có
kêu lên – what! what!)
và cứ đinh ninh

như thế giờ đến
nửa đêm tôi sẽ
hết đứng lại ngồi
mà có nằm xuống

"bùm!" chỉ để ý
hóng kẻ mình nắm
giữ quá khứ đang
ở đâu hiện đang

làm gì tương lai
có dính dáng chi
tới quá khứ của
tôi để rồi sẽ

chỉ chuyện chú chuyện
tìm kiếm người trớ
trêu tương lai của
tôi lại nắm giữ

quá khứ của họ
cốt trao trả quá
khứ cho xong "bùm!"
giờ thì phút qua

phút khắc qua khắc
chạng vạng tới bình
minh ngay phút này
tôi mới thấy tuổi

càng ngày chồng chất
tóc bạc nhiều hai
tròng mắt bắt đầu
dợn sắc đỏ những

u ám bụng bự
(và tất yếu phản
ứng chả còn nhanh
nhẹn) tuy nhiên "bùm!"

giở laptop tay
gõ hai mắt tôi
cứ ngước ngó vô
khoảng trống (hư vô)

phía trước mặc cảnh
chung quanh (đời tôi)
mới đó đà nhuốm
quạnh quẽ sờ cuống

họng hóa ra mình
bị quăng đến đời
này trước cả trí
nhớ tôi a hèm

"đừng nóng chú mày.."

 

mm

 

MÓT SÁNG

Như bọn trẻ bây giờ 
chúng không hề từ bỏ 
những hội hè đình đám 
tôi chả cách gì bỏ 

(chơi!) chữ những cội rễ 
đêm đêm nằm cực hẫm 
hiu nhưng cứ đẻ ra 
một số chữ sáng dậy 

mang chôn một số chữ 
ngày ngày bọn trẻ bây 
giờ chúng chuyên chú phượt 
tôi ngày ngày phải vực 

sống dậy giết đi một 
số chữ cây đa có 
cây đề có để làm 
gì? hỏi có ai biết 

chăng thì trong tai bao 
giờ cũng dậy tiếng cú 
kêu trong mắt tôi bao 
giờ nỗi sống nỗi chết 

trộn lẫn trào dâng có 
cường điệu không? hỏi có 
ai thấu nói nghe vì 
như thế đêm nhiều đêm 

thai nghén rồi đẻ ra 
chữ này chữ kia bọn 
trẻ thời nay chúng có 
chịu nghe cho tiếng cú 

kêu trong tai tôi nỗi 
sống nỗi chết trộn lẫn 
cứ trào dâng trong mắt 
tôi hỏi có ai thấy 

ra mãi mãi chỉ riêng 
thơ biết từ đầu những 
chuyến Gã ra đi mai 
thảo nói như thế bọn 

trẻ thời nay nghe cho 
là nói có mơ hồ 
quá chăng? giời ạ! chính 
tôi còn không biết mình 

đang nói gì nữa là!

 

mm

 

TẠI SAO TÔI MỆT MỎI THẾ!
 
quá nửa đêm tôi lên 
giường thường không hẳn để 
ngủ để lắng nghe bọn 
gián có còn kêu réo 

nhau khi ấy thường tôi 
luôn mở sẵn hộp bông 
ráy tai đặt kề đầu 
nằm cứ ba giây ngoáy 

một bên lỗ tai tận 
dụng tối đa sự yên 
tĩnh nơi bàn ghế được 
chút nào hay chút đấy 

lúc biết chắc chúng đã 
thôi kêu réo nhau thường 
tôi làm bài thơ và 
tính toán độ dài các 

câu cú dứt khoát chỉ 
bằng đời sống của con 
ve sầu (chúng sắp sửa 
kêu réo râm ran suốt 

mùa hè rồi chết đây!)
nhất là ai đọc lên 
âm tiết chữ phải vọng 
động (chừng mực) đúng năm 

giây – cuộc đời vốn vô 
thường đời sống chữ vô 
thường nốt nên lúc ngày 
vừa rạng thường tôi giắt 

túi dăm cây bông ráy 
tai hễ nghe từ đêm 
trường tăm tối việt nam 
bọn chuột vọng động cứ 

sáu giây vừa ngoáy một 
bên lỗ tai vừa cân 
nhắc kĩ bằng cách chi 
đó hòng cho tiếng bọn 

khốn chuột đừng lọt vào!

 

 

mm

 

NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ

và quỳnh ngọc.

đã thức và thực quá 
quắt không sao mở mắt 
ra được bộ đồ đại
cán trong đấy tuyền cá 
chết treo ngay đầu nằm 
tôi chỉ trỏ miệng nói 
“đổ xuống đổ xuống chết 
mẹ mày đi lũ con 
hoang lũ con thánh vật!”

miệng nói nói nhưng thực 
quá quắt tôi vẫn không
tài nào mở mắt ra 
được bên tai lại nghe 
văng vẳng “hãy gõ cửa 
sẽ mở!” tôi buộc miệng 
“đổ xuống đổ xuống chết 
mẹ mày lũ con rớt 
lũ con của ngoại bang!”
từ xa văng vẳng tiếng 
em quỳnh ngọc la “bầm 

ơi ... bầm ơi!” tôi bây 
giờ đã thức hẳn rồi
và thực quá quắt vẫn 
không sao mở mắt ra 

được nắng lấp ló nơi 
chân ngày cười hềnh hệch 
tôi xỏ tay vô áo 
xỏ chân vô quần bộ 
đồ đại cán trong đấy 
tuyền cá chết đứng chỉ 
trỏ nơi một khúc sông 
hồng chảy lênh láng ngang

mặt tôi lại cảm thấy 
như mình sắp sửa đi 
vào cõi ý thức giữa 
chết sống đang cùn mằn 
không thể bòn mót gì 
từ biển nhưng vẫn hết 
sức quá quắt thực không 
sao mở mắt ra được 

tâm hồn tôi (sản phẩm 
được nhào nặn thuần chất 
dài gòn!) hiện giờ tôi 
hoàn toàn tĩnh tuồng sự 
nổi giận bắt phát muốn 
lộn mửa tôi rút tay 
khỏi áo rút chân khỏi 
quần bộ đồ đại cán 
trong đấy tuyền cá chết 

ở đây đã dậy mùi 
tanh tưởi trong ánh sáng 
chan hoà của ngày mai 
tôi nằm xuống lăn tới 
bên tai vẫn nghe văng

vẳng “hãy gõ cửa sẽ 
mở!” và từ xa tiếng 
em quỳnh ngọc văng vẳng 
“u ơi ... u ơi!” tôi 
nói “này! bất kể có 
tìm ra đặng lối ra
và tìm ra đặng lối 
ra rồi bất kể sẽ 
đưa dẫn về đâu nhưng 
chết phứt là chả được 

với tôi nhá! tình trạng 
cứt đái cứ thải ra 
này tình trạng dâng đất 
biển cho ngoại bang này 
tình trạng dân tình ngày 
càng tăm tối ngu dốt
này các người hãy liệu 
đấy!” phải nói tôi thực 
sự không hiểu tại sao 
lại quá quắt đến nổi 
không sao mở mắt ra 
được vẫn biết người ta 
không thể chọn lựa lúc 

chào đời nhưng người ta
có thể lựa chọn nơi
chốn để chết (xin đừng 
xác minh nguồn gốc sự 

thật về câu này!) nhưng 
dứt khoát không chết phứt 
được với tôi nhá! về 
việt nam tôi đâm lo

rồi khi mở mắt lên 
được lại nhận ra rằng 
mình quả bất lực đã 
thực sự quá già cỗi
còn thực tế không thể 
cứ làm mất thời giờ 
vàng bạc các bạn tôi 
thành thật xin lỗi các 
con cá đã chết trong 
bộ đồ đại cán cùng

những bạn lỡ đọc bài 
thơ này vì ngoài tính 
truyện thể thơ vắt dòng
tân hình thức còn thì 
chả có gì chả ra 
đếch gì ngoài cảnh báo!

 

mm

 

THÁNG SÁU

vậy là cũng tới nửa
năm hễ cứ tới nửa
năm thì lại lu bu
chuyện nối chuyện chuyện năm

nay chuyện cá chết biển
xem chừng sẽ chết thành
chuyện vui của người này
lại chuyện sầu khổ của

người kia dòm trước hóng
sau thì tôi vẫn ở
đây mà xem ra còn
ở đây lâu cho tới

chết cũng chưa biết chừng
vậy là loay hoay loay
hoay riết cũng tới nửa
năm mà hễ tới nửa

năm thì tôi thèm ối
thèm nghe chuyện tiếp chuyện
chuyện giải mã cá chết
chuyện cảnh báo biển sẽ

chết cũng như chuyện vui
của người này hoá lại
là chuyện sầu khổ của
người kia và ngó trước

hóng sau vẫn lu bu
chuyện mà chuyện xem ra
tôi vẫn còn ở đây
ở đây lâu cho tới

chết cũng chưa biết chừng!

 

 

mm

 

CHÓ NGÁP

Tôi phát yêu bầu trời
buổi sáng nay khi vừa
bừng con mắt dậy một
bầu trời vừa vặn tầm

mắt bất chấp hiện ngoài
vịnh hãy còn đầy sương
xám hay đang rất trong
xanh trong lòng biển có

chao động hay không chỉ
biển biết nhưng lòng tôi
thì đang chao động (!) ý
thơ từ đâu tuôn xuống

dình nặng cả mười đầu
ngón tay tôi nghĩ mình
còn chần chừ gì chứ
giở laptop lên liền

gõ thẳng một mạch không
giập xóa chữ tiếp chữ
hiện chạy đuổi trên mặt
màn hình laptop tôi

thấy rõ xúc cảm mình
cũng hệt như lũ sương xám
liền liên tưởng hiện ngoài
vịnh hãy còn đầy sương

xám hay đã rất trong
xanh và tôi đang ở
dưới bầu trời một bầu
trời cực vừa vặn tầm

mắt và trong lòng biển
kia có chao động hay
không mỗi biển biết chỉ
chốc nữa thôi mặt trời

lên có thể tất thảy
sẽ tan biến kể cả
tôi (chưa biết chừng!) cũng
có thể không (!) sự chao

động ở lòng tôi có
thể yên ắng (một cách
vừa vặn!) cũng có thể
chao động liên tục ôi

chao chưa chi hai tay
hai chân tôi như sắp
sửa sẽ dài thêm chào
đón ngày thứ bảy một

ngày thứ bảy đối với
tôi vừa vặn không kém (!)
thú thực ngay đây tôi
cảm thấy mình có giả

mạo khiêm tốn (!) nhưng không
sao sự khiêm tốn khá
vừa vặn tôi vội đảo
mắt tìm từ vâng! một

từ nào đó cưc vừa
vặn làm nhan đặt cho
bài này kìa! từ "chó
ngáp!" ở đâu xáng vô

mắt – trời! sao ma không
tha quỉ không bắt tôi
đi?

 

mm

 

TA NÓI

giống như trâu già
thích gặm cỏ non
tôi nói với ma
ry jo "bấy lâu
nay phải nói anh
rất thích em so
tuổi tác quả tình
anh già hơn em
nhưng anh cóc cần
hãy hiểu rằng giống
như trâu già thích
gặm cỏ non mà
cũng đơn giản thôi
bởi anh rất thích
em nơi khuôn mặt
em có nét nghiêm
khắc mà diệu hiền
của mẹ anh có
cái thơ ngây vô
tư lự cực trong
trắng của em gái
anh có vẻ dễ
dãi nuông chiều một
đứa em dở hơi
của chị anh có
mắt liếc điêu ngoa
dâm đãng của một
con tình mặc dù
so tuổi tác tân
hình thức anh già
hơn em lắm đấy!"

 

MM

MỖI NĂM

vào các ngày gần hết
tháng năm – như này tôi
nhớ ngày cá tháng tư
kiểu chẳng đặng đừng ưa

thét lên – người hiểu chuyện
họ thản nhiên nhịp giò
trong lúc người không hiểu
chuyện – họ gào lên hòng

át tiếng tôi thét thực
tế – năm nay với cô
gái xinh đẹp mới gặp
tôi chả thiết nhớ ngày

cá tháng tư và thôi
kiểu chẳng đặng đừng tôi
bảo cô gái xinh đẹp
chúng ta hãy tìm cách

trốn chạy ở phạm vi
có thể người hiểu biết
họ cho tôi đâu còn
hơi sức hòng trốn chạy

(nhất là cùng một cô
gái trẻ xinh đẹp!) người
không hiểu biết thản nhiên
cho – cứ trốn chạy đi

thời gian không còn bao
lăm nữa vả lại ngày
1 tháng tư còn phải
đợi qua năm khi đấy

cô gái vừa mới gặp
cứ cười vang – ôi chao
nom cô xinh đẹp giọng
cô cười trong trẻo làm

sao tôi lại đi bấm
số điện thoại liên tục
lạ là không bất kì
số điện thoại nào có

người bắt máy – dù cho
kẻ giả cùng lúc mùi
thời gian biển lận – thế
đấy dậy trùm phủ các

ngày gần hết tháng năm!

 

mm

Painting by Paul David Bond

TÔI

hoàn toàn không hề là
người dễ bị mắc lừa
vậy nhưng hôm nghe có
người thiếu nữ hỏi thăm

vừa mới nghe (có lẽ!)
bằng phiên bản thực tôi
tức tốc chạy dáo dác
cốt tìm (!) chừng bở hơi

mới hay bị mắc lừa
oái oăm ở chỗ người
đánh lừa tôi lại là
thiếu nữ đã hỏi thăm

tôi bằng một bản thể
khác (có lẽ!) thiếu nữ
cũng chạy dáo dác cốt
tìm tôi chỉ để hỏi

thăm và (có lẽ!) chừng
như sốt ruột (!) chưa kịp
gặp được tôi thiếu nữ
đánh tiếng có người hỏi

thăm tôi và vốn người
hoàn toàn không dễ bị
mắc lừa vậy nhưng (có
lẽ!) bằng một bản ngã

mới vừa nghe có người
thiếu nữ hỏi thăm tôi
đã tức tốc chạy dáo
dác cốt tìm (!) chừng bở

hơi thì biết mình bị
đánh lừa tuy nhiên ở
phiên bản thực tôi rất
từ tốn hỏi xem vì

sao người thiếu nữ lại
nỡ đánh lừa tôi? khi
nghe tôi hỏi như thế
(có lẽ!) từ một bản

thể mới thiếu nữ nhìn
nhìn cô nói – cũng chỉ
cốt xem ông còn nhạy
bén manh giỏi không thôi!


 

mm

 

PHÂN THÂN

tặng khế iêm

tôi đang cố quên bất
kể gì có thể quên
đi được thì á khuôn
mặt tôi sắp vỡ ra

bởi cái mím lợi cực
sầu khổ hệt của con
cú ngày mím môi hình
ảnh con cú ngày mím

môi chả hiểu sao tôi
cứ gặp đi gặp lại
hầu như đều đặn trong
mộng quả thực tôi có

tự đặt câu hỏi rằng
tại sao cứ gặp phải
khuôn mặt tôi sắp vỡ
ra bởi cái mím lợi

cực sầu khổ hệt hình
ảnh của con cú ngày
mím môi trong mỗi giấc
mộng? và do đâu sầu

khổ đến vậy? nhưng than
ôi! trăm bận như một
tôi không tài nào trả
lời nổi vừa nãy bước

khỏi giấc mộng (lại mộng!)
liền đứng lặng cố quên
bất kể gì có thể
quên được thì khuôn mặt

tôi sắp vỡ ra bởi
cái mím lợi cực sầu
khổ hệt của con cú
ngày mím môi hiện tiền

tôi nghĩ tới sự hân
hoan của mùa xuân và
tiếng cười của con cú

ngày một ngày nào sẽ
cất vang ôi! tiếng của
nó cực trong trẻo làm
sao!

 

mm

 

LẶNG LẼ

tôi đang ngó ngang vì
ngỡ vướng vào một mạng
nhện chữ trong vô thức
nhưng thực ra không đúng

chữ trong vô thức không
hề là một mạng nhện
chúng nằm xếp đặt có
thứ tự lớp lang mặc

dù các lớp lang giờ
đã cũ kĩ thú thực
bao lâu rồi tôi cứ
ngồi ngồi đến độ không

buồn đứng dậy động đậy
thì chuyện chồm tới dù
chỉ để nhặt tuổi tên
lên lau chùi là không
hề và như mọi khi

như mọi khi tôi vẫn
tự hỏi "mà tại sao
phải đứng dậy chồm
tới? tại sao kêu con

chữ mà không kêu thằng
chữ!" tôi đang tự hỏi
rằng tại sao lại ngỡ
vướng vào một mạng nhện

chữ trong vô thức và
đồng thời cảm thấy là
mình sắp sửa sầu khổ
thì đột nhiên vụt đứng

dậy một hành động hoàn
toàn mang tính tự phát
tôi đứng im lặng nhìn
thẳng vào các mặt chữ

và như vậy tôi đứng
im lặng nhìn các mặt
chữ hằng mấy tiếng đồng
hồ rốt cùng vì chỉ

muốn lắng nghe ý nghĩ
câu "con cá sống nhờ
nước!" tôi tách từng
chữ ra cầm lên lau

chùi cho tới láng lẩy
cho đến khi đấy rồi
thực kì dị tôi cứ
tiếp tục tự hỏi "tại

sao kêu con chữ mà
không kêu thằng chữ – nhỉ!"

 

mm

 

THÁNG NĂM – Ở ĐÂY

yeah hiện thân tôi đấy
người đàn bà mang bộ
ngực to bằng cặp mông
đi lịch bịch loan tin

cá giờ chết sắp lớp
ngoài biển đông mà em
đã gặp trong phố cổ vào
cái đêm người ta nửa

tin nửa ngờ khi hay
cá chết sắp lớp ngoài
biển đông em ạ vào
giữa tháng năm thường khí

trời nóng bức bối em
bảo tôi yeah tôi chỉ
có thể hiện hữu phút
đó bằng cách đó ở

mê cung đó bằng hiện
thân người đàn bà mang
bộ ngực to bằng cặp
mông đi lịch bịch em

đã thấy trong phố cổ
đừng hoài nghi đừng nghĩ
ngợi gì cả tôi chẳng
bao giờ quên nổi quê

vào những ngày cá chết
sắp lớp ngoài biển đông
yeah hãy tin tôi rằng
chỗ này/ chỗ khác hôm

nay em biết ra trong
kẽ tóc đường tơ đã
định phận mỗi người có
thể mai kia em nhận

biết thêm hiện thân em
là hình hài của hiện
tại những con cá chết
một cách chắc chắn sắp

lớp ngoài biển đông và
tôi khi thì bằng xương
bằng thịt khi nóng khi
lạnh lúc thì hiện thân

là người đàn bà mang
bộ ngực to bằng cặp
mông đi lịch bịch tuy
nhiên do thở bằng khí

trời nên người đàn bà
phải loan tin cá giờ
chết sắp lớp ngoài biển
đông và bốn mùa: xuân

hạ thu đông của chúng
ta giờ đã không có
gì còn an toàn chắc
chắn cả yeah em cũng

đã biết ít nhất tôi
có thể thay đổi chữ
thật ra chữ ảo và
ngược lại nhưng không thay

đổi được đen thành trắng
và lắm lúc nghỉ ngơi
bằng cách tắm táp tẩy
rửa dù sao một nửa

đàn ông là đàn bà
trong tôi là hiện thực
chỉ không sinh được kiểu
mẹ tròn con vuông và

vân ... vân đúng không em!

 

mm

Ngựa Tía - Vương Ngọc Minh

 

ANH!

nhìn mặt biển mặt chữ
liền giơ cao tay thề
bướm ở đâu? chứng giám
mùa xuân chả hiểu do
phấn trời bung đầy hay
do em nhắc tên qua
đã nhẩy mũi liên tục
sự liên tục tới độ
phải gập người tựa hẳn
lên mặt chữ thơ tân
hình thức ở đây ước
gì được đấy qua phát
thấy bướm từng con bay
ngang biển còn nghe thấy
ra cả tiếng cánh đập
rộn rã sự rộn rã
tới độ tạo một hiệu
ứng cực kì lầm than
what? qua phải cho tay
hạ bớt xuống hớt bụm
bụm phấn lam giá có
em ngay đây em sẽ
thấy qua đã ném cái
nhìn tân hình thức mạnh
mẽ vào phía tiếng sóng
đập từng cơn rền rĩ
cái nhìn mạnh mẽ đến
nỗi khóe mắt rách tóe
máu thơ tân hình thức
ơi em yêu! nhìn đâu
giờ chỉ còn biết áng
chừng là có quá nhiều
cách tạo hiệu ứng mà
không cứ gì phải lấy
tiếng đập cánh rộn rã
của bướm để rồi qua
đó cái nhìn cũng sẽ
tự dần nhòe nhoẹt đi
trong qua hiện không lúc
nào không trỗi dậy thứ
tình cảm ham sống sự
ham sống tới độ mãnh
liệt để lần này nhìn
mặt biển mặt chữ qua
giơ cao tay chỉ kia
con ngựa tía thơ tân
hình thức ở đây đà
phủ phục muốn mời qua
lên yên và đừng quên
cắp theo bầu trời (bầu
trời thơ tân hình thức
của riêng chàng!) và hãy
hiên ngang phi nước đại
vào đời ôi em yêu
con đường trở vào đời
thường ở đây đã khiến
qua ngẩng nhìn tới nỗi
hai mắt tóe vạn niềm
vui ...

 

mm

 

BIỀN – NIỀM TƠ TƯỞNG!

tặng hoàng ngọc- tuấn.

tôi cố đi ra sát
mép nước vì tin tưởng
dưới kia mặt biển đang
lấp loáng một miếng khảm

bạc từ mặt trống đồng
ngọc lũ (tôi mơ – không
tôi thấy như thế) tôi
cố đi nhưng phải đến

một lát sau (quái! tôi
vẫn không chắc mình đã
tới được sát mép nước ...)
tôi không biết nên nghĩ

gì đây? ờ! hãy ngồi
xuống túm lấy ống quần
và buột chặt lại ... ôi!
chỉ thử nghĩ như vậy

cũng hết sức khó nhọc
miếng khảm bạc từ mặt
trống đồng ngọc lũ tôi
đã thấy dưới kia biển

gần sát mép nước và
vì phải cố đi ra
đến một lát sau thì
tôi vẫn không biết hiện

có bao nhiêu người đang
vui sướng bao nhiêu người
đang sầu khổ ... tại sao
mình cứ cố đi ra

sát mép nước? ờ! ở
dưới kia mặt biển lấp
loáng một miếng khảm bạc
từ mặt trống đồng ngọc

lũ "phi lí ... phi lí
quá!" (lời ấy do tôi
mơ mới thốt kêu như
thế) tôi cứ đang cố

đi ra sát mép nước
(mặt trăng lặn tất mặt
trời mọc) quái! nhưng sao
tôi luôn không chắc mình

sẽ tới được sát mép
nước? phải đợi cho đến
khi tôi ngồi xuống túm
ống quần buột chặt lại

thì phải đến một lát
sau nữa sau nữa tôi
biết ra cách chắc chắn
rằng thời gian trôi rất

nhanh mà đời người ngắn
lắm còn biển – ờ! mày
có theo kịp lí luận
của tao không vậy?

 

                                                                          
MM

NHỮNG VIỆC VÔ CÔNG

“những việc vô công làm miết miết
quên tiệt đời ta như nhánh sông*..”

lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng

việc nhầm lẫn nguyên nhân
đều do tính toán nâng
cấp của người đời hãy
để chuyện tìm kiếm ấy

tiếp tục dang dở như
cái iphone vẫn còn
dang dở có phi lí
không chứ! tôi cứ cắm

cúi tiếp tục tìm kiếm
her cunt và tất nhiên
trong lúc tìm kiếm quả
tình đôi khi chả nghe

thấy bất kì gì mặc
dù người đời đã có
nói từ lâu khuyến khích
như vậy cũng thú vô

công rỗi nghề hãy tiếp
tục tìm kiếm cho qua
thời giờ có vô lí
không chứ! tôi bắt đầu

thích chơi trò tìm kiếm
với một tên gọi khác
không her cunt thì lại
nghe ra tuyền những

phù phiếm khiến tôi tự
hỏi có phải đấy của
toàn thể nhân loại đang
gào đột nhiên tôi hô

to – đâu nào, đâu nào!

*thơ tô thùy yên.

 

MM

NGHĨ VỀ CHUYỆN TÌNH

Là người làm thơ chuyên
nghiệp hễ mỗi lần có
ý định làm thơ tình
thì lập tức tôi cứ

loay hoay chúng ở dạng
tiểu thuyết theo một nghĩa
nào đó tôi thực sự
không biết nên làm gì

viết gì nữa là người
làm thơ chuyên nghiệp hễ
vừa cảm thấy đã nắm
bắt được ý cốt lõi

của một bài thơ tình
thì lập tức tôi loay
hoay chúng ở dạng truyện
vừa nhưng đấy không hẳn

chuyện tôi thực sự không
biết nên làm gì viết
gì ngược lại có cảm
tưởng bài thơ tình đúng

nghĩa nó thực mơ hồ
mơ hồ đến mức theo
một nghĩa nào đó hễ
nghĩ về chuyện tình thì

đấy chỉ cái cớ mà
tốt nhất ta không nên
viết gì vì chuyện tình
cảm luôn có những éo

le của nó còn làm
gì ư? có lẽ tốt
hơn cũng nên dừng hẳn
ý định làm thơ tình

vì quả thực vậy là
người làm thơ chuyên nghiệp
thì hẳn biết chuyện tình
cảm luôn có những ngã

rẽ éo le của nó
giả lại những kẻ bỏ
đi xa thời đã xa
biền biệt!

 

mm


RỒI ĐÊM

... gửi lê đình nhất lang.

muốn thực sự bình tĩnh
trở lại tôi đã phải
cố tự nhủ liên tục
rằng đường nào cũng về

la mã và rồi ngày
sẽ chẳng bao giờ đến
nữa rồi chờ cho tới
khi cảm thấy thực sự

bình tĩnh trở lại tôi
lại phải nhìn trời rồi
tự nhủ rằng ngày sẽ
không bao giờ đến nữa

tuổi tên cũng đi về
đất* rồi đường nào cũng
 về la mã rồi cũng
bởi do cảm thấy thế

nên hết thảy mọi chuyện
đã xảy diễn từ bao
lâu rồi trên đời tôi
đều nghĩ nó chỉ mới

vừa đây thôi rồi còn
đêm có thật tôi đã
hết còn chịu đựng được
dễ sợ quá hay khi

thực sự bình tĩnh trở
lại sau một ngày chịu
khổ sở với những cơm
những áo những gạo những

tiền tôi có phải cố
tự nhủ liên tục rằng
rồi đường nào cũng về
la mã rồi ngày sẽ

chẳng bao giờ đến nữa
không? rồi cũng bởi do
cảm thấy thế tôi sẽ
hết còn chịu đựng khổ

sở với những tuổi những
tên với cảnh gạo tiền
cơm áo?!
...

* thơ du tử lê.

 

mm

CHỮ

chữ nào khó nói khoan
nói quả tình cứ cho 
tôi biểu nó đừng sống
động mà không đòi hỏi

gì hết đừng ngắt lời
tôi nhá tôi không đòi
hỏi gì nó cả ơ
cứ cho là tôi biểu
 
nó khóc chẳng hạn và
không đòi hỏi gì hết
được rồi đừng ngắt lời
tôi chuyện gì sẽ xảy

ra cứ cho là tôi
biểu nó cười vang chẳng
hạn đừng ngắt lời tôi
ơ chữ có khi khóc

sầu thảm khốc mà chữ
tình thì luôn sống động
chữ nào khó nói khoan
nói ơ xong rồi tôi

có đời tôi quả tình
chữ có đời chữ và
cứ cho là tôi không
đòi hỏi gì nó hết

đừng ngắt lời tôi. nhá!
...

 

mm

 

TƯỞNG TƯỢNG VỀ SỰ ĐỘT BIẾN

gần sáng nghĩ: sẽ làm
tình với nàng thì thiếp 
ngủ chiêm bao thấy khế
iêm đến chơi thực tại

tôi làm đổ xà phòng
giặt khắp sàn phòng anh
iêm ngồi đầu giường tôi  
ảnh. ảnh không ai nói

với ai một lời nào
(có nói. biết nói gì?)
thực tại một lát sau
tôi khoe anh iêm bài

thơ mới ảnh. ảnh để
tai (luôn luôn!) lắng nghe
tôi đọc – thực tại không
biết tôi có ngủ mấy

mươi năm rồi cứ tưởng
vừa thức ưa nói về
giấc mơ rằng.. đọc tới
đó anh iêm vụt đứng

lên đi lại/ đi lại
bứt rứt tôi đọc – xét  
thực tại nhiều người nhìn
tôi và nói rằng “anh

ta hãy còn ngủ xem
kìa không khí đầy dẫy
tiếng ngáy của anh ta..”
đột nhiên ảnh. ảnh dừng

hẳn  nhìn tôi chăm chăm
(không thực tại ghé tai
sát miệng tôi!) một bóng
ma từ tôi bước ra

trước mắt anh iêm thực
tại lặng lẽ tôi vẫn
ngồi quan sát một lúc
sau phát xua anh iêm

chạy ảnh chạy tôi nói
– thực tại tôi đã nói
gì và đang nói với
ai? đấy. đấy!
...

 

 

 

Last modified on 03/02/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC