Vương Ngọc Minh

NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ – NHƠN CHI SƠ TÍNH BẢN THIỆN
CÁCH TÔI HÒA GIẢI VỚI NỘI TÂM – BÓNG TÔI – SAINT VALENTINE
TY – CỰC CHẲNG – ĐÃ GÓI – LẠI CHUYỆN VIỆT NAM – NGHĨ VỀ CÁI CHẾT
Ở TUYẾN XE BUS VỀ SAN FRANCISCO – ĐANG CAFÉ TRÊN ĐƯỜNG VAN NESS
ỔN THÔI – MÙA ĐÔNG 2015 – HỀ – “E.” – THƠ [TÂN HÌNH THÚC] KHỈ THẬT
NHẢY – SỰ NGHIỆP LUÔN NÉ TÔI – TRƯỚC MẮT – THÁNG MƯỜI MỘT SURPRISE
ĐÔI CO – TRƯA HÔM QUA – YÊU CHÌU – VIỆT KIỀU – BÀI CHO BUỔI SÁNG – ĐỐT
SỰ LÂN CẬN – CHUYỆN (TÌNH) ĐỜI THƯỜNG – RỒI ĐẤT
MONG – NÓI VỚI NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ – THƠ (SỰ QUỞN)
CHỦ NHẬT – THƠ – EM, QUẢ TÌNH! – Ý- XÂM XOÀNG – NỖI ƯU TƯ BẦM VẬP
ĐÂY CHÍNH XÁC: THÓI GIĂNG HOA – GẦN TRƯA Ở PHÒNG BÁC SĨ GIA ĐÌNH
THỂ THƠ GÌ? VỚI TÔI GIỜ KHÔNG CÒN LÀ VẤN ĐỀ NỮA
NGÀY 30 THÁNG TƯ – NHỮNG ĐỜI CÁ – CƠM
FUTURE PERFECT – MƯA XUÂN – ĐỢI – MỚI ĐẦU THÁNG TƯ – ÔI!
HỒI NÀY ƯA KHÓC CƯỜI LÃNG NHÁCH – TRONG CHỪNG MỰC CỦA NGÀY
TÂM TIỂU TƯ SẢN THÀNH THỊ – GIỀNG MỐI GIỮA TÔI VÀ NHÀ THƠ
LÒNG TRẦN – BUỔI TRƯA MỒNG BỐN TẾT – THT THÁNG 2 – VỚI TÌNH NHỎ
VỀ CUỘC ĐỜI CHUNG CHUNG C Ó BỨC BÁCH – ĐÊM, CỰC XOÀNG
CHUYỆN VÔ BỔ – TRƯA HÔM QUA – SỐNG / SƯỢNG – CÓ MỘT NGÀY NHƯ VẬY
Ý NGHĨ MỘT MÌNH – TAY CHƠI HÌNH NHÂN – HỪNG SÁNG
SIMPLE MAN, TRƯA – SỰ ĐI LẠI – YOU – CHUYỆN – CHỮ. U TÌNH – SỰ ĐA CẢM
11 THÁNG MƯỜI MỘT – CHỮ HIẾU – MƯỜI PHÚT – CHỈ LÀ QUỞN – GẶP SAO
SÁNG THỨ TƯ – DO THỜI TIẾT – ĐÃ BAO NĂM QUA
KHI NGHE TIẾNG NƯỚC SÔI – VẼ CHUYỆN – VÀNG
NGHĨ LÚC QUA NỬA ĐÊM – NỖI NIỀM – ĐÊM RỒI
NHỮNG VIỆC VÔ CÔNG – HỒI – CHUYỆN ĐỢI
SÁNG HẲN RỒI – THE BEATS – THƠ, Ở SAN FRANCISCO
CỔ TÍCH CHỮ – CHUYỆN VỀ MÙI THIẾU NGỦ
VỀ VIỆT NAM – VẬY MÀ CẢ ĐÊM TÔI ĐÃ NHỚ EM
LÚC CHỜ CƠM CHÍN TỚI – CÂU CHUYỆN CÒN NHỚ CỦA NGÀY
AT GOLDEN GATE PARK – NGHĨ Ở RỪNG
BÀI VIẾT LẠI – NHỮNG ĐỜI CÁ CƠM – ẬY – GIỮA TRƯA
GIỜI – THÁNG TƯ 30 – GẦN HẾT THÁNG TƯ – HỒI ỨC – DÒ LA – BÀI QN
EM, QUẢ TÌNH! – CHỮ – TO CALL – EM NHỎ LÀM CHI CHIM BIỂN BẮC
CHẠNG VẠNG – DỌC ĐƯỜNG XUỐNG SANTA ANA
NHỮNG NGÀY ĐẦU THÁNG TƯ – GIỌNG TRẦM – TALKING HEADS
MƯỜI PHÚT – HỄ NÓI TỚI TÌNH. PHẢI KỂ TỚI HOA HỒNG!
SỰ NGHIỆP LUÔN NÉ MẶT – TÔI NHIỀU NĂM RỒI VẪN VẬY
CHỐC CHỐC – 100% CỬA ĐỂ NGỎ ... – AI DA – MỘT VỐC TÌNH VAY. TRẢ
NÓI GÌ THÌ – GẦN HẾT THÁNG BA – BIỂN CẠN CỢT – NOW AND THEN

 

 
 

 

 

mm

 

NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ

và quỳnh ngọc

đã thức và thực quá quắt
tôi không sao mở mắt
ra được bộ đồ đại
cán trong đấy tuyền cá
chết treo trên đầu nằm
tôi chỉ trỏ miệng nói
“đổ xuống đổ xuống chết
mẹ mày đi lũ con
hoang lũ con thánh vật!”

miệng nói vậy nhưng thực
quá quắt tôi vẫn không
tài nào mở mắt ra
được bên tai lại nghe
văng vẳng “hãy gõ cửa
sẽ mở!” tôi buộc miệng
"đổ xuống đổ xuống chết
mẹ mày lũ con rớt
lũ con của ngoại bang!"
từ xa văng vẳng tiếng
em quỳnh ngọc la “bầm

ơi.. bầm ơi..” bây giờ
tôi đã thức hẳn rồi
và thực quá quắt vẫn
không sao mở mắt ra

được nắng lấp ló nơi
đầu ngày cười hềnh hệch
tôi xỏ tay vô áo
xỏ chân vô quần bộ
đồ đại cán trong đấy
tuyền cá chết đứng chỉ
trỏ vào một khúc sông
hồng chảy lênh láng ngang

mặt tôi lại cảm thấy
như mình sắp sửa đi
vào cõi ý thức giữa
chết sống đang cùn mằn
không thể bòn mót gì
từ biển nhưng thực hết
sức quá quắt vẫn không
sao mở mắt ra được

tâm hồn tôi [sản phẩm
được nhào nặn thuần
chất sài gòn] bây giờ
tôi hoàn toàn tĩnh tuồng
sự nổi giận làm muốn
lộn mửa tôi rút tay
khỏi áo rút chân khỏi
quần bộ đồ đại cán
trong đấy tuyền cá chết

giờ đây đã dậy mùi
tanh tưởi trong ánh sáng
chan hòa của ngày mai
tôi nằm xuống lăn tới
bên tai vẫn nghe văng

vẳng “hãy gõ cửa sẽ
mở” và từ xa tiếng
em quỳnh ngọc văng vẳng
"u ơi.. u ơi!" tôi
nói "này! bất kể có
tìm ra được lối ra
và tìm ra được lối
ra rồi bất kể sẽ
đưa dẫn về đâu nhưng
chết phứt là không được

với tôi nhá! tình trạng
cứt đái cứ thải ra
này tình trạng dâng đất
biển cho ngoại bang này
tình trạng dân tình ngày
càng tối tăm ngu dốt
này các người hãy liệu
đấy!" phải nói tôi thực
sự không hiểu tại sao
lại quá quắt đến nổi
không sao mở mắt ra
được vẫn biết người ta
không thể chọn lựa lúc

chào đời nhưng người ta
có thể lựa chọn nơi
chốn để chết [xin đừng
xác minh nguồn gốc sự

thật về câu này!] nhưng
dứt khoát không chết phứt
được với tôi nhá! về
việt nam tôi đâm lo

rồi khi mở mắt lên
được lại nhận ra rằng
mình quả bất lực đã
thực sự quá già cỗi
còn bây giờ không thề
cứ làm mất thời giờ
vàng bạc các bạn tôi
thành thật xin lỗi các
con cá đã chết – hững

bạn lỡ đọc bài thơ
này vì ngoài tính truyện
thể thơ vắt dòng tân
hình thức còn thì chả
có gì chả ra cái
đếch gì ngoài cảnh báo!

 

mm

 

NHƠN CHI SƠ TÍNH BẢN THIỆN

nói gì nói, thơ tôi
cũng chỉ tuyền truyện, tiểu
thuyết phóng tác. thành ra
không lôi cuốn, khó mà

phân tích nổi. xét nét
thực, giả – ở đây, cũng
chỉ như chuyện chắp vá
cực kì rối rắm. người

không thương thì lại thương
ta, giả như thương lại
chả khác giúp họ tẩy
xoá các vết chàm trên

kí ức, còn từ chối
dù nhất thời cũng bắt
họ suy đoán rồi đồn
thổi, ta – một tên bại

trận, thua xa một bà
nội trợ không ưa dấm
dẳng (có lẽ kiếp trước
tôi làm phu lục lộ

làm tình với vợ mọn
cốt sao qua quýt!) chung
cư tôi đang trú cách
phố chính (downtown) khoảng

5 phút đi bộ, hết
thảy các chi tiết về
cuộc đời tôi, kể cả
những dan díu, ngoại tình

tay ba, tay tư, tập
thể, khắp thành phố đều
biết, duy nhất một điều ...
nói gì nói, cũng chẳng

giấu, dụng công ở đây,
tôi muốn bài thơ này
biến hoá kiểu trận đồ
bát quái, nhưng tôi đã

thất bại, do đó, thơ
tôi cũng chỉ tuyền truyện
tiểu thuyết phóng tác. mà,
không một ai thấy, biết,

đấy thôi!

 

mm

 

CÁCH TÔI HÒA GIẢI VỚI NỘI TÂM
(BẰNG THƠ TÂN HÌNH THỨC)

vậy mà hễ tình cờ
gặp lại người con gái
hơn mười năm trước đã
cùng tôi thề hẹn thì

sau đấy tôi có cảm
tưởng từ thể xác cho
tới linh hồn mình là
một khối trống rỗng lạ

là cực trong suốt quả
tình hễ gặp (do tình
cờ!) tôi không hề nói
bất kì gì dù chỉ

một từ ngữ với người
con gái hơn mười năm
trước đã cùng tôi thề
hẹn (và lạ là!) người

con gái hơn mười năm
trước đã cùng tôi thề
hẹn tuyệt đối không hề
biểu hiện chút cảm xúc

nào ngoài mặt tất nhiên
là cô cứ đứng yên
hoặc ngồi xuống tại chỗ
tùy vào từng bối cảnh

gặp lại khi ấy người
con gái hơn mười năm
trước đã cùng tôi thề
hẹn chỉ trố hai mắt

ôi cặp mắt tròn xoe
nhìn chăm chăm vào tôi
với cái cách nhìn chăm
chăm vào tôi như thế

người con gái hơn mười
năm trước đã cùng tôi
thề hẹn đã khiến cho
tôi (thế nào!) phải nói

tôi có cảm giác dường
cô vừa gặp một sinh
vật lạ từ hành tinh
nào ngoài trái đất xa

lắc vừa rới xuống đấy
chúng tôi người con gái
hơn mười năm trước đã
cùng tôi thề hẹn đứng

hoặc ngồi tại chỗ tuỳ
vào từng bối cảnh gặp
lại chỉ nhìn nhau thôi
thế mà tạm biệt ngay

sau đó phần tôi mặc
dù không nói bất kì
gì dù một từ ngữ
tôi luôn luôn có cảm

tưởng từ thể xác cho
tới linh hồn mình một
khối trống rỗng lạ là
cực trong suốt giả như

có còn lần tới tình
cờ gặp lại chính tôi
vâng (không ai khác!) phải
quyết diễn tả (đừng vụng

về!) cốt sao để người
con gái hơn mười năm
trước đã cùng tôi thề
hẹn thấy ra- tôi vẫn

rất mủi lòng (có thể
rơi lệ!) bất cứ lúc
nào bất cứ đâu mỗi
bận chực nhớ tới cô!

 

mm

 

BÓNG TÔI

vâng tôi thì không cách 
gì ở yên còn bóng 
mùa lạnh bóng múa mùa
nóng tôi múa tuy nhiên  

niềm an ủi lớn là 
tôi vẫn đi chung đường 
cùng bóng hơn năm chục 
năm nay nhưng phải nói 

chuyện đời chẳng có gì 
chắc chắn do đó vâng
tôi thì không cách gì
ở yên đã đành còn 

bóng nhiều bận tôi tự 
nhủ “tốt hơn hết hay 
là mình cứ ở yên 
đừng múa cố tách bóng

ra làm sao cho mỗi 
đứa một phương" nhưng quả 
thực vậy dù cho mùa 
nóng mùa lạnh đã chìm 

sâu vào dĩ vãng kêu 
ca vâng có kêu ca
thì mùa lạnh bóng không 
cách gì không múa còn 

tôi làm cách nào cũng 
không ở yên đặng sau 
rốt mùa lạnh bóng múa 
mùa nóng tôi muốn ở 

yên nhưng có được đâu
còn ngay giờ vâng đừng 
đụng tôi bóng đang ở
yên trong tôi!

 

mm

 

SAINT VALENTINE

ngày tình yêu mọi năm
cũng giống như chiều trưa
sáng tối cứ lặp đi
lặp lại mà quái hễ

chực nghĩ tới là tôi
tính làm bài thơ tình
kể cho ông thánh va-
lentine nghe còn tính

là làm ngắn cực ngắn
nhưng rồi cứ phát nghĩ
tới nghĩ lui còn dự
trù khi làm xong sẽ

đọc thâu đêm suốt sáng
mà quái mọi năm ngày
tình yêu cũng giống sáng
trưa chiều tối bất kể

mưa có gào gió có
nổi cứ lặp đi lặp
lại khiến hễ chực nghĩ
tới lập tức tôi tính

làm bài thơ tình kể
cho ông thánh valen-
tine nghe dù cho bài
thơ làm tới khi rạng

sáng mới xong có ngắn
cực ngắn đi chăng nữa
tôi sẽ đọc trở lại
trở lui cho ông thánh

valentine nghe đọc
từ đầu đến cuối lặp
đi lặp lại có thể
tôi đúng có thể tôi

sai nhưng đọc tới đây
quí vị đừng hấp tấp
phê phán bởi đây bài
thơ cực ngắn tôi đã

làm cho ngày tình yêu!

 

mm

 

TY

ngày em hớt ha hớt 
hải báo tin mang bầu 
đã ba tháng gã nói 
“chữ nghĩa thánh hiền qua

không biết một chữ nhá!”
em bưng mặt khóc hù 
hụ nói “em có hơn 
anh đâu!” nghe giọng thực 

đặc biệt nó khơi gợi 
sự tò mò chữ nghĩa 
thánh hiền đâu thể dễ 
biết gã nói “đây không 

nhất thời nhá! mang bầu 
đã ba tháng thời phải 
giữ phần qua đã năm 
mươi bảy tuổi hơn em 

đúng hai giáp chữ nghĩa 
thánh hiền về cơ bản 
thì qua chả có bằng 
cấp gì nhưng thỉnh thoảng 

vẫn có người cần kêu
đi làm lúc nào cũng 
choán với ô – tô từ 
rày nghe qua em đừng 

hớt ha hớt hải đừng 
đi ngoài gió / ngược chiều 
thang cuốn – nên nhớ dù
em mang bầu đã bảy 

tháng với qua em vẫn 
luôn là cô gái trẻ 
xinh xắn đầy sức sống 
kể từ nay những tháng 

ngày kế tiếp của qua 
coi kể hạ màn cộng 
tần suất năm lần một 
ngày thử theo chữ nghĩa  

thánh hiền qua áp tai 
lên bụng em nghe con 
quẫy đạp cuối tuần sẽ 
đưa em đi ăn bào 

ngư hải sản cho có 
chất sắt ...” không nói không
rằng em đi thẳng xuống 
bếp lên danh sách những 

thứ cần mua và từ 
bấy dường âm thầm học
hỏi thấm nhuần chữ nghĩa
thánh hiền em trở nên

một bà mẹ hiền một 
bà nội trợ cực đảm
đang!

 

mm

 

CỰC CHẲNG ĐÃ

không nhúc nhích hoặc né tôi
gõ xuống mặt chữ liền một
mạch thành câu “vung búa tạ
nhằm giữa đỉnh đầu bổ xuống!”

đoạn vất vào trời đất vừa
tức thì thức giấc ngoài đêm
còn ám tối có hài hước
cũng không thể dám chắc là

đọc “vung búa tạ nhằm giữa
đỉnh đầu bổ xuống!” thiên hạ
sẽ tỏ thắc mắc tò mò
thậm chí lắc đầu thây kệ

chuyện có thơ hay không có
thơ khoan hãy bàn bởi chẳng
ăn nhập gì giữa hiểu không
hiểu tò mò hay không tò

mò câu "vung búa tạ nhằm
giữa đỉnh đầu bổ xuống" ở
đây tôi còn chẳng hiểu tại
sao nông nổi nhưng khi gõ

thành câu “vung búa tạ nhằm
giữa đỉnh đầu bổ xuống!” tôi
muốn nói có con quạ đen
to lắm nhằm ngay giữa đỉnh

đầu tôi nó ỉa một bãi
và biến ngay lập tức không
kịp trở đầu né tôi có
cảm giác một dúm cảm xúc

nhỏ dợn ngang dọc trên da
toả khắp châu thân chả biết
đâu thực đâu mộng vừa tức
thì thức giấc chỉ còn biết

cho tay gõ xuống mặt chữ
liền một mạch “vung búa tạ
nhằm giữa đỉnh đầu bổ xuống!"
quả thực vậy ngay lúc đó

lúc con quạ vừa biến không
hiểu sao tôi rất muốn chết
muốn hộp sọ mình vỡ ra
não văng tám hướng dính ai
thì gian dâm!

 

mm

 

GÓI

ý định sẽ dịch lời
ca khúc “Ngày hôm Qua.”
của beatles ra tiếng
của người ê–đê dẫu

chỉ để giết chết một
số thời gian thừa thãi
coi như bất thành lần
nữa nguyên nhân phần lớn

đều cho tới khi quá
mệt mỏi do vật lộn
với mớ thời gian thừa
thãi tôi thiếp vào giấc

ngủ thì chực nhớ lại
ý định cứ như thế
hết lần này lần khác
hết ngày này qua ngày

nọ song dù thế nào
lời của ca khúc “Ngày
Hôm Qua.” tuy vô nghĩa
chả có chút dính dáng

nghĩa lí gì tới tập
tục đời sống cho chí
tiền đồ cực kì éo
le của người dân ê–

đê nhưng tôi vẫn nhớ
như in hầu hết thời
gian còn lại không có
ngày nào mỗi khi chực

nghĩ tới số thời gian
thừa thãi phải tìm mọi
cách giết chết lập tức
tôi nghĩ ngay tới chuyện

dịch lời ca khúc “Ngày
Hôm Qua.” của beatles
ra tiếng của người ê–
đê và cũng chính vì

thế cho đến nay ý
định dịch lời ca khúc
“Ngày hôm Qua.” của beat
les ra tiếng của người

 ê–đê nhằm giết chết
số thời gian thừa thãi
tôi vẫn giữ mặc dù
rằng ý định ấy luôn

bất thành với mỗi lí
do hễ cứ tới khi
thiếp vào giấc ngủ vì
quá mệt mỏi do phải

vật lộn với mớ thời
gian thừa thải thì mới
chực nhớ lạ – quái thế!

 

mm

 

LẠI CHUYỆN VIỆT NAM

à thông thống một rắc 
rối phía bụng dưới em 
là thông thống một sợi
thần kinh trong đầu tôi 

đang căng thẳng em cho 
như thế là tôi vu 
khống vì dòng chảy nơi 
mỗi dây thần kinh phía 

bụng dưới em chưa bao 
giờ tắc nghẽn rắc rối 
cũng vậy từng sợi thần 
kinh trong đầu tôi chẳng 

bao giờ chịu căng thẳng 
tắc tị dòng chảy để 
đến độ phải thông thống 
à em ơi chuyện thông 

thống ở đây là thông 
thống nhằm cho các rắc 
rối căng thẳng thậm chí 
vu khống giảm nhẹ đi 

giữa hai ta sau một 
thời gian dài giữa các 
sự kiện ấy (anh sẽ 
kêu em bằng em em 

sẽ gọi anh bằng anh!)
hai ta không phải trở 
đi trở lại thông thống 
à chỉ riêng nỗi đau 

của một con chó ghẻ 
di cư xong lưu cư 
du thủ thì cứ phải 
trở đi trở lại thông

 thống em à!

 

mm

 

NGHĨ VỀ CÁI CHẾT

phải đợi cho tới ông đinh
cường chết mới nhận ra nọ
nay tôi cũng chỉ thứ vai
phụ liền tranh thủ trong lúc

tẩm liệm ông đinh cường chả
việc gì tôi phải quan tâm
đi tìm giải đáp cho câu
hỏi trót mang trong đầu bao

lâu nay rằng liệu mình có
trách nhiệm gì với đất nước
việt nam cái đất nước mà
hiện đa phần con người ta

đang sống cảnh nhiễu nhương bị
truy bức cho tới nước chịu
ở cùng sự dối trá hai
mặt thực hết sức chó chết

phải đợi cho tới ông đinh
cường chết tôi mới có câu
trả lời một cách xác đáng
là–không (!) và tranh thủ trong

lúc tẩm liệm ông đinh cường
tôi nhận thấy theo trách nhiệm
cá nhân thì quả là chuyện
đời thời thế ai làm nấy

chịu có vinh tất có nhục
nhà đương cuộc việt nam tất
nhiên họ phải hoàn toàn chịu
hết trách nhiệm và một khi

đã nhận ra nọ nay tôi
cũng chỉ thứ vai phụ giờ
đây không việc gì nổi gai
ốc mỗi khi nghĩ sẽ đi

tìm giải đáp cho câu hỏi
trót mang trong đầu bao lâu
nay về cảnh nhiễu nhương trên
đất nước thực chó chết việt

nam cái đất nước mà đa
phần con người ta phải chịu
sống cùng phải để bị truy
bức cho tới nước chịu lấy

sự dối trá hai mặt làm
lẽ thường tình–ối!

 

MM

 

Ở TUYẾN XE BUS VỀ SAN FRANCISCO

cực buồn cười vô tình 
phải chịu mất trí nhớ 
hòng tìm thấy giọng nói 
mình vào buổi chiều để 

xem đang sống loay hoay 
ở thời hậu hiện đại
lại đi ngỡ mình còn
trong thời phục hưng khá

nhiều tác phẩm phải mang 
ra tra cứu thì nói 
tuyền về thời vi tính
hiện đại lạ một điều 

người chung quanh chả ai
lí đây đang thời kì 
hậu hiện đại họ ưng 
chịu hiện trạng bốn ngàn 

năm trước hết sức hoan 
hỉ và cái gọi thơ 
được cho phổ biến tôi 
đọc quả là li kì 

vậy mà hầu hết nói 
chung với một số đông 
người họ hoàn toàn chấp 
nhận nó không hề biết 

còn có thể thơ tân 
hình thức mới mẻ nhận 
thấy thời mình sống quả
khó cho thơ ca thực 

thâm nhập vào ở đám 
cưới cũng có thể đọc 
thơ lâu ngày gặp nhau
người ta mạnh miệng báo

rằng đang viết thậm chí 
đang gom toàn thể thế
giới vào thơ ôi còn 
nói làm gì chuyến xe 

lên đời ngày nay loay 
hoay thế nào cực buồn 
cười lại đụng mặt tuyền 
người sống thời tiền sử

không nhận ra tôi nhưng
hết thảy đều mừng rỡ!

 

 

mm

 

ĐANG CAFÉ
TRÊN ĐƯỜNG VAN NESS


... tặng anh nguyễn đăng thường.

nhớ suốt đêm không tài nào chợp
mắt được hễ nhắm mắt liền thấy
những con cá vàng (cực tân hình
thức.) chúng cứ nhởn nhơ trong cuộc

đời ối! không cách gì tảng lờ
ngồi dậy khui chai đỏ caber–
net sauvignon uống non nửa
chai những con cá vàng vẫn tiếp

tục sống nhởn nhơ đêm hoặc ngày
nơi kí ức tôi hiện tại một
gian bếp khói nghi ngút nhan nhản
trong cuộc đời này và thực đáng

ngạc nhiên là tôi đã say để
ngay khi biết mình đang say tôi
lập tức nghĩ rằng có lẽ mình
nhét chữ đầy miệng chúng chăng! ôi

những con cá vàng (cực tân hình
thức!) bây có hề thiết chi đâu
ngay tới phút cuối của cuộc chia
tay như hầu hết bọn tao (lũ

người!) đều tỏ luyến tiếc hiện dĩ
nhiên bọn bây còn đang sống cả
mặc dù nơi tiềm thức tao một
gian bếp khói nghi ngút cổ lỗ

cứ 5 giờ chiều dao thớt dọn
ra bên cạnh bể nuôi những con
cá vàng lọ nước hoa người thiếu
nữ không nhan sắc nhưng mặn mòi

mu cao đến chơi khua lên rồi
bỏ lại còn nói những con cá
vàng đang nuôi đã thuần chủng chúng
biết cầm đũa gắp mồi người thiếu

nữ còn tỏ cô đích thị con
cá vàng chính hiệu lạy chúa tôi
gần muốn đổ gục lúc 4 giờ
sáng toàn thân đầy hơi men vậy

mà cũng đã vượt qua nỗi sống
sự chết trong đêm trường u tịch
cực thần kì bấy giờ thường tôi
lại lết ra đứng ngay cửa sổ

cốt nháy mắt với những con cá
vàng (cực tân hình thức!) đã bắt
đầu nhởn nhơ trong cuộc đời quái
khi đấy nơi mồm mép không lời

tiếng nào hoàn hảo bật lên phải
ngồi yên bắt chéo chân ồ à
yeah hì hì hóa mình quả ngu
ngốc khi cứ luôn nghĩ rằng ta

còn đây nhong nhong thơ thẩn hết
thể tự do tới vần điệu tân
hình thức một cách nhởn nhơ chả
khác những con cá vàng (cực tân

hình thức!) đương sống chẳng qua mọi
thứ trên đời tự nó khá là
nhởn nhởn nhơ nhơ nhác nhác – vậy!

 

 

mm

 

ỔN THÔI

anh thanh ngọc mến ngày
ngày ở đây tiếng là
tôi cứ đi giáp vòng
thành phố san francis

co chu vi tính không
quá 7 nhân 7 miles
nhưng thực tế vốn bản
chất nông dân làm thơ

(ăn chỉ mỗi tiếng gà!)
thứ tiếng mà với tâm
thức việt nam đa mang
tôi đi đi về về

quê nhà thường xuyên ấy
chứ anh thanh ngọc sở
dĩ sống được như thế
ngày ngày nên nhớ tôi

sống trong khu vực ten
derloin vốn nổi tiếng
sừng sỏ và không kém
phần nhếch nhác rẻ tiền

cũng do đa phần chỉ
ăn mỗi tiếng gà- thứ
tiếng mà thú thực hơn
ba chục năm trôi qua

tôi vẫn không sao có
máu mặt gặp- ai nấy
thẩy đều cho không chết
mất xác là do đa

phần ngày ngày mày chỉ
ăn mỗi tiếng gà- thứ
tiếng mà anh thanh ngọc
mến có lẽ vì bản

chất vốn nông dân làm
thơ ngày ngày nom thì
chỉ có biết cứ đi
giáp vòng thành phố san

francisco chu vi
tính không quá 7 nhân
7 miles do chủ yếu
chỉ ăn mỗi tiếng gà –

thứ tiếng mà gặp –  ai
nấy thẩy đều nghĩ có
ngày rồi các thành phố
khác như chicago

new york cũng sẽ nắm
cổ tôi lôi khỏi san
francisco nhưng họ
lầm tiếng là sống trong

khu vực tenderloin
vốn nổi tiếng sừng sỏ
không kém phần nhếch nhác
rẻ tiền nhưng thực tế

với tâm thức việt nam
ngày ngày nom thì tôi
chỉ có biết cứ đi
giáp vòng thành phố san

francisco chu vi
tính không quá 7 nhân
7 miles nhưng thực chất
là tôi đi đi về

về quê nhà thường xuyên
ấy cứ như thế anh
thanh ngọc mến tiếng là
bản chất vốn nông dân

làm thơ chỉ ăn mỗi
tiếng gà – thứ tiếng mà
nom thì thấy tôi chỉ
có biết cứ đi giáp

vòng thành phố san fran
cisco chu vi tính
không quá 7 nhân 7
miles nhưng thực chất với

tâm thức việt nam tôi
đi đi về về quê
nhà thường xuyên ấy cắc
cớ hỏi về quê nhà

để làm gì? a thú
thực tôi quả đếch biết
về rồi mình sẽ làm
gì anh thanh ngọc à!

 

 

mm

 

HỀ

tôi rấn sâu thêm nàng
rú lên cùng lúc kêu
“ôi ... chúa tôi!" và hơi
thở cực hỗn hển đứt

đoạn bấy giờ chả khách
quan chủ quan ở đây
có hơi phân tâm (!) tôi
biết ra – nàng theo đạo

cuả chúa ki–tô định
bụng sẽ hỏi xem sao
lại kêu chúa khi tôi
rấn sâu thêm rồi không

hề khách quan chủ quan
ở đây do cuộc sống
bây giờ người ma chung
đụng lẫn lộn thực giả

tôi quên bẵng ý định
ấy đi bữa giờ – mỗi
khi tôi rấn sâu thêm
nàng hết còn kêu “ôi ...

chúa tôi!” hơi thở giảm
hỗn hển đứt đoạn một
cách đáng kể lập tức
nhớ lại ý định muốn

hỏi xem sao phải kêu
chúa mấy bận trước mỗi
khi tôi rấn sâu thêm
và đồng thời chả khách

quan chủ quan ở đây
nãy ý định mới là
sẽ hỏi xem nàng còn
theo đạo của chúa ki–

tô!

 

mm

 

MÙA ĐÔNG 2015

bây giờ tới nhắm mắt
xuôi tay son sắt em
qua nhất định phải lấy
được em về – làm vợ

dù có phải làm thêm
cả ngàn bài thơ tình
thổ huyết đi chăng nữa
trước hết nhất định qua

tháo gỡ các rào / cản
chính trị lớn bé – gài
đặt (gồ ghề) bao lâu
nay nơi cuộc đời vốn

không mấy hanh thông của
qua qua phải qua ở
rể nhà em sẽ có
buổi hòa nhạc mozart

ngoài vườn trước tuổi bảy
mươi lăm không còn chuyện
– qua nói qua qua rồi
qua hổng qua nhất định

qua sẽ trở nên người
ba hoàn hảo (lịch duyệt
 cả các chuyện chim gà
cá – cảnh) của đàn con

em mĩ miều sáng nay
– qua làm bài thơ này
bắt đầu cho ngàn bài
thơ tiếp theo với thôi

thúc nhất định  lẫn quyết
tâm lấy em về làm
vợ qua đương nhướn ánh
mắt ra cuối chân trời

rạng bình minh thề “dù
ngọa quỉ súc sinh có
tàng hình – rù quến bắt
đi hạ giới thiên đàng

qua vẫn nhất định lấy
 em về làm vợ!”

khà khà ...

 

 

mm

 

“E.”

mấy ngày trời trở lạnh
nằm ngồi ở đâu nom
tôi cứ như “thứ!” trong
tiểu thuyết của nhất linh

ôi chao! lạnh đến nỗi
cất bước đi lại nghĩ
óc não sẽ cô động
lại mọi ý nghĩ bất

kì lúc nào- sẽ chết
nên nhớ “thứ!” trong tiểu
thuyết của nhất linh và
bản thân tôi không hề

mắc mớ dính dáng với
nhau nom tôi cứ như
“thứ!” bởi những ngày đầu
tháng mười hai tâm thái

luôn luôn chuẩn bị sẵn
sàng lấy vợ – sẽ chết
và do không thể tự
nấu ăn phải mua đồ

hộp cá đông lạnh rau
thịt làm sẵn (ơn trên
vẫn chưa vướng mắc bạo
bệnh thập tử nhất sinh!)

nhưng khi đi tỉ như
hôm qua cây răng cấm
chết tiệt nhức râm ran
lẽ ra thì mò tới

nha sĩ xin được coi
sóc tôi quấn khăn bông
đội mũ len dày – tưởng
đâu đấy – sẽ chết – tôi

không hề mở mồm cho
ai biết ý kiến (!) một
thân cắm cúi trên đời
trong bụng tự hỏi “cô

đã có chồng chả biết
liệu có nên nói ra
mình thầm yêu cô!” sau
rốt nom hệt “thứ!” trong

tiểu thuyết của nhất linh
là vầy – lời điềm đạm
(mà ai cũng cho sao
giống thú cưng cụp đuôi

sủa cực nhỏ) tôi nói
“từ hôm tưởng cô ở
cạnh bên – tôi sẽ chết –
tới giờ mình vẽ chụp

chim với tâm thái thực
bứt rứt xuyến xao cô
à!”

 

 

mm

 

THƠ [TÂN HÌNH THÚC] KHỈ THẬT

Cái nhan BÀI THƠ này
hiện còn đang ngoài luồng
do vẫn chưa được tôi
thừa nhận nên chốc chốc

nó cứ lượn qua lại
khi thì ngang mặt mũi
lúc phía sau ót một
bữa lượn phía sau ót

cái nhan BÀI THƠ  kêu
lên hơi đầy mùi máu
phát hoảng tôi quay ra
sau chả thấy nó tôi

có  hụt hẫng một chút
nhưng cũng quát “có muốn
ăn đòn không?” cái nhan
dường đọc được ý nghĩ

tôi nó lượn ngang mặt
mũi tôi đứng im quan
sát cái nhan BÀI THƠ
định bụng sẽ thừa nhận

cho nó vào luồng và
đặt cái nhan bài thơ
này nhưng vì do cứ
lượn qua lại tôi chẳng

nhận ra được một chút gì
rõ ràng từ cái nhan
BÀI THƠ bực bội lẫn
ngán ngẩm tôi quyết sống

mái sẽ ăn thua đủ
với nó tôi bật tung
cửa lòng một làn hương
có mùi bướm xộc ra

tôi đưa bản mặt láu
cá vặt không bao giờ
có lối thoát vào cuộc
lữ lập tức cái nhan

BÀI THƠ đá sập hai
cánh cửa lòng tôi xông
vô dòng chính có lẽ
đây một lỗi lầm nghiêm

trọng khi tôi thừa nhận
cái nhan BÀI THƠ đặt
cho bài thơ này – Đi Nào!

 

mm

 

NHẢY

rồi bao buổi cứ hễ
nhớ (!) liền ra ngồi bên
đường cái có ý chờ
đợi nhưng thú thực chờ

đợi điều gì cũng chẳng 
rõ tôi cứ ngồi miết
chờ đợi chính cái điều
mình chẳng rõ ấy trong

vòng nhiều giờ liền vị
chi không hơn không kém
nửa ngày vậy đấy suốt
bao buổi nhớ (!) tôi đã

ra ngồi bên đường cái
chờ đợi chính cái điều
mình chẳng rõ ấy trong
vòng nhiều giờ liền vị

chi không hơn không kém
nửa ngày rồi ngày lên
như ngày nay lại – nhớ (!)
dợm nhấc chân lê ra

bên đường cái ngồi chờ
đợi cũng cái điều không
rõ ấy bất thần người
đầm đìa mồ hôi từ

đâu hiện đến hoảng hồn
thấy cái điều mình chờ
đợi hằng bao ngày qua 
trớt quớt hết bực tôi 

đi hút bụi sàn phòng
tẩy rửa bồn tắm giặt
giủ chăn gối mở vòi
nước canh ấm hẳn vào

gội đầu rửa hậu môn
kĩ lưỡng xong xuôi trở
đầu đuôi chu cha cái
điều chờ đợi trớt quớt

giờ nằm ì trên mặt
màn hình laptop bực
cho tay gõ “nhớ em
dợm nhấc chân lê ra

bên đường cái thơ ập
đến người đẫm đìa mồ
hôi..”

 

mm

 

SỰ NGHIỆP LUÔN NÉ TÔI

chuyện gì chăng nữa có muốn
đi qua hết một kiếp cũng
thế khó khăn bao giờ cũng
ở điểm khởi đầu mà tôi

cho vượt qua được rồi thì
chuyện gì khởi đi cũng bắt
đầu từ chỗ khởi điểm đấy
và nên nhớ  luôn luôn không

có chuyện bắt đầu trở lui
chỉ có tiến thôi cũng thế
một mình bao giờ cũng thoải
mái tha hồ ngã ngớn và

tôi cho bước đầu ở một
mình quả cực khó (bất khả)
nhưng một khi vượt qua được
những buồn chán lonely thì

trong lúc tìm lại mình một
kiếp chẳng hạn hoặc bất kể
gì trên đời ta sẽ chẳng
còn nghe động tâm nữa và

nên nhớ chuyện nói trước xem
sau cũng thế luôn luôn bắt
đầu hoặc là ghét bỏ ngay
lập tức còn bằng không sẽ

thương yêu đời đời kiếp kiếp
và tôi cho hòng ghét bỏ
bất kì gì tình cảm chẳng
hạn ngay tức thì thực chẳng

dễ dàng chút nào nhưng vượt
qua được bây giờ chuyện giả
như buộc phải khắc cốt ghi
tâm chỉ còn là chuyện giáo

dục ở ta bắt đầu họ
sẽ bỏ thôi dạy hẳn môn
sử và rồi mẹ kiếp ... một
kiếp!

 

 

mm

 

THÁNG MƯỜI MỘT SURPRISE

tôi thức khá sớm ngày
nào cũng vậy sáng nay 
ngồi đối diện bóng mình
dáng bóng chả khác khúc

đường cái trong đầu tôi
hiện nhiều ổ bánh mì
nổi trôi hình hài mỗi
ổ bánh mì dài khác

nhau mà quả chỉ mỗi
cái bóng biết tường tận
mỗi ổ bánh mì hình
hài dài tới đâu thôi

trong khi còn đương xác
định hình hài ổ bánh
mì nào dài còn vẹn
nguyên sống được nhờ ấp

tuyền hơi hướm đời thường
thì cái bóng luôn miệng
thúc giục tôi mỗi ngày
đắp bồi hừng đông vừa

rạng sao cho em luôn
đỏ da thắm thịt hãy
gánh lấy mối sầu kiếp
nạn lẫn nỗi đau đáu

em trông vời  ôi chao
hình hài mỗi ổ bánh
mì dài một cách cực
mang mang giả mà

thật thật mà hệt cổ
tích những ngày đầu tháng
mười một dẫu thức khá
sớm mỗi ngày tôi vẫn

hàm ơn em chuỗi tiếng
cười luôn lấp lánh từng
ổ bánh mì thịt nguội
thế nào rồi cũng rời

đây còn xuống phố tôi
không quên xách cái bóng
theo cùng với mày mặt
tươi tỉnh thơ tình ra

thơ tình nửa ổ bánh
mì vẫn chỉ nửa ổ
bánh mì nửa sự thật
không thể nào sự thật

vậy nhá! ở đây vẫn
chỉ riêng mỗi bóng biết
được hình hài mỗi ổ
bánh mì dài tới đâu

thôi!
 

 

MM

 

TRƯỚC MẮT

em bỏ lên chùa tôi
theo vào chánh điện thì 
thấy thơ tôi nói “em
đừng giỡn nha!” thơ liền

lẫn trong khuôn mặt em
tôi ngỡ Phật hiện mới
nhắm mắt niệm nam mô 
mở mắt lên nhìn phật

nhưng không thấy Phật hóa
ra là em? tôi nói
“em đừng giỡn nha!” bên
ngoài sân chùa bấy giờ

mặt trời nhạt lắm chỉ
vừa mới nhú và dường
sắp sửa lặn một cách
cực kịch tính đột nhiên

em gần như chả còn
hiện hữu nữa màu của
bình minh thực tịch lặng
khói nhang nom cũng khó

lường ngỡ hương sen tôi
nói “em đừng giỡn nha!”
và nắm phía dưới đường
chỉ tay nhủ “sống chết

đều do duyên” nghe em
bảo “hiểu như thế thì
tất thảy – có đó mất
đó lo chi – còn thơ

do khó nắm bắt cứ
để mờ nhạt cứ để
thoắt ẩn thoắt hiện lại
hay” tôi tính nói ... thầy  

trụ trì đến kề tai
nói “hãy ráng tu nhân
sẽ tích đức lớn ... hàng
tháng sẽ có người ra

viếng mộ” – là sao thầy?
tôi hỏi!

 

 

mm

 

ĐÔI CO

tôi không biết chuyện gì
sẽ xảy ra giữa tôi
và cái ngáp vặt của
chú sóc nhỏ nhưng rõ

ràng khi đó tôi thấy
một vạt nắng bóng bẩy
đổ lên mối sầu tôi
đìu hiu bao năm ròng chú

sóc nhỏ thì câm nín
chả nói làm gì nhưng
phần tôi tôi phải nói
không sẽ quên mất bị

vì giữa tôi và cái
ngáp vặt của chú sóc
nhỏ chả biết chuyện gì
sẽ xảy ra tôi muốn

nói do sự câm nín
của chú sóc nhỏ cũng
chả phải nói làm gì
phần tôi tôi phải nói

chao ôi không sẽ quên
mất trước mắt tôi khi
đấy một vạt nắng bóng
bẩy đổ lên mối sầu

tôi bao năm ròng nom
thực đìu hiu!

 

mm

 

TRƯA HÔM QUA

trên bãi cỏ trước thư 
viện north beach tôi nhìn 
người đàn bà đang bò
nhìn kĩ người đàn bà 

có cặp môi gần sứt 
lìa một cách thong thả 
cứ 11 giờ mười 
lăm phút người đàn bà 

bò trên bãi cỏ trước 
thư viện north beach và 
như thế tôi lại thấy 
cặp mông của người đàn 

bà rất tròn ở đây 
tôi muốn nói tuy cặp 
môi nom gần sứt lìa 
một cách thong thả bò 

người đàn bà có ánh 
nhìn khiến xao xuyến bao 
người và thực ra việc 
người đàn bà bò cứ 

đúng 11 giờ mười 
lăm phút chả có gì 
trầm trọng người đàn bà 
bò đơn giản như trước 

khi biết đứng/ đi thành 
người ta phải bò cái 
đã điều đáng nói hễ
bất kì người đàn bà

nào nhìn mình người đàn
bà đều ngước lên giận
dữ nói cặp môi nom
gần sứt lìa phần lớn

do bà cắn đấy và
hễ bất kì người đàn
ông nào nhìn mình người
đàn bà bò đều cúi 

gằm mặt nói lí nhí 
cặp môi nom gần sứt
lìa (một cách thong thả) 
phần lớn do ông cắn

đấy tôi phát đứng tim 
bởi khi phát giác ra 
tôi đang chú mục thế 
nào người đàn bà bò

cũng sẽ hô hoán cặp 
môi nom gần sứt lìa 
phần lớn là do tôi 
cắn đấy – đấy!

 

 

mm

 

YÊU CHÌU

tôi thì thế chuyện yêu
đương luôn cho là rườm
rà mà cứ tình nhiều
khi bực bội tôi nghĩ

là bởi có yêu nên
đàn bà con gái mới
hay càm ràm lắm lúc
rắc rối ối cái thằng

tôi giờ đã trung niên
vẫn còn ấm ức hồi
nhỏ sao mình mất trinh
trễ thế mãi mười bảy

tuổi đầu hãy còn ném
đá tạt lon chả bù
cho cái tuyết nhà kề
bên mười bốn tuổi đầu

cứ vô tư ra vào
gian bếp nhà tôi hết

sức tự do ăn ăn
nói nói suýt chút với

thằng anh huynh đệ tương
tàn mãi sau việt cộng
vô mới biết ba nó
việt cộng nằm vùng lúc

đó tôi đã hai mươi
chuyện yêu đương bắt đầu
cho là rườm rà nhưng
lại cứ lao đầu yêu

cũng từ đó hay đâm
bực bội hễ bị đàn
bà con gái càm ràm
thảy đều cho bởi có

yêu nên nó mới rắc
rối thế!

 

 

mm

 

VIỆT KIỀU

trận mưa xảy ra
tối hôm qua ở
hà nội không chính
xác là trên hồ

gươm bấy giờ tôi
đang oằn oại tìm
chữ thực ra trận
mưa đấy chính xác

chỉ sau những trận
mưa đã xảy trút
trên hồ gươm và
việc bấy giờ tôi

đang oằn oại tìm
chữ cũng chẳng qua
đấy chính xác là
lần mới – gần đây

nhất sau những lần
oằn oại tìm chữ
sự oằn oại tìm
chữ như thế thực

tế chẳng có gì
quan trọng cũng như
trận mưa không xảy
ra lúc bấy giờ

ở đó thì sẽ
ở kia ở đây
chẳng hạn!

 

mm

 

ĐỐT

ở đây không có nghề mài
dao có nghề biểu tình nghề
rao bán linh hồn (ta nói
lấy vợ chọn tông lấy chồng

chọn giống!) có nghề dán bích
chương quả tình tôi đã tài
lanh đã làm đủ mọi nghề
từ đốt rác dắt chó chạy

rông dưới biển trên rừng nhưng
chưa hành nghề rao bán linh
hồn chưa hành nghề biểu tình
(từng làm nghề mài dao!) quí

vị hỏi tôi- có nghề rao
bán linh hồn? có nghề biểu
tình? ta nói có đấy hơi
nhọc kể ra chi tiết khá

rườm rà trừu tượng chỉ biết
đại khái ngành/ nghề trên mỗi
ngày đều trả đủ ba bữa
cơm- một lần tẩm keo khắp

người (ta nói – lấy vợ chọn
tông lấy chồng chọn giống!) tôi
ôm sấp bích chương đi dán
chả hiểu sao cứ bị nhấn

chìm trong bích chương còn nhận
lũ chó dắt chạy rông dưới
biển trên rừng chả hiểu sao
chúng sủa ầm ĩ cảm thấy

cô đơn quá hơn nửa đời
trôi giạt rộng họng tôi quát
“đừng có vớ vẩn.. tao chưa
hề nhận rửa thế tội cho

ai dù dưới một cái tên
khác và chí ít – tao vẫn
chưa từng bị lung lạc để
phải nhận hành nghề rao bán

linh hồn nhận đi biểu tình!”
quí vị đừng tài lanh hỏi
vậy chứ mày muốn nói điều
gì ở đây – hử!

 

mm

 

BÀI CHO BUỔI SÁNG

... và, hoài phương

Khi ánh ngày ùa thơ
vào phòng tôi vẫn chưa
có quyết định đúng hơn
chả rõ ràng  mục đích

gì sất cứ nằm đảo
mắt ngó từ góc phải
căn buồng sang góc trái
căn buồng ngó góc trên

cùng căn buồng xuống dưới
chân căn buồng ý nghĩ
nảy ra chỉ duy nhất
một ý nghĩ là tránh

ngó bốn vách buồng và
làm sao để đừng ngó
cái trần buồng rõ ràng
thơ sống với tôi mỗi

ngày chung chạ với các
vách buồng chẳng nhất thời
chút nào sất vòng hai
tay gối dưới gáy tôi

tập trung vào hai con
người một bằng xương bằng
thịt một người như ảo
như thực hết sức thơ

mộng nhưng quái (! ) ánh mắt
lại đảo ngó từ góc
trái căn buồng sang góc
phải căn buồng đoạn ngó

từ phía dưới chân căn
buồng lên phía trên cùng
căn buồng quái (!) phát nhận
ra rằng tôi đã không

hề ngó một cách thực
sự ngó bất kì gì
kể từ lúc ánh ngày
ùa thơ vào căn phòng

để đó một người như
ảo như thực hết sức
thơ mộng cùng các miếng
buồng – vách!

 

mm

 

SỰ LÂN CẬN

khiến bắt nhớ bài thơ 
“tình cảm.” của nguyễn thị
ngọc nhung thực ra bản
thân đời sống chả có

ngụ ý gì chuyện tình cảm 
ở tôi rất tuỳ tiện 
nhiều khi tình tôi có 
nhưng không cảm như cô 

nhung nói có thể cho 
đấy điển hình tâm tính 
của một người làm thơ 
cũng được tuy nhiên cũng 

cũng không được vì có 
khi tôi có cảm lại 
không có tình như cô 
nhung nói thì tôi muốn 

nói tiếng/ lời khi tách 
khỏi tôi ngôn ngữ chúng
hết sức vô tư bị 
ảnh hưởng từ người này 

người khác chúng cũng không 
care thề là tôi có 
thể kể ra vanh vách 
tên họ những người mà 

LỜI / TIẾNG

tôi đã bị ảnh hưởng 
nhưng thôi dù thế nào
bản thân hỏng bét đã 
vô phương chạy chữa hễ 

thoát khỏi cơn mộng này 
liền va vô cơn mộng 
khác – tại sao? tình nhiều
khi tôi có cảm tuyệt 

đối không hệt như cô  
nhung nói có thể đấy 
trải nghiệm tôi đã trực 
ngộ chăng! cuộc đời lắm 

bận tình tôi có cảm 
tuyệt nhiên không và cũng 
do chuyện tình cảm bao 
phen nó gây cản trở 

gây khó khăn cho tôi  
riết rồi cứ phải luôn 
tự nhủ – hãy xem đấy 
cái cách con tim thổn 

thức đi!

 

mm

 

CHUYỆN (TÌNH) ĐỜI THƯỜNG

hễ chúa nhật bọn tôi
hẹn ăn tối đàng sau
buổi ăn tối luôn luôn
ẩn hiện chiếc giường tất

nhiên sau đó bọn tôi
đụ một trận mọi rợ
(chí tử) ối khi người
ta trẻ đương ăn nên

làm ra yêu đương thì
mặt bằng của cái giường
có nghĩa lí gì chứ!
cứ nhìn ở đàng sau

mỗi buổi ăn tối của
lứa đôi hẹn nhau đi
khắc rõ luôn luôn ẩn
hiện chiếc giường vâng làm

tình hẳn chuyện xưa như
trái đất không cần phải
mô tả lại ở đây
nói cách ngắn gọn sẽ

không nhất nhất phải khơi
vào chi tiết nữa tôi
muốn nói điều nói với
bạn tình chung tôi nói

“nên nhớ đây đang sống
rất thật mỗi đời mỗi
cảnh đàng sau buổi ăn
tối của lứa đôi như

chúng ta thế nào cũng
dẫn tới chiếc giường nên
nhớ phần đây –  sống đây
chỉ là cách tập lại

cách sống với người đang
sống chung quanh sao cho
phải còn những người đời
trước những kẻ đã chết

who care và bao giờ
cũng như một trong số
những con trĩ đực lộng
lẫy đây múa hết cỡ

em và người đời ai
cũng thấy –  đó!”

 

mm

 

RỒI ĐẤT

gửi lê đình nhất lang

muốn thực sự bình tĩnh
trở lại tôi đã phải
cố tự nhủ liên tục
rằng đường nào cũng về

la mã và rồi ngày
nọ sẽ chẳng bao giờ
đến nữa rồi chờ cho
tới khi cảm thấy thực

sự bình tĩnh trở lại
tôi lại phải nhìn trời
rồi tự nhủ rằng ngày
kia sẽ không bao giờ

đến nữa hết thảy rồi
cũng về đất rồi đường
nào cũng về la mã
rồi cũng bởi do cảm

thấy thế nên hết thảy
mọi chuyện đã xảy diễn
từ bao lâu trên đời
tôi nghĩ nó chỉ mới

vừa đây thôi rồi còn
đêm có thật tôi cứ 
phải chịu đựng nó chao
ôi! dễ sợ quá – hay

để hòng thực sự bình
tĩnh trở lại sau nhiều
đêm trường trò chuyện với
bóng sau nhiều ngày dài

lê thê gánh với những
khổ sở những cơm những
áo những gạo những tiền
tôi đã phải cố tự

nhủ rằng rồi đường nào
cũng về la mã rồi
ngày mốt sẽ chẳng bao
giờ đến nữa rồi cũng

bởi do cảm thấy thế
tôi lại cảm thấy hết
sức khổ sở – khổ sở
tới độ hết còn chịu

đựng nổi với những tuổi
những tên những gạo tiền
cơm áo rốt cùng tôi
gào lên – ngày mai có

còn không hả?!

 

 

mm

 

MONG

tại sao lại vậy? đấy
một câu hỏi tu từ
tôi luôn không cục cựa
mỗi bận nhìn mặt quê

quê ở đây một khái
niệm hoàn toàn trừu tượng
dẫu vậy nhưng đấy một
khuôn mặt thành thật lại

vô cảm người mỹ họ
cho – nó cái rế thủng
cái đít nồi cháy cũ
nát (và tôi nghĩ họ

cho chỉ bấy nhiêu đã
đủ khiến tôi nhức nhối
toàn thân!) ấy nhưng mỗi
bận nhìn mặt quê tôi

luôn không cục cựa và
vì là một khái niệm
hoàn toàn trừu tượng nên
nhìn đến độ mặt tái

mét rồi nom với dáng
vẻ hết sức tự nhiên
tôi kiệt sức do bồn 
chồn – không! do nhàm chán

thì đúng hơn.

 

mm

 

NÓI VỚI NỖI HẰN HỌC KHÔNG ĐÁNG KỂ

quái! không sao mở mắt
bây giờ đã tám giờ
tôi lăn đại vào bộ
đồ treo trên đầu nằm

miệng nói “đổ xuống phố
thôi!” nói vậy nhưng vẫn
không tài nào mở mắt
quái bên tai lại nghe

văng vẳng “hãy gõ cửa
sẽ mở!” và từ xa
tiếng thanh lam ca “bầm
ơi ... bầm ơi ...”bây giờ

đã hơn tám giờ tôi
vẫn không sao mở mắt
nắng đang lấp ló nơi
đầu ngày cười hềnh hệch

tôi xỏ tay vô áo
chân vô quần “một khúc
sông hồng” chảy ngang mặt
tôi cảm thấy như mình

sắp sửa đi vào cõi
chết mọi ý thức sống
dường đã cùn mằn (!) một
cách hết sức thảm hại

vẫn không sao mở mắt
tâm hồn tôi [sản phẩm
được nhào nặn thuần sài-
gòn] tôi phát nổi giận

đến lộn mửa phải nén
sát vào bộ đồ treo
trên đầu nằm trong ánh
sáng chan hòa của ngày

tôi vẫn lăn qua trở
lại bên tai cứ nghe
văng vẳng “hãy gõ cửa
sẽ mở” bất kể có

tìm ra được lối và
tìm ra được rồi bất
kể sẽ đưa dẫn về
đâu chết phứt cũng được
 
tình trạng cứt đái này
tình trạng không sao mở
mắt vẫn biết người ta
không thể chọn lựa lúc

chào đời nhưng người ta
có thể lựa chọn nơi
chốn để chết [xin đừng
xác minh nguồn gốc sự

thật về câu này!] dứt
khoát tôi không muốn chết
ở việt nam nhưng sợ
rồi khi mở mắt lên

bất lực nhận rằng mình
thực sự quá già cỗi
tôi thành thật xin lỗi
các bạn những người đọc

bài thơ này vì ngoài
tính truyện với thể thơ
tân hình thức còn thì
chả có gì!

 

 

mm

 

THƠ (SỰ QUỞN)

... gửi nguyễn hưng quốc

dợm đào huyệt chực nhớ
vừa ghi lung tung dưới
lưng khom ngó xuống chả
hiểu sao có những chữ

“bảo bọc – và – ăn nhầm
chi tới – tóc trắng – bắc
kì – chứ lị!” phải mất
5 phút truy  vấn chữ

với nghĩa – ôi! cũng chỉ
của đời thường tuy nhiên
sự việc dợm đào huyệt
chả đi đến đâu tôi

quyết định luộc hai quả
trứng gà nói làm làm
liền bắc kì khi cho
hai quả trứng vào nồi

ưa càm ràm đâu đâu
riêng tôi ưa lơ mơ
nghĩ – kì thực có ai
đếm đã ăn bao nhiêu

quả trứng trong đời chưa?”
giở quẻ lại nhận thấy
rất ư bi kịch (nhất
cự li nhì tốc độ!)

nếu tiếp tục để đầu
rối rắm (bể) lung tung
sẽ hết biết đường bỏ
bộ – gặp tình (bể) lúng

túng bắc kì giả đò
ho khan (!) tôi ho tiếng
nghe “khục khục ...” quái đản
nơi hai khóe mắt giờ

vướng đầy sương mù (!) lập
tức căng người – ô! hóa
khói từ nồi hai quả
trứng luộc bốc mù mịt
 
mở nắp nồi chúi đầu
tôi trút hết ý dợm
đào huyệt ôi – cũng tuyền
thứ của nợ dấm dớ

lăng nhăng bắc kì (cựu!)
vào “mệnh!” bây giờ tôi
ngồi im nhủ “hãy xoa
dịu nỗi tôi khơi gợi

niềm đam mê sự ham
sống những thơ mộng ... nào
nào!”

 

 

mm

 

CHỦ NHẬT – THƠ

thường – chuyện vui vẻ chị  
em trong ngày xảy đến
với ai kia chứ với
tôi không hề có chăng 

tuyền xúi quẩy – nó u
ám tới độ buộc phải
nhấc người rời khỏi phòng
tôi đi ra downtown

vừa bước vừa dừng lại
hỏi han người này đôi
ba câu (chỉ đường cho
nai chạy!) gật đầu chào

người nọ một cái kiểu
hãy đợi đấy! người khác
đi từ phòng trọ ra
downtown mất ba mươi

phút luôn luôn tôi mất
độ nửa ngày – những tưởng
ra tới downtown sẽ
rắp tâm làm chuyện gì

ghê gớm nhưng kì thực
chả làm gì dẫu chỉ
đường cho nai chạy! và
chuyện vui vẻ chị em

trong ngày thường – xảy đến
với ai kia chứ với
tôi – không hề (như thể
hãy đợi đấy!) có chăng

tuyền những xúi quẩy nó
u ám tới độ buộc 
phải nhấc người rời khỏi
phòng!

 

mm

 

EM, QUẢ TÌNH!

Chưa bao giờ tôi dám
xin ăn. xin chữ. ăn.
thì có. lắm lúc xin
hút. như một món tráng

miệng. xin đừng cãi tôi.
chỉ khi cơn nghiện. do
chứng khổ dâm vật vã
nhưng. quả tình chưa bao

giờ tôi dám xin ăn
dẫu thường xuyên nói tới
chuyện cơm ăn. áo mặc
chỉ xin hút. như một

món tráng miệng khi cơn
nghiện. do chứng khổ dâm
vật vã. nhưng giờ thì
kể cả xin hút. mỗi

lần chứng khổ dâm vật
vã. như một món tráng
miệng. đã phải nén chặt.
không còn nữa. xin đừng

cãi tôi. quả tình. dẫu
thường xuyên nói tới chuyện
cơm ăn. áo mặc. nhưng.
chưa bao giờ tôi dám

xin ăn. và. giờ thì.
việc xin chữ. ăn. không
còn lắm lúc nghĩa là
thường xuyên hơn. xin đừng

cãi tôi. nhé. thành thực
đấy!

 

mm

Ý – XÂM XOÀNG

mình (không làm gì cả!)
đang nghĩ sau trước gì
đất cũng ăn (ăn đất
sameshit!) thì lại nhìn

thấy chữ trong sương (và
sương thì đang ăn sương!)
mình nghĩ thêm ở đó
(chữ đang ăn sương!) có

lẽ cha (tức là ngài!)
(fucking godot!) sẽ
nhìn thấy mình (con) một
mình hiện giữ rịt nỗi

đau (ăn đất!) vâng luôn
luôn tôi chỉ một mình
bây giờ có lẽ sương
đang ăn chữ (sương cũng

ăn sương ấy do tôi
nghĩ!) và tôi nhìn thấy
trong lúc nghĩ trước sau
gì đất cũng ăn (ăn

đất sameshit!) cha (tức
là ngài!) fucking god
ot đã nhìn thấy mình
(con) một mình (vâng luôn

luôn tôi chỉ một mình!)
đang giữ rịt nỗi đau
(ăn đất!) mà cha (tức
là ngài!) fucking go

dot sameshit (nghĩa là
không làm gì cả!)

 

mm

NỖI ƯU TƯ BẦM VẬP

với cái laptop của
mỹ ráp tại trung cộng
cô đơn thấu xương tôi
đón buýt vào công viên

golden gate rộng và
lớn thật lớn dưới bầu
trời bao la tôi ước
sao sẽ gặp được em

người đàn bà cũng cô
đơn thơm như một đóa
hồng tím tro tôi sẽ
cùng người đàn bà bưng

hương hồng rải xuống lòng
hồ rộng phía tây công
viên golden gate cũng
như tôi em người đàn

bà cô đơn thấu xương
không kém thơm như đóa
hoa hồng tím tro bắt
buýt vào công viên gol

den gate lớn và rộng
thật rộng dưới bầu trời
bao la nuôi hi vọng
gặp được tôi cô đơn

thấu xương với cái lap
top của mỹ ráp tại
trung cộng cả hai con
người cô đơn thấu xương

cùng dưới bầu trời bao
la chân đạp đất bưng
hương hồng ngồi trên mép
hồ rộng phía tây công

viên golden gate không
mảy may thắc mắc chúng
tôi em người đàn bà
thơm như đóa hồng tím

tro tôi với cái lap
top của mỹ ráp tại
trung cộng tự mỗi người
miên man gặm nhắm nỗi

cô đơn của chính mình!

 

mm

ĐÂY CHÍNH XÁC – THÓI GIĂNG HOA

cả ngày tôi ngồi yên
rất cool thế nhưng tâm
cứ sinh giặc hễ đứng
dậy hai chân liền hổng

đất và trong lúc lơ
lửng mồm cứ lặp đi
lặp lại “rằng tại làm
sao! tại sao ... tại sao ...

tại sao?” rất cool! tôi
cứ thử mặc kệ thử
để hai chân hổng đất
lơ lửng thử để mồm

cứ lặp đi lặp lại
“rằng tại làm sao! tại
sao.. tại sao ... tại sao?”
thế nhưng cũng chỉ được

chừng năm giây chịu hết
nổi buộc tôi phải ngồi
xuống vừa ngồi hẳn rất
cool thì lập tức tâm

sinh giặc và mồm liền
lặp đi lặp lại “rằng
tại làm sao! tại sao..
tại sao ... tại sao?” vùng

đứng dậy (đỏ hết cả
mặt) và trong lúc hai
chân hổng đất lơ lửng
tâm động cực dữ trạng

thái không thể rất cool
được nữa tôi để mồm
mặc sức lặp đi lặp
lại “rằng tại làm sao!

tại sao ... tại sao ... tại
sao?” một cách hết sức
dông dài mà không tài
nào xoay trở thậm chí

loay hoay hòng ngồi trở
xuống thế nhưng mưa rồi
sẽ ngưng và những con
cá nuôi trong ao ai

đâu biết chúng vui hay
buồn nhỉ!

 

MM

GẦN TRƯA Ở PHÒNG BÁC SĨ GIA ĐÌNH

thẩy đời tôi lên bàn
cân thiên hạ kêu “trời!”
bởi toàn thể nặng không
bằng chữ C nên nhớ

hiện giờ về sau nữa
tôi không hề yếu sinh
lí nhá! (đấy là tôi
nói với cô phụ tá

bác sĩ xinh đẹp) tôi
thề bất kì ai thấy
đời tôi (trên bàn cân)  
sẽ thảy đều cho dáng

vẻ tôi khi đấy chả
khác cá nằm trên thớt
chao ôi dưng không lại
đi thẩy đời mình lên

bàn cân tôi quên là
thi thể mình nặng không
bằng chữ C mà mồm
thì luôn phát ra chuỗi

tiếng “chậc! chậc! chậc!” mặc
dù khá nhỏ nhưng cũng
khiến cho mọi người nhất
là cô phụ tá bác

sĩ xinh đẹp hiện nay
phải thốt kêu “ôi chao
nom mày mặt sao cực
đần thối!” cùng lúc tôi

nhận thấy có lẽ chỉ
mỗi mình kẻ níu cuộc
đời chắc chắn này hết
sức hờ hững bấp bênh

giờ đây tôi khẩn khoản
yêu cầu mọi người không
nên nhấc đời tôi khỏi
bàn cân vì rằng với

việc nặng nhẹ kí thì
giữa cuộc đời tôi với
chữ C mới đáng kể

còn thì hai tuần nữa

mới biết việc nặng nhẹ
kí với chữ C trọng
lượng nhất định của nó
như thế nào thôi! nhân

đây giả như tiếng kêu
“bụp.. bụp!” từ chữ C
trong bài thơ này vang
lên có khiến thiên hạ

phải choáng váng mới đáng
nói!

 

MM

THỂ THƠ GÌ? VỚI TÔI GIỜ KHÔNG CÒN LÀ VẤN ĐỀ NỮA

đứng một hồi gã khụy xuống
hệt một thầy giáo dạy môn
sử kí kiệt sức chao ôi
nhiều thằng chữ liền lìa khỏi

gã chạy tán loạn rất cẩn
thận mặc dù đã khụy xuống
như một thầy giáo dạy môn
sử kí kiệt sức gã cho

hai tay lôi từng đồng cắc
đồng trinh kiếm được từ chính
mồ hôi nước mắt đang cấn
dưới lưng quần thể thơ gì

với tôi giờ không còn là
vấn đề nữa người đời bảo
còn nhiều chuyện kể về gã
một trong những chuyện đáng nói

nhất như chỉ chuyên ăn chơi
mà chơi tuyền bọn ăn không
ngồi rồi bọn đạo tì giả
như không đàn đúm với lũ

ấy ngày tối độc ra rả
mồm khuyên phụ nữ hãy để
bản năng dẫn dắt và như
thế mọi chuyện sẽ chẳng bao

giờ khiến thất vọng khi nghe
vậy gã biết vậy (gã luôn
luôn vô hại) còn thể thơ
gì? với tôi giờ không còn

là vấn đề nữa gã đang
lồm cồm gượng đứng dậy thì
tình trạng bồn chồn liền phát
sinh gã phải nhẩm tính xem

còn bao ngày nữa tới chúa
nhật? gã không hề biết việc
nhẩm tính như thế sẽ khiến
khánh tận chất xám (!) thế là

nhiều thằng chữ phát trở lui
bu đầy đầu cả lũ chữ
chốc chốc đồng thanh hô “cứ
làm theo ý chàng ... cứ làm

theo ý chàng ... đấy là tình
yêu cuối cùng ... chàng ...” giờ gã
đã đứng hẳn – vững. hệt một
thầy giáo dạy môn sử kí

bất cập!
 

mm

NGÀY 30 THÁNG TƯ

hơi nóng xộc lên
hệt ảo giác trong
trời sau một cơn
mộng tôi cứ có

ảo tưởng mình sẽ
mọc cánh gặp ai
hỏi “để làm gì
chứ?” tôi đều trả

lời nhát gừng “chờ
mình thử nghĩ lại
nhé!” sau khi trãi
qua một cơn mộng

hơi nóng trong trời
xộc lên hệt ảo
giác tôi không biết
ở nơi nào khác

mình có ảo tưởng
sẽ mọc cánh nhưng
giả như ở đấy
cũng có mang ảo

tưởng như thế thì
để làm gì ư?
tôi sẽ không thử
nghĩ lại mà sẽ

bay bay trong ảo
giác từ hơi nóng
xộc lên hệt chim
ngàn trong trời ..

 

mm

 

NHỮNG ĐỜI CÁ – CƠM

hễ còn nghĩ tới chuyện
quỉ ma càng rùng rợn
con người ta càng nghĩ
tới chuyện dâm dục thường

tình nguyên do bởi những
uẩn khúc về mặt tâm
sinh lí mà ra chứ
đời này thử nghĩ làm

gì có ma quỉ chao
ôi anh cứ nhớ mỗi
bữa cơm có cá em
đã chăm chút cẩn thận

gỡ từng cây xương nhỏ
đút anh ăn giời ơi
tình em dành trọn cho
anh đắm say đến thế

vậy mà ngày tối anh
đi nghĩ tuyền chuyện bao
đồng tào lao những câu
chữ thời thượng tầm phào

mang đầy tính hậu hiện
đại biến hóa quỉ ma
anh vẫn biết mùi gián
rất ngặt khó ngửi ơi

em giờ đây hễ còn
nghĩ tới chuyện quỉ ma
càng rùng rợn con người
ta chỉ càng nghĩ chuyện

dâm dục thường tình nguyên
do bởi những uẩn khúc
về tâm sinh lí mà
ra chứ trên đời này

thử nghĩ làm gì có
quỉ ma mà giả như
còn ma quỉ thì làm
gì có con người ta

chuyện dâm dục thường tình
phải không em?

 

mm

 

FUTURE PERFECT

bước khỏi cửa north beach
mental health services
tôi xé rách toạc tờ
giấy (trên đó gã bác

sĩ tâm lí ghi xuống
tuyền các thói quen đã
đeo dính tôi căn dặn
phải từ bỏ!) ra làm

hai mảnh cầm mỗi mảnh
giấy lại nghĩ ráp hai
mảnh giấy lại sẽ giống
chiếc mồm gã bác sĩ

vừa ngoác thở phì phò
vừa ghi ghi chép chép
tuyền các thói quen đeo
dính tôi căn dặn phải

từ bỏ buổi trưa hôm
đó một ngày tháng tư
bầu trời xám đen đầu
cổ không thể hình dung

gì được trên đường hết
xe đỏ xe vàng xe
xanh (đủ màu xe) ngược
xuôi cầm hai mảnh giấy

của tờ giấy vừa xé
rách toạc trên đó gã
bác sĩ tâm lí ghi
tuyền các thói quen đã

đeo dính tôi căn dặn
phải từ bỏ khi vừa
bước khỏi cửa north beach
mental health services chân

bước tha thẩn dưới bầu
trời xám đen thì nghe
một tiếng ngắn gọn “bụp!”
trong mắt xác con bồ

câu bẹp gí dúm lông
của nó tan tác nom
giống những chiếc lông ngỗng
trên đường những chiếc xe

màu đỏ màu vàng màu
xanh cứ vẫn tiếp tục
ngược xuôi chốc chốc rút
từng hồi còi tê tái

tôi tiếp tục bước tha
thẩn hai tay cầm hai
mảnh giấy trên đó gã
bác sĩ tâm lí ghi

tuyền các thói quen đã
đeo dính tôi căn dặn
phải từ bỏ dưới bầu
trời xám đen một ngày

tháng tư thì lạc đành
ráp hai mảnh giấy tôi
hỏi gã bác sĩ tâm
lí đường nào rời khỏi

thành phố lên trời nhanh
nhất gã bác sĩ tâm
lí đứng vững chãi trong
đầu cổ tôi hướng dẫn

theo đúng tinh thần của
người bác sĩ chuyên trị
tâm lí giúp cho một
kẻ có vấn đề về

thần kinh bất giác mồm
chỉ chực chỏ nguyền rủa
trời đất quỉ thần thiên
địa ôi tôi đã không

làm thế tất cả những
gì có thể làm lúc
đấy là nhìn xác con
bồ câu với dúm lông

tan tác tôi lại nghĩ
xưa tôi từng là cọng
lông ngỗng mà mỵ châu
rải phía đuôi ngựa chạy

cho tới cùng đường ...

 

mm

 

MƯA XUÂN

tôi ghi tên sinh hoạt
ở hội cao niên người
việt hội cao niên người
bản xứ hai lần trong

tháng mỗi hai tuần một
lần sinh hoạt ở hội
cao niên người việt một
lần ở hội cao niên

người bản xứ chúa nhật
cả hai hội đều đóng
cửa bởi đấy ngày nghỉ
ai cũng nghỉ (nhìn tình

cảnh tôi lủi thủi vào
bốn cái chúa nhật cũng
đủ biết- chẳng hay ho
gì!) và rằng khuôn mặt

đời sống luôn toát vẻ
kì bí ai? rồi cũng
già lão bệnh tật và
chết đi (quả là nhip

thời gian chả bao giờ
triễn hạn cho bất kì
người nào!) một kiếp người
biết thế nào sướng/ khổ

phiền não lại một chuyện
khác mà cứ hai lần
trong tháng- tôi chia nhau
một lần sinh hoạt ở

hội cao niên người việt
một lần sinh hoạt ở
hội cao niên người bản
xứ tôi thì chẳng qua

ưa lo xa dị đoan
nên mới lụy đời.

 

mm

 

ĐỢI

thấy tôi ngày ngày cứ
ưa đặt nhiều chiếc bẫy
người thì cho đấy chỉ
chuyện của những tay dir–

ty old man kẻ thì
hô “no – no dude!” thực
ra tôi cũng chỉ cốt
bắt chuột một bữa nhìn

mười đầu ngón tay bầm
giập tôi lại không muốn
bàn về chuyện này (chuyện
về những tay dirty–

old man ngày ngày cứ
ưa đặt nhiều chiếc bẫy!)
để đầu nảy hết ý
nghĩ buồn tới cười kể

cũng lạ mãi đến khi
nghĩ tới nghĩ lui mỗi
điều “life’s a mess
dude!” chuyện thấy tôi ngày

ngày cứ ưa đặt nhiều
chiếc bẫy thực ra tôi
cũng cốt bắt chuột trở
lại người thì cho đấy

chỉ chuyện của những tay
dirty old man kẻ
thì hô “no – no dude!”

 

mm

 

MỚI ĐẦU THÁNG TƯ

gửi cô thuận

Đừng dày xéo tôi nữa
Cút đi nàng quệt nước
Mắt vô mu bàn tay
Mới đầu tháng tư tôi

Quả không còn nhớ bất
Kì gì kể cả mặt
Trời mặt trăng sông núi
Quê nhà đừng dày xéo

Tôi nữa cút đi mới
Đầu tháng tư tôi lỡ
Nói chuyện manh áo chén
Cơm và kéo dài câu

Chuyện về chén cơm manh
Áo hơn thế kỉ nay
Nàng quệt nước mắt vô
Mu bàn tay đừng dày

Xéo tôi nữa cút đi
Mới đầu tháng tư mặt
Trăng lặn tất nhiên mặt
Trời mọc sông núi quê

Nhà tất đã đổi khác
Tôi quả không biết trong
Một căn nhà khác dù
Trên đồi sự cô quạnh

Hoang liêu có dành cho
Chúng ta? nàng quệt nước
Mắt vô mu bàn tay
Đừng dày xéo tôi nữa

Cút đi rồi sẽ tới
Cái đoạn cuối 30
Tháng tư khốn kiếp cho
Xem ...

 

mm

 

ÔI!

với ta đàn bà hừm
phải gợi cảm bạo liệt
phải dữ dằn ngày tối
luôn mở miệng thở nói

nhỏ nhẹ “em sẽ mang
tương lai hạnh phúc lại
cho người” được vậy ngày
tối hả họng táp táp

ta sống đúng kiểu “con
cá sống nhờ nước” đàn
bà với ta hừm! phải
giảo quyệt đậm son phấn

không vớ vẩn luôn mở
miệng thở ngày tối thỏ
thẻ “tới đây kề bên
em sẽ đem tương lai

hạnh phúc lại cho người”
được thế ta rũ hết
những mùa đau đeo bám
từ địa ngục ngoi lên

cứ thế sống đời sống
cực hùng dũng tên tuổi
ta (om!) đại đa số
quần chúng hiện vẫn còn

khá xa lạ ngày tối
họ suy đoán tuổi đời
ta quá quắt chỉ dạng
u năm mươi đương giữa

chợ chơi tới chết thở
nói đúng nghĩa của từ
tự do hoàn toàn (chuyện 
bao lâu nay ngày tối

đã chẳng màng tới quá
khứ kịch liệt thì sá
chi tương lai sống với
một đời sống thuần- con

cá sống nhờ nước!) bố
khỉ.

 

mm

 

HỒI NÀY ƯA KHÓC CƯỜI LÃNG NHÁCH

cứ giấc 12 giờ
quí vị (thánh thần) cầm
ống kiếng vạn hoa lên
lắc độ vài chục lần

đoạn kê tai sẽ nghe
tiếng bấc tiếng chì của
chính tôi ở trỏng vang
ra còn giả như quí

vị (thánh thần) dám chui
vô trong sẽ thấy tôi
tự động ép xác vào
vạn hoa và khi đã

ở hẳn trong ống kiếng
sống đời quí  vị (thánh
thần) cứ tự tiện đứng
hay nằm ngồi tùy thích

nhưng nói trước việc đầu
tiên quí vị (thánh thần)
phải chặt bớt tay bớt
chân bẻ bớt răng (quên

mình đi) ăn nói thực
nhỏ nhẹ sao cho giống
lũ vạn hoa chả cần
giống tôi bởi không phải

trông nồi trông hướng nên
không việc gì quí vị
(thánh thần) sợ làm kinh
động bọn ảo giác ác

hoa còn muốn sống đời
đời trong ống kiếng vạn
hoa như tôi đã sống
bao năm qua quí vị

(thánh thần) nhớ luôn tâm
niệm đám trí nhớ chẳng
khác thứ kẻ thù truyền
kiếp (hồi tưởng về quá

vãng sẽ khiến người ta
sầu khổ) giả như có
thể bóp nát trí nhớ
thì bóp hệt bóp bánh

tráng nhá! phần tôi o–
kay tự nguyện nhắm lúc
nào ép xác vào vạn
hoa lúc nào không hòng

cho quí vị (thánh thần)
được tự do tự tung
tự tác từ bây giờ
trở đi chuyện công/ tư

của quí vị (thánh thần)
có dễ chịu chả dễ
chịu phải ráng làm sao
giết tôi chết!

 

 

mm

 

TRONG CHỪNG MỰC CỦA NGÀY

đợi chú chim ruồi (hum–
mingbird) đứng yên hút
nhụy hoa như trong bức
ảnh tôi phải đứng yên

đợi chú trong chừng mực
mươi mười lăm phút đổ
lại trong chừng mực mươi
mười lăm phút đổ lại

đợi chú chim ruồi (hum–
mingbird) đứng yên hút
nhụy hoa như trong bức
ảnh tôi đứng yên nghĩ

là chả biết mình đang
làm cái quái quỉ gì
ở trên đời này nữa?
rồi tôi đứng yên đợi

chú chim ruồi (humming–
bird) trong chừng mực mươi
mười lăm phút đứng yên
hút nhụy hoa và thế

là trong chừng mực mươi
mười lăm phút đổ lại
tôi đi chiêm nghiệm việc
chả biết mình đang làm

cái quái quỉ gì ở
trên đời này nữa?

 

 

mm

 

TÂM TIỂU TƯ SẢN THÀNH THỊ

cốt lấy đúng khoảng tiền
chi cho bữa ăn trưa
cộng khoảng tiền cho “boa”
tôi nhét thẻ vào máy

máy không nhận nhả ra
tôi làm lại lần nữa
lần nữa (bước của rùa
mỗi rùa biết!) chừng năm

lần nhác thấy gã phụ
trách máy ngồi ngáp ruồi
tiến tới đứng kề bên
tôi hỏi có thể gã

làm ơn xem hộ tại
sao máy không nhận thẻ
đỡ lời tôi bằng một
chuỗi đằng hắng hết sức

sốt sắng gã tỏ ý
muốn xem thẻ (bước của
rùa mỗi rùa biết!) và
sau khi nhét thẻ vào

máy riêng trên bàn làm
việc gã đằng hắng liền
một chuỗi thấy không có
vấn đề gì đứng lên

tiến về phía máy đã
không nhận thẻ gã nhét
thẻ vào máy máy không
nhận nhả ra gã làm

lại lần nữa lần nữa
i như tôi làm gã
làm đúng năm lần (bước
của rùa mỗi rùa biết!)

cầm thẻ trả lại tôi
lắc lắc đầu đằng hắng
thêm một chuỗi gã thản
nhiên ngồi xuống như cũ

ngáp ruồi đút thẻ trở
vô ví cảm thấy việc
gã làm quá thất lễ
toàn thân tôi phát lạnh

ngắt mồ hôi rỏ ròng
ròng dưới hai nách đột
nhiên trở nên hết sức
lúng túng cắm đầu hướng

ra cửa trên lề đường
rồi tôi bước cực chậm
chạp (bước của rùa mỗi
rùa biết!) nỗi uất ức

cứ đeo đuổi suy nghĩ
cho kĩ thì chuyện như
thế này quả chuyện cũng
chả có gì lặng lẽ

vuốt tóc tôi thật sự
không biết tôi nào là
của tôi nữa!

 

MM

 

GIỀNG MỐI GIỮA TÔI VÀ NHÀ THƠ

hôm nay ấm ớ tôi
ra ngồi trong một không
gian có thứ thời gian
trôi cực chậm đầu kề

chỗ sinh phần bứt bụng
ra cho tách xa hẳn
hai chân hai tay i
chỗ cũ nhưng giờ thì

đã  hết sức lỏng lẻo
tóc rũ dài quá vai
trong một không gian có
thứ thời gian trôi cực

chậm bọn đạo tì túc
trực sẵn đứng chống nạnh
ngó dáo dác (!) chờ t ôi
mà mạnh dạn hô lên

chúng sẽ vung xẻng lấp
huyệt lũ thương vay thương
mướn có mặt từ đời
thuở trong một không gian

có thứ thời gian trôi
cực nhanh hết khóc ủ
dột chúng lại mạnh dạn
cười toe đếm “một hai

ba ra cái gì ...” cặp 
mắt tôi treo trên đọt
cây sào chốc chốc phóng
nhìn trăng sao trong một

không gian có thứ thời
gian trôi cực nhanh thình
lình miệng mở đếm “một
hai ba ra cái gì ...”

cùng lúc cũng thình lình
không kém hai chân vụt
đứng dậy mặc dù hết
sức lỏng lẻo (kiểu tiến

thoái lưỡng nan!) quả tình

chả biết hai chân vụt
đứng như vậy để làm
gì nữa (!) cuối cùng trong

một không gian có thứ
thời gian trôi im ỉm
điều khiển đầu trút xuống
hít hà cuộc đất đoạn

vòng tay che chắn hết
mặt chẳng hiểu gì cả
phải không? một người làm
thơ lúc nào cũng ấm

đầu vào một ngày ấm
ớ ra ngồi trong một
không gian có thứ thời
gian trôi cực chậm thử

hỏi

 

mm

 

LÒNG TRẦN

quả tình cõi đời này
chỗ sống (tạm) hiện thời
bụi vô số chúng nhiều
đến nỗi khắp người chốc

chốc cứ phát ngứa ngáy
buồn đời đi gặp bác
sĩ tôi trình bày cõi
đời này chỗ sống (tạm)

hiện thời bụi nhiều vô
số và rằng chốc chốc
khiến khắp người cứ phát
ngứa ngáy nghe tôi trình

bày xong gã kê toa
thuốc mua về uống vào
hai mắt cứ díp lại
chả làm ăn gì được
 
mặc dù tôi chả làm
ăn gì nào giờ buồn
đời một buổi trút hết
lọ thuốc xuống bồn cầu

giật nước lúc nghe tiếng
nước xối ào ào phát
liên tưởng vì trốn bụi 
mới sa đà chỗ nhà

thổ rồi chả ai thấy
tôi trở ra ngay cả
mụ đĩ rạc ngồi canh
cửa hỏi ả cũng xác

nhận “tôi – kể biệt vô
âm tín ...” thì xin đừng
ai ngạc nhiên – nhá!

 

 

mm

 

BUỔI TRƯA MỒNG BỐN TẾT

vì cần một ý tưởng mới
cho bài thơ tân hình thức
tôi ra đứng ven đường cái
đợi (!) miết gặp ai cũng đưa

cả nắm chữ đủ màu đủ
nghĩa (sắc sắc – không không) khẩn
khoản nói “vì cần một ý
tưởng mới cho bài thơ tân

hình thức xin quí ông quí
bà nhận dùm vì như quí
ông quí bà không cầm lấy
chúng sẽ ăn tôi mất dù

có cẩn thận nhét chúng vào
bao bì to cột chặt vắt
vai ...” đã nói đến thế nhưng
chẳng ma nào chịu cầm lấy

và rồi tôi cứ đứng ven
đường cái đợi (!) miết cho tới
biệt dạng bóng người còn lại
mỗi mình tôi gỡ đồng hồ

đeo tay thay pin cũng vào
lúc đấy luôn luôn có cảm
giác mình gần như chỉ mới
đến đời này (sắc sắc – không

không) ở chưa được bao lâu
mà bóng xế đã ngang mày
từ bao giờ ... liền nghiêng vai
hất bao bì to đựng nắm

chữ đủ màu đủ nghĩa xuống
thì hay chữ lọt mất hết
tuy nhiên cái ý nghĩ cần
một ý tưởng mới cho bài

thơ tân hình thức còn i
tôi dùng lưỡi liếm sạch trơn
cái ý tưởng ấy!

 

mm

 

T–H–T THÁNG 2

tháng này chỉ có
28 ngày tôi
ăn mất ba ngày
tụi quạ đen kêu

đòi dữ lắm (chúng
ta không nhất thiết
phải chịu trách nhiệm
về vai phụ đảm

nhận lúc đầu đời!)
tụi quạ không chịu
hiểu vai trò của
tôi trên đời này

xin lỗi tôi thì
tôi hiểu hầu hết
tụi nó ở trên
đời này khi nào

chúng cũng chỉ một
mình cô độc hiếm
hoi lắm mới thấy
có đôi – bạn tình

trong khi vai trò
của tôi – không hề
vai phụ nhá (mà
có nhất thiết phải

chịu trách nhiệm về
vai phụ chúng ta
từng đảm nhận lúc
vừa vào đời!) là

chỉ việc ăn mất
ba ngày của tháng
2 đấy lí do
vì vậy tháng này

tháng hai chỉ có
28 ngày.

 

 

MM

 

VỚI TÌNH NHỎ

bây giờ đi ngang
bất kì khu nghĩa
địa nào tôi hết
còn nặng người vì
mẹ tôi đã chết
từ lâu rồi chiều
mồng 5 tết đi
ngang khu nghĩa địa

trong presidi –
o base quả thực
vậy tôi đã hết
còn nặng người tôi

hết nhìn qua trái
rồi sang phải con
đường vòng vèo tuyệt
nhiên không một bóng

người đi/ lại hai
bên đường cây thông
xanh bạt ngàn và
tôi nghĩ “chỉ có

vầy (!) xoàng quá..” má
tôi thì chết đã
lâu rồi phát thấy
đừng nghĩ này/ nọ

quả nhiên khá nhẹ
người thế là tôi
quyết đếch nhìn sang
phải rồi qua trái

nữa!

 

MM

 

VỀ CUỘC ĐỜI CHUNG CHUNG C Ó BỨC BÁCH

đời tôi – một cuộc đời
có ra chó gì chứ!
ban ngày nôn cầm canh
ban đêm cứ đi giáp

giường – xâu mộng! thử hỏi
đời tôi – một cuộc đời
như thế thì – có ra
chó gì chứ! hễ đứng

đái tức thời nghe tiếng
cô liêu rớt – kêu lanh
lảnh! hở chút bứt chân
tay khỏi mình nạo rỗng

đầu đổ cứt gà sáp
lớp lớp chờ đặc lại
thành tầng tầng – đơn giản
chỉ để khỏi phải nghĩ

về đời tôi – sau/ trước
một cuộc đời có ra
chó gì chứ! thực vậy
không nhất thiết ban đêm

ban ngày – ngó thấy chỗ
nào trống người liền hét
tướng cả chuỗi “ù ù ...
cạc cạc ... ù ù ... cạc

cạc” người đời nghe lầm
tưởng tiếng hét tướng đơn
giản chỉ chuỗi “ù ù ...
cạc cạc” nhưng không phải

đấy thứ bùa chú hòng
giữ thần hồn – với tôi
nói chung – totally
f***ed – up – tính nỗi

cuồng vọng nội chuyện ăn
chữ trước/ giờ đã đủ
cho ai ai cũng thấy
đời tôi – một cuộc đời

có ra chó gì chứ!

 

MM

ĐÊM – CỰC XOÀNG

gửi đinh thị như thúy

không kịp trở đầu né tôi
gõ xuống mặt chữ liền một
mạch thành câu “vung búa tạ
nhằm giữa đỉnh đầu bổ xuống!”

xong – vất vào trời đất vừa
tức thì – mới trưa giờ đã
ám tối có muốn hài hước
cũng không thể dám chắc là

đọc “vung búa tạ nhằm giữa
đỉnh đầu bổ xuống!” thiên hạ
sẽ thảy đều  lắc đầu tỏ
không ưa không hiểu chuyện có

thơ – hay không  có khoan hãy
bàn bởi chẳng ăn nhập gì
giữa hiểu không hiểu – thơ? câu
“vung búa tạ nhằm giữa đỉnh

đầu bổ xuống!” ở đây – tôi
còn không hiểu nhưng khi gõ
thành câu “vung búa tạ nhằm
giữa đỉnh đầu bổ xuống!” tôi

muốn nói – có con quạ đen
to lắm nhằm ngay giữa đỉnh
đầu tôi nó ỉa một bãi
và biến ngay lập tức không

kịp trở đầu né tôi với
dúm cảm xúc nhỏ – dợn lên
ngó quanh thân chả biết đâu
thực đâu ảo mộng chỉ còn

biết cho tay gõ xuống mặt
chữ liền một mạch “vung búa
tạ nhằm giữa đỉnh đầu bổ
xuống!“ quả thực vậy ngay lúc

đó không hiểu sao tôi rất
muốn hộp sọ mình vỡ ra
văng tám hướng – dính ai nấy
chịu!

 

mm

 

CHUYỆN VÔ BỔ

tặng khế iêm

một người chồng (như
tôi – kẻ viết) mà
mọi ý tưởng nẩy
đưa ra đều dẫn

đưa tới sai lầm
và một người vợ
(như nàng – dịu hiền)
thì nắm giữ hết

mọi thứ kể cả
sinh – vận mệnh người
chồng (kẻ viết – như
tôi) không những thế

người vợ (đảm đang
– như nàng) còn am
tường các cái từ
chính trị xã hội

cho tới ngoài đời
thường (tiền – bạc) thử
hỏi chuyện đôi lứa
như vậy (như tôi

– kẻ viết với nàng
– hiền dịu đảm đang)
có bền chặt!

 

mm

 

TRƯA HÔM QUA

bắt đầu thì – ngồi trong hiệu
café lòng dửng dưng ngó
buổi trưa ngoài đường market
nắng tràn trề và khí đông

trùm – cực lạnh lẽo vậy mà
trong đầu có cảm tưởng lửa
âm ti – bốc chảy quanh miệng
rồng* nom tôi ai cũng cho

hệt cháu tiên (cháu tiên rồi
sẽ sống chết giữa miệng rồng!)
gió dưới vịnh tuồn vào trộn
lẫn khí đông – cực lạnh lẽo 

dửng dưng thổi – ướp thần hồn
tôi khiến hết sức bải hoải
đứng lên – bước ra lề đường
sự bải hoải làm lòng dửng

dưng thêm dửng dưng tôi vái
tám hướng không sẵn viết – khi
đấy nhưng rất muốn ghi cảm
xúc đang dợn dưới da xuống

miệng rồng – ngó lại cái sự
lòng dửng dung quả tình – tôi
chẳng biết phải làm gì nữa
trên lề đường market – vừa

bước vừa ngó buổi trưa ngó
tám hướng mọi câu chuyện ngoài
đường đều tẻ nhạt (mỗi thơ
đậm đà!) gió dưới vịnh tiếp

tục tuồn vào trộn lẫn khí
đông – cực lạnh lẽo phả – ướp
thần hồn tôi khiến đang hết
sức bải hoải vậy mà cảm

tưởng lửa âm ti bốc – chảy 
quanh miệng rồng vẫn nung trong
đầu là cháu tiên (mặc dù
lòng có dửng dưng vẫn cứ

vững chân bước tới không bao
giờ bước lui – bước vòng vòng
nhá!) nắng hiện tràn trề và
khí đông trùm – cực lạnh lẽo

giờ đây – sáng thứ bảy cố
gạn lòng hòng nhớ lại cảm
xúc muốn ghi xuống miệng rồng
khi đấy – thực quái quỉ – cảm

xúc cũng như thứ sương – khói
mơ hồ (quá quắt chỉ một
khoảnh khắc!)

 

* khi hongkong trả về trung cộng, nhiều người lắm tiền, của, phái các tay phong thủy đi khắp thế giới tìm kiếm cuộc đất tốt hầu đổ tiền, của, vào đầu tư, sau khi khảo sát, các cái, tất thảy đều cho toàn vùng vịnh cựu kim (bay area) là miệng rồng!

 

 

mm

 

SỐNG / SƯỢNG

cho đến giấc này giấc 3 –
4 giờ sáng liền dậy niềm
khao khát được ăn / nằm cùng
em – trăng – sao. ôi! cái niềm

khao khát tới cháy bỏng ấy
nó thôi thúc phải vẽ sao
cho ra bằng được cái ý
nghĩ đang kêu “quác ... quác ...” trong

đầu (!) mà – quái! phải cho tới
giấc này giấc 3 – 4 giờ
sáng thì mới dậy lên trong
đầu cái ý nghĩ ấy. cái

ý nghĩ gì cứ kêu lên
“quác ... quác ...” từng tiếng nghe cực
não nuột điều oái oăm là
nó trở nên niềm khao khát

được ăn nằm cùng em – trăng –
sao. ôi! cái niềm khao khát
đến cháy bỏng ấy cứ thôi
thúc phải vẽ sao cho ra

bằng được cái ý nghĩ cứ
giấc 3 – 4 giờ sáng thì
kêu lên “quác ... quác ... “ trong đầu (!)
mẹ! cái tiếng kêu gì lớn

tới độ thành những khoảng trống
trắng – choán hết tâm trí buộc
phải liên tục tự đánh lừa
ý thức về các cái khoảng

trống trắng rằng – đấy! chả khác
một mặt của biển đêm / sự
phản trắc luôn tiềm ẩn – mà
phải đợi đến giấc này giấc

3 – 4 giờ sáng thì dậy 
niềm khao khát được ăn nằm
cùng em – trăng – sao (!) như thế
lại phải lục tung vốn chữ

hiện có (tạm thời gạt niềm
khao khát luôn luôn cháy bỏng
sang một bên) tôi ngồi chí
cốt tẩn mẩn từng chữ vẽ

ra cái ý nghĩ cứ kêu
“quác ... quác ...” trong đầu cho dẫu
hiện tại đang giấc 3–4
giờ sáng chăng nữa (!) nhưng đối

với tôi – chuyện thức trọn đêm
này qua đêm khác đã là
chuyện trăm năm mà đã chuyện
trăm năm thì đấy chuyện lớn

chứ chả phải chơi – nhá!

 

MM

 

CÓ MỘT NGÀY NHƯ VẬY

phải nối kết nhiều thứ
(linh tinh lắm) mới thành
nên cái tôi giờ kêu
“cái tôi thực đáng ghét

làm ơn phá – bỏ đi!”
đối với tôi không thể
kêu lên đơn giản như
thế- dẫu tiếng kêu có

đau đớn chăng nữa! nên
nhớ đây đã phải chạy
thở hốc thiếu điều run
cầm cập rượt lời bao

phen cốt chỉ để thành
nên cái tôi giờ kêu
“cái tôi luôn luôn bất
cập làm ơn hủy hoại

đi!” đối với tôi dẫu
cái tôi có đáng ghét
bất cập bất cận nhân
tình nhưng đây đã phải

chạy đuổi vòng vòng bao
phen khua chén ầm ĩ
rượt lời cốt chỉ để
định hình cái tôi giờ

kêu hãy hủy hoại – phá
bỏ – ôi cha! dẫu tiếng
kêu lên có đau đớn
chăng nữa nên nhớ cho

chỉ vì cái tôi luôn
luôn bất cập đáng ghét
bất cận nhân tình đây
đã phải mất bao nhiêu

buổi chiều – cơ man những
đêm – những tháng – năm linh
tinh – chưa kể chốc chốc
để tai nghe ngóng rác

rên mới định hình được
cái tôi hiện đang mang
đây!

 

mm

 

Ý NGHĨ MỘT MÌNH

tặng anh lê nguyên tịnh

thực ra – thơ – giản dị lắm
đã nhiều năm trời vẫn không
sao rũ bỏ – được – chuyện cứ
ưa suy nghĩ trở đi trở

lại không chỉ một vấn đề
mà với rất – rất nhiều vấn
đề? vừa tức thì đã nẩy
ý nghĩ đợi sáng hẳn sẽ

ra – đi từ bên này cầu
golden gate sang bên kia
cầu golden gate và – còn
tính trở tới trở lui chừng

vài chục bận thì ngồi xuống
chỉ để nhìn về bên kia
biển thái bình dương! chỗ đấy
có thể vũng tàu – đà nẵng –

phú quốc. thực tình – tự sự
trước mắt chính tôi còn chẳng
thể hiểu/ biết – việc cứ ưa
suy nghĩ trở đi trở lại

không những một vấn đề mà
với rất – rất nhiều vấn đề
có mang ý nghĩa gì cho
đời sống tôi – vốn tạm bợ (!)

trong khi bản thân đếch muốn
chi ngoài ba bữa ăn – tuyền
chữ (vì đòi thêm – chết. có
đem theo được chăng?) thử hỏi

tính từ ngày em bỏ tôi
đã nhiều năm trời chuyện cứ
ưa suy nghĩ trở đi trở
lại – không những một vấn đề

mà với rất – rất nhiều vấn
đề. vô hình chung đã khiến
mất khá nhiều thời giờ của
tôi..

 

 

mm

 

TAY CHƠI HÌNH NHÂN

tôi đứng phía sau (luôn
luôn) điều khiển các thằng
chữ bằng cọng dây thun
vàng. quấn quanh cổ chúng.

vậy mà. thoạt nhìn ai
ai cũng nói – chỉ thấy
có cọng dây thun – vàng.
họ còn bảo cọng dây

thun – vàng tròn vo hệt
cọng dây thun màu cột
tóc con gái – đàn bà
góa. đối đế quá – buộc

phải ra mặt. tôi vác
cái bục gỗ dụng cụ
để kê đứng hòng cao
hơn các thằng chữ (một

cái đầu) hai tay cầm
hai cánh gà – chùm dây
thun – vàng. tới chừng đó
thiên hạ mới chịu nhìn –

thấy. họ nhìn tôi thảy
đều tỏ ý phân vân
kiểu không biết có nên
chạy đến đỡ – tiếp cứu

hay cứ mặc mẹ tôi
như thế (!) ôi giời ôi!
tôi đứng yên mồm nói
nói – bình tĩnh tôi xin

tự giới thiệu ... tôi xin
tự giới thiệu ...”

 

 

MM

 

HỪNG SÁNG

tâm địa tôi nói và
liếc đồng hồ “những bào
ảnh đang trôi vào tháng
chạp dòng thời gian nhiều

khi đếch là một điều
gì thiết thực tôi lật
tập thơ trôi đi cùng
tháng chạp của phạm việt –

cường trên giá sách mẹ
rượt tôi thì vẫn chưa
chịu đi..” đúng thực – tôi
khi nào cũng một mình

nhấc chân đá đá ngọn
gió dưới chân giường bụi
giạt hết vô góc phòng
(một góc tạm trong một

vũ trụ méo mó!) tôi
liếc đồng hồ những bào
ảnh lăng xăng trôi cùng
tháng mười hai đúng thực

khi nào tôi cũng một
mình dòng thời gian nhiều
khi đếch là một điều
gì thiết thực nhưng sao

vẫn ám ảnh những trại
giam tù cải tạo (hay
giam chính tâm hồn ta!)
rào quanh bằng dây thép

gai có tháp canh được
bảo vệ bằng súng máy
cảnh vệ (ôi! bằng sân
si nhỏ nhen) lắc lắc

đầu tôi lật bó cải
bẹ xanh trong tủ lạnh
(nơi một góc tạm trong
một vũ trụ méo mó!)

mẹ rượt hừm tôi thì
vẫn chưa chịu đi liếc
đồng hồ tâm địa tôi
nói và nhắm mắt lại

“cái ngày đầu tháng mười
hai hãy để mọi thứ
trôi đi cùng tháng chạp
như nhan tập thơ của

phạm việt cường đi! có
nghiệt ngã chi ngáng trí
nhớ mà nổi tâm địa
nhỏ nhen sân si với

hoa – với trang!”

 

mm

 

SIMPLE MAN, TRƯA

tặng thi sĩ lê nguyên tịnh

trong khi đợi thằng mark
đổ cho cốc café
simple tôi nói với
nó “sống còn được nọ

nay tao cứ so sánh
mình với chúa nó trợn
mắt kêu – trời đất! tôi
ngoái lui hất hàm ra

ngoài đường nói với nó
“những ngày mưa thê thiết
thế này tao chỉ ao
ước sao bọn chữ tới

mang đi đóng đanh lên
thập giá” nó trợn mắt
kêu – trời đất! phía sau
lưng đâu chừng hơn mười

người khác đang đợi thằng
mark đổ cho cốc ca –
fé simple tôi nói
với nó “tao không tiện

nói thêm nữa cho mày
biết – ở đây nhưng vắn
tắt là tao thấy chẳng
còn gì làm ở đời

này nữa rồi” nó trợn
mắt kêu – trời đất! tôi
bưng cốc café sim –
ple ngó lui nói “xin

phép!” cùng mười người khác
đang đứng đợi phía sau
lưng đoạn day lại tôi
nói với thằng mark “lắm

lúc tao lắng nghe – xem
thằng nhỏ muốn nói gì?
nhưng chung qui nó chỉ
nói – hãy đợi đấy chắc

chắn một ngày chúa sẽ
đến! nó trợn mắt kêu –
trời đất! tôi bỏ đi
không quên nheo mắt với

thằng mark ngoài đường mưa
phát ngừng hẳn!

 

 

mm

 

SỰ ĐI LẠI

lần nào gặp – không hề
nhầm lẫn bởi đấy cũng
chỉ – đêm sâu tối – những
vô cớ âu lo – cơn

mỏi mệt – nỗi đợi chờ –
cùng với sự cô đơn
chín nẫu tôi đã phải
cố tập trung tư tưởng

vào một ý nghĩ tốt
để đừng bật ra một
ý nghĩ bậy – yeah! lần
này gặp lại – vẫn không

hề nhầm lẫn cũng chỉ –
cơn chán chường dai dẳng –
nỗi ngóng trông vô vọng –
những vô cớ muộn phiền

cùng với đơn độc đeo
đẳng. đấy sự yếm thế –
yeah! buộc phải cố tập
trung tư tưởng vào một

ý nghĩ tốt để đừng
bật ra một ý nghĩ
bậy và ngày mai
gặp lại vẫn không hề

nhầm lẫn – nhá! bởi cũng
chỉ những điều mà bất
kì ai đọc đến đây
thảy buộc mồm “biết rồi

khổ lắm nói mãi!”

 

 

mm

 

YOU

tặng hồ đăng thanh ngọc

bói nguyên đêm – nỗi lòng
chả ra cái mẹ gì
thưa anh văn giá – nỗi
lòng giống thau cơm nguội 

hấp đi – hâm lại. đều
được nhưng – để bói nguyên
đêm thì không đặng – thưa
anh văn giá. xin lỗi

tôi phải nói tiếng mỹ
“i adore your beau-
ty the light of your
sympathy the de-

licious love in
your eyes..” bởi màu trời
trước mắt. sau cơn mưa
cứ dắm dẳng (tốt nhất

đừng cần biết – bói – bằng
phương pháp gì?) thưa anh
văn giá. hiện thời – cách
ba phút anh văn giá

hãy để đồng hồ báo
thức kêu một lần – ai
thức – thức (!) ai ngủ – ngủ
vì thời gian trôi nhanh

(tôi luôn giữ lời hứa!)
thơ mà – thưa anh văn
giá!

 

mm

 

CHUYỆN

trong thâm tâm tôi (dân 
chơi) vẫn luôn ao ước 
ra đời hễ nom thấy 
cô nào làm thơ thường 

trực thì kiếm cách làm 
cho cô ta có một 
đứa con gặp trăm cô 
làm trăm con (dứt khoát 

không để có kiểu – năm 
mươi con lên núi/ năm 
mươi con xuống biển) cứ 
tưởng tượng nội việc đứa 

trẻ lớn khôn trong mỗi 
ý nghĩ thơ của một 
người mẹ làm thơ thường 
trực niềm ao ước trong 

thâm tâm tôi (dân chơi) 
như được hun đúc lớn 
thêm ra đời hễ nom 
thấy cô nào làm thơ 

một cách thường trực lập 
tức niềm ao ước làm 
cho cô ta có một 
đứa con trổi dậy mạnh 

mẽ nghĩa là tôi rất 
muốn kiếm cách làm cho 
cô ta có một đứa 
con chao ôi tưởng tượng 

mỗi đứa con chúng lớn 
khôn nơi mỗi ý nghĩ 
thơ của người mẹ làm 
thơ một cách thường trực 

thì tôi thấy cùng lắm 
ngày/ tối chúng thơ thơ 
thẩn thẩn cỡ tôi là 
cùng!

 

MM

 

CHỮ. U TÌNH

Là một kẻ khổ công ở đời
này nhưng hễ ai cắc cớ hỏi
“vậy chứ ông khổ công về điều
gì?” lập tức có cảm giác bị

tống vô đít vài đạp tôi muốn
nói tôi thực sự lấy làm lạ
là tại sao mãi tới nay mình
mới biết lũ chữ cái đáng yêu

hơn niềm hạnh phúc đến vậy là
một kẻ khổ công ở đời này
tôi muốn nói hễ ai cắc cớ
hỏi “vậy chứ ông khổ công về

chuyện gì?” lập tức tôi phải ngồi
sao cho tự nhiên và chăm chú
ngắm nghía từng chữ cái một tôi
đã thực sự lấy làm lạ sao

mãi tới nay mình mới sướng tôi
muốn nói niềm hạnh phúc to tát
cỡ nào cũng không thể đáng yêu
hơn lũ chữ cái ngay giờ bản

chất của một kẻ khổ công ở
đời này trỗi mãnh liệt tôi đã
thực sự lấy làm lạ ai cắc
cớ hỏi “vậy chứ ông khổ công

về việc gì?” lập tức có cảm
giác bị tống vô đít vài đạp
tôi phải ngồi tự nhiên niềm hạnh
phúc có to tát cỡ nào cũng

không thể đáng yêu hơn lũ chữ
cái sự chăm chú ngắm nghía từng
chữ cái một đã khiến cho thực
sự là mình lấy làm lạ tại

sao mãi tới nay mới cảm thấy
sướng và giả như có ai cắc
cớ hỏi “vậy chứ đó có phải
điều ông khổ công?” tôi tin chắc

là cái cảm giác bị tống vô
đít vài đạp lại hiện tôi muốn
nói mặc cho đang giữa lúc nhận
biết lũ chữ cái nọ nay đáng

yêu hơn niềm hạnh phúc rất nhiều
cũng như mặc cho bản chất của
một kẻ khổ công ở đời này
trỗi mãnh liệt tôi muốn nói tôi

chỉ còn cách ngồi sao thật tự
nhiên chăm chú ngắm nghía từng chữ
một với lòng bồi hồi chả có
vẻ gì nao núng mặc cho cảm

giác bị tống vô đít vài đạp
luôn làm cho mình thực sự lấy
làm lạ!

 

mm

 

SỰ ĐA CẢM

Còn biết phải làm gì chứ!
Tôi rất ham muốn gần gũi
Xác thịt với cô ta mỗi
Lần cô ta ghé chơi tôi

Mừng phát điên lên chuyện ham
Muốn gần gũi xác thịt với
Cô ta đã như một nhu
Cầu khao khát ngay lập tức

Được lên giường với cô ta 
Khiến không sao chờ đợi – dẫu
Chỉ khoảnh khắc! nhưng thử nghĩ
Mỗi lần ghé chơi cô ta

Muốn phải xem tivi một
Chút – thư giản một chút- làm
Quen chỗ tôi trọ (cũ kĩ)
Một chút- thậm chí cô ta

Còn muốn tôi chạy ra chợ
Mua bao gạo – chai nước mắm 
Ghé hàng quán gần đấy một  
Chút – nếu có thể tạt vô

museums xem tranh! quả tình
Có lẽ – do cô quạnh quá
Lâu ngày tôi nghe theo chạy
Hộc tốc ra chợ mua bao  

Gạo- mua chai nước mắm thậm
Chí còn tạt vô museums
Xem tranh! thú thực – làm tốt  
Những sự việc như thế vẫn  

Không sao giập tắt nổi chuyện  
Ham muốn gần gũi xác thịt  
Với cô ta phải nói tôi
Đã hồ hỡi hoàn thành dẫu

Mỗi việc một chút nhưng hết
Sức mau chóng vẻ vang và
Vội vã trở lui lại phòng
Trọ – giời ạ! tới nơi trăm

Bận như một cô ta ngủ
Khì – trên tay luôn nắm chắc
Tờ giấy  viết sẵn dòng chữ
“Để cho em ngủ một chút

Nhá!” tôi còn biết phải làm
Gì chứ!

 

mm

 

11 THÁNG MƯỜI MỘT

ngày cựu chiến binh đường
phố khá vắng thỉnh thoảng
vài người đàn ông vận
đồ hoa dù  hai hốc

mắt trống hoác vài người
đàn bà vận đồ ka –
ki vàng điểm bông cát
sa mạc đầu trọc lóc

xuất hiện trước cửa nhà
thờ saint Anthony
họ xuất hiện chỉ đơn
giản là họ còn sống

và chuyển dịch còn thậm
chí họ có cảm nhận
rằng – đang sống hay đã
chết chỉ chúa biết họ

cần có cái ăn các
cha xứ cần có người
đứng xếp hàng trước cửa
nhà thờ tôi không biết

vẽ nên một bối cảnh
thảm đạm quy cách cần
màu gì? nhưng với bối
cảnh trước mắt lác đác

dăm bóng ma  thỉnh thoảng
xuất hiện trước cửa nhà
thờ saint anthony
nhằm ngày cựu chiến binh

thì thực rõ ràng thảm
đạm lắm tôi nhắm mắt
chả mong cầu gì mà
tổn thương như điên!

 

mm

 

CHỮ HIẾU

mỗi lần bị tôi cấu
mông i rằng thực thần
sầu thị kêu tôi “đồ
già dịch!” quả tình tôi

không hiểu trong ba chữ
“đồ già dịch!” có hàm
chứa thêm nghĩa gì khác
tuy nhiên thấy thị cứ

đứng im thở dốc tất
nhiên sau lưng thị không
tài nào tôi có thể
đứng im cho đến khi

trong đầu tôi lóe lên
một ý tưởng và trong
lòng thị lóe lên niềm
thương cảm vâng! niềm thương

cảm vô bờ bến chúng
tôi ngồi xuống phần tôi
từ đó thực thần sầu
cứ mặc kệ cho thị

liền miệng kêu “đồ già
dịch ... đồ già dịch!” tôi
chỉ việc dò sao cho
đúng mạch câu chuyện – là

được!

 

mm

 

MƯỜI PHÚT

Nghĩ. để mọi chuyện êm
thắm. nhưng. không giống bao
kẻ. với các lí lẽ
riêng. tôi chèn chữ chật

Cổ họng. chả ai đâu
gánh được nỗi khổ riêng
của ai. vậy rồi. tôi
chẳng cách chi ngậm họng

Nổi. thôi. để mọi chuyện
êm thắm. không giống như
bao người khác. tôi lèn
chữ. đã thành câu. đại

Khái: trăm năm trong cõi
người ta. chữ tài chữ
mệnh khéo là ghét nhau*
sâu xuống đóc họng. hòng

Đếch phải suy tính nọ.
kia. vì. nói cho cùng
ai đâu gánh được nỗi
khổ riêng của ai. vậy

Rồi. tôi nói. liên tu
bất tận (!) lạ một điều.
giọng nói giờ ngập màu.
sắc. cùng với tuyền những

Lí lẽ riêng.

*kiều, nguyễn du.

 

mm

 

CHỈ LÀ QUỞN

tôi nói – chỉ vì sự
nghiêm túc trong bài viết
của anh mà đã khiến
cho nàng ấy từ nay

trở nên bất hủ thì
từ giờ tôi chỉ cần
nhắm mắt lại là xong
trước mọi chuyện và cũng

vì sự bất hủ của
nàng ấy giả như tôi
không nhắm mắt lại thì
sự nghiêm túc trong bài

viết của anh cứ lớn
dần lớn dần và chẳng
bao giờ chấm dứt điều
đấy vô hình chung nó

khiến sự bất hủ của
nàng ấy lại dày vò
chúng ta tới độ biến
thành nỗi phiền muộn không

nguôi! bài này tôi nói –
chẳng qua vì sự nghiêm
túc trong bài viết “phạm
duy, qua cách viết của

trịnh thanh thủy” nó đã
khiến cho nàng ấy từ
nay trở nên bất hủ.

 

mm

 

GẶP SAO

tự tôi nghĩ chí ít người
cỡ mình rốt cùng rồi cũng
sẽ làm được thơ dâng hiến
với bất cứ thể loại đề

tài gì (!) tôi nhấn mạnh tuy
nhiên vẫn chưa vội đưa ra
kết luận hãy khoan luận bàn
bạc phê phán giống như người

thành lập ra đảng cộng hòa
hoa kì chí ít ông ta
cũng phải biết đọc kinh lạy
cha của công giáo chính thống

tôi nhấn mạnh tuy nhiên vẫn
chưa vội đưa ra kết luận
hãy khoan luận bàn bạc phê
phán vì như nhận thấy ở

đây cho tới giờ chí ít
vẫn chưa có kết luận rõ
ràng người cỡ tôi về việt
nam còn bị theo dõi sát

nút thật khó tin tôi nhấn
mạnh tuy nhiên vẫn chưa vội
đưa ra kết luận hãy khoan
luận bàn bạc phê phán mỗi

buổi chiều ở đây giống như
quan tài bất chấp qui luật
tự nhiên nằm nhắm mắt nói
về thanh tâm tuyền khiến ai

nghe cũng tưởng thanh tâm tuyền
vẫn sống mãi sau người ta
mới thấu hiểu chí ít người
cỡ tôi nói năng rốt cùng

cũng làm được thơ dâng hiến
với bất cứ thể loại đề
tài nào ...

 

 

mm

 

SÁNG THỨ TƯ

sáng nay trong đầu
giai điệu “ballet
suite từ – the nut –
cracker”của tchai –

kovsky cứ dợn
qua/ lại vào buổi
sáng nay như những
ngày này thiệt – tôi

chỉ việc ăn không
ngồi rồi! và vì
sự ăn không ngồi
rồi hắn đã khiến

cho thân – tâm luôn
cảm thấy tưng- một
cách hưng phấn hết
sức. đừng ai nói

việc ăn không ngồi
rồi sẽ không có
cửa cho hạng – kẻ
như tôi nghen. vào

những ngày này phải
như buổi sáng nay
khi mà giai điệu
“ballet suite từ –

the nutcracker”
của tchaikovsky
cứ dợn qua/ lại
trong đầu khiến tưng

hết sức – thiệt! chỉ
muốn ăn không ngồi
rồi miết – anh iêm
ạ!

 

 

mm

 

DO THỜI TIẾT

gửi biển bắc

tôi đã sinh sống ở
sài gòn nay không còn
ở đó nữa nhưng đừng
có tưởng bở vẫn còn

nhiều thứ về sài gòn
trong con người của tôi
tôi vẫn nhớ nó tôi
vẫn dính líu nhiều chuyện

với nó đừng có mà
tưởng bở bạn bè cũ
mới đồ ăn thức uống
tiếng nói của người sài

gòn vẫn còn i nguyên
trong con người tôi nên
tôi nói “i have lived
in saigon” với người

bản xứ mặc dù tôi
không còn sinh sống ở
đó nữa nhưng vì vậy
cũng đừng có mà tưởng

bở. nhá!

 

mm

 

ĐÃ BAO NĂM QUA

cả ngày ngợp muôn mặt – hoa
bướm (nói chả ai tin) trong
khi mà lũ ma đói đợi
mãi – đến cuối ngày tôi không

ngã (chết!) ôi! chúng than – đói
vẫn hoàn đói (nghe thương tâm!
vậy ra lũ ma no dẫu
có trầm luân – cũng hiểu đặng!)

tại sao – hễ thời gian trôi
gần chạng vạng lại sáng lên
bối cảnh cái hồi kết – đôi
lứa dây dưa (!) dây dưa tới

độ nông nỗi – cất giọng hàng
mã hò “o... ò... í.. e...”
(nói chả ai tin) chỗ này
tôi cứ phải thót bụng gay

cấn đấy! rồi lúc bóng đêm
thực sự trùm – kín hai hốc
mắt liền – ai? kìa ra rả
nơi cửa miệng tuyền lời – hương
 
phấn gói gém lửa (nói chả
ai tin) tôi nhấc run rủi
dưới mắt cá – bước xuống nước
(nước đây là quê là nhà

nhé!) đứng vái lâm râm quả
tình nơi tâm tưởng hơi bị
phiền nhiễu một số từ – sáo
ngữ kịp nhổ ra tức thời

chúng búng chân chạy bán mạng
giờ – sống chết cũng khao khát
lòng tôi hoài đỏ hỏn về
sau dẫu cốt truyện – non nước

còn cắn đắng (nói chả ai
tin) dạ vẫn một mực thương
cảm. em ơi!

 

 

mm

 

KHI NGHE TIẾNG NƯỚC SÔI

tôi dồn – chật hết thảy
các cái có được ấp
ủ điều tâm huyết (cuối
đời) xuống hai bàn chân  

chạy – tôi chạy nhằm tìm
hết thảy – chỉ xin giông
giống các cái có được
ấp ủ điều tâm huyết

đang dồn – chật dưới hai
bàn chân nhưng thiệt khổ
chỉ giông giống thôi không
cách chi tôi kiếm ra

nghĩa là tìm thấy hết
thảy – tuyền giống i chang
các cái tôi có được
ấp ủ điều tâm huyết

hiện đang dồn – chật dưới
hai bàn chân (!) đau đớn
lắm! hai bàn chân càng
chạy càng căng nặng và

cứ chạy chừng một đỗi
thì bật khóc lên! ngoái
ngó ôi chao ở khoảng
giữa tiếng khóc cơ man

các cái có được ấp
ủ hết thảy điều tâm
huyết (cuối đời) đã ngả
màu vàng xỉn cứ thế

rơi – rớt!

 

mm

 

VẼ CHUYỆN

tôi hứa với cô – mùa 
xuân này sẽ về thăm 
quê. ghé đà nẵng trò 
chuyện (không – tôi chỉ lắng 

nghe!) với cô – hòng cho 
nốt một câu chuyện. cô 
vẫn nói với tôi – cô 
biết nhìn người và luôn 

hi vọng – tôi nói tôi 
không biết – cũng như không 
hề nghĩ xa xôi thế 
nhưng tôi luôn hiểu – hết 

thảy những điều cô nói  ...
tôi đang dông thìa khuấy 
café gõ vào thái 
dương. nhớ lời hứa với 

cô- sẽ về thăm quê 
vão mùa xuân này. ghé 
đà nẵng. ngồi uống với 
cô buổi café- nói 

cho xong nốt một câu 
chuyện (không – chỉ lắng nghe!)
đài radio f –
m. địa phương đang phát 

bài “she belongs to
me” của bob dylan 
tôi nghĩ – thật tuyệt khi 
mùa xuân này về thăm 

quê – ghé đà nẵng gặp 
cô. ngồi café. lắng 
nghe cô nói – vâng! tôi 
luôn hiểu hết thảy điều 

cô nói!

 

 

mm

 

VÀNG

gửi biển bắc

ôi em giờ chập chờn đâu đâu
anh cũng thấy (nhan nhản) ma cùng
chữ những con chữ thật ước lệ
(đã qua tay ông nguyễn du nhào

nặn bóp méo tất thảy đều giập
mật) bọn ma chúng cố hà hơi
dựng dậy từng ngữ ngôn đặt để
ngay cửa ngõ dẫn vào những năm

ba bốn ngàn sắp tới phán một
thứ bùa chú (tợ những chiếc bánh
vẽ của đám người huênh hoang sẽ
giữ rịt sinh mệnh việt nam) rồi

để có ngày qua chậm có ngày
qua mau (ngày mưa ngày nắng) dưới
vòm cầu vồng anh vẽ năm màu
hình ảnh đời thường kẻ dạm người

mua cái thây ma anh trôi nổi
trong bát cháo bò tế sống anh
thế đấy năm tháng thì dài đằng
đẵng đầu cổ anh thì lúc nào

cũng cố giữ liền lạc cố đảo
mắt lùng bắt cho được định mệnh
những con chữ bất cập (chúng cứ
rơi ra nơi cửa mình trời đất)

có lẽ năm tháng đó trong lòng
anh gió giông trong đầu anh bão
nổi mà dòng đời luôn lặng lờ
trôi xuôi rác trên con đường về

mỗi ngày mỗi ngập ngụa ôi em
giờ đây mỗi buổi chiều xuống mỗi
sáng thức dậy đứng hoặc ngồi anh
vẫn hóng mưa móc từ đời rồi

chập chờn để đâu đâu anh cũng
thấy (nhan nhản) ma cùng chữ những
con chữ thật ước lệ (anh lặp
lại lần nữa – chúng đã qua tay

ông nguyễn du nhào nặn bóp méo
tất thảy đều giập mật) riêng cái
thây ma anh cứ thế trôi nổi
khi thì cùng với những chữ ý

tình luôn bất cập lúc lửng lơ
trên các chữ sút cùi gẫy gọng
ôi giờ đây có phải ở hậu
cảnh mỗi con chữ ước lệ đã

có những cảnh sống của các con
chữ đời thường (các con chữ nói
chờ do anh gán vào) với các
đọa đày nước mắt trào lộng tiếng

cười hân hoan (hi vọng là vậy)
ôi em hễ qua nửa đêm một
chút ma quỉ lại rủ nhau ăn
nằm trong bát cháo bò tế sống

anh. đấy! đấy!

 

mm

 

NGHĨ LÚC QUA NỬA ĐÊM

bởi mọi thứ trên đời 
đã được đong đếm một 
khi đã đặt trên hai 
vai chúng ta không thể 

để xuống nhưng chúng ta 
có thể hỏi – tại sao 
lại phải đong đếm mọi 
thứ trên đời và ai 

đã đong đếm mọi thứ 
hỏi nhiều khi không cần 
ai giả nhời! bây giờ 
đừng nói gì chúng ta 

có thể ca múa vì 
mọi thứ trên đời đã 
được đong đếm một khi 
gánh trên hai vai chúng 

ta không thể đặt xuống 
nhưng chúng ta có thể 
múa ca cùng với tiếng 
cũi lửa nhưng chúng ta

cũng có thể cho đấy 
tiếng của hòm mục trong 
khi mọi thứ trên đời 
đã được đong đếm và 

chúng ta luôn thật sự 
mong muốn nhẹ gánh nhẹ
hai vai! vậy thời chúng 
ta có thể hỏi – tại 

sao lại phải đong đếm 
mọi thứ trên đời? ai – 
ai có cái quyền đong 
đếm mọi thứ trên đời 

chứ! và nên nhớ hỏi 
nhiều khi cũng chả cần 
ai giả nhời. nhá!

 

 

MM

 

NỖI NIỀM

gặp – thoạt vào chuyện
vãn cứ kiểu – sao
đời sống ông thế
nào? vợ con thêm

nữa chưa? thú thực
không hề chảnh. Nghe
– chả thích chút nào
và đã ù – té

chạy. thoát – hú hồn
giờ – đã không còn
nhớ đứng chịu trận
chốc chốc phá cười

lên – pha trò xởi
lởi với alice
– bao lâu nữa! bấy
giờ – quả. không hề

chảnh – chỉ không muốn
mắc phải xúi quẩy
nơi tình trường như
trước đây từng bị

dính – vướng. móc điện
thoại ra – thủ trong
tay. chí cốt nhằm
chấm dứt câu chuyện
 
trời ơi – đất hỡi
với alice – càng
sớm chừng nào càng
tốt chừng nấy. vậy

mà- còn nhớ. vẫn
với giọng cực truyền
cảm alice nói
– không hề mơ hồ

úp mở “xin lỗi
– bao lâu nay. trót
có cảm tình với
ông – nên em bỏ

hẳn chuyện lên chùa!”
ối! có chết không
chứ – nghe thế. không
hề chảnh – liền thấy

ra câu chuyện – rồi
tuyệt đối nằm ngoài
tầm kiểm soát của
mình và đã ù

– té. chạy thoát – hú
hồn tôi không hề
chảnh!

 

mm

 

ĐÊM RỒI

chiêm bao – thấy cô nghi tới chơi
bấy giờ – nhà có cô xướng ngôn
viên đài truyền hình địa phương ở
chơi (!) chúng tôi đang nói chuyện làm

sao làm một bài thơ – viết một
truyện ngắn cho hay ho – chí cốt
khóc – tưởng tiếc một người làm văn
nghệ vừa qua đời – ngoài mối giao

tình ra – còn phải đọc tác phẩm
đọc kĩ – hầu như toàn bộ các
sáng tác phẩm của người làm văn
nghệ vừa qua đời ấy – với lại

còn phải có những qua lại với
nhau chè chén – bốc phét thì cô
nghi vọt miệng cho biết cổ vừa
nấu canh cải xanh – mà cải xanh

phải có bông ở đằng ngọn – nước
canh mới ngọt – cô xướng ngôn viên
đài truyền hình địa phương – biểu đồng
tình ngay với cô nghi – thực ra

tôi vốn không quen cô xướng ngôn
viên đài truyền hình địa phương nhưng
ở đây – trong chiêm bao cô lại
là bạn thân thiết với cô nghi

phải nói – ở đây – trong chiêm bao
nó – có thứ dây mơ rễ má
ở ngoài đời thường – có mơ cũng
chẳng được – yeah! cổ còn góp chuyện

cổ vừa nấu canh bầu nấu với
tôm bầm – cho sườn non vào nước
canh ngọt không chê vào đâu – trong
khi – tôi đang nghĩ về chuyện làm

sao làm một bài thơ – viết một
truyện ngắn cho hay ho – chí cốt
khóc – tưởng tiếc một người làm văn
nghệ  vừa qua đời – ngoài mối giao

tình ra còn phải đọc – đọc kĩ
hầu như toàn bộ các sáng tác
phẩm của người làm văn nghệ vừa
qua đời ấy – với lại còn phải

có những qua lại với nhau – chè
chén – bốc phét – chứ còn chỉ mới
sơ giao – tôi vụt choàng tỉnh – miệng 
cứ chép nói lảm nhảm – qua quít

khán giả cỡ tôi – thực không dễ
chút nào!

 

mm

 

NHỮNG VIỆC VÔ CÔNG

 

“những việc vô công làm miết miết
quên tiệt đời ta như nhánh sông..”

thơ tô thùy yên

 

lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng

việc nhầm lẫn nguyên nhân
đều do tính toán nâng
cấp của người đời hãy
để chuyện tìm kiếm ấy

tiếp tục dang dở như
cái iphone vẫn còn
dang dở có phi lí
không chứ! tôi cứ cắm

cúi tiếp tục tìm kiếm
her cunt và tất nhiên
trong lúc tìm kiếm quả
tình đôi khi chả nghe

thấy bất kì gì mặc
dù người đời đã có
nói từ lâu khuyến khích
như vậy cũng thú vô

công rỗi nghề hãy tiếp
tục tìm kiếm cho qua
thời giờ có vô lí
không chứ! tôi bắt đầu

thích chơi trò tìm kiếm
với một tên gọi khác
không her cunt thì lại
nghe ra tuyền những

phù phiếm khiến tôi tự
hỏi có phải đấy của
toàn thể nhân loại đang
gào đột nhiên tôi hô

to- đâu nào, đâu nào!

 

 

mm

 

HỒI

không nghĩ làm ra được 
gì cho có hồn cá 
nhân tôi chọn cách tập 
đi lại từ đầu chứ 

cứ ở đó chơi chơi 
nói nói phỏng có ích 
gì người ta thì vẫn 
suy nghĩ khi không nghĩ 

làm ra được gì cho 
có hồn vì thế nên 
chẳng bao giờ người ta 
kiếm ra được gì hòng 

để nghĩ làm ra được 
gì cho có hồn cá 
nhân tôi không đâu tôi 
không thể làm được như 

thế hễ không nghĩ làm 
ra được gì cho có 
hồn cá nhân tôi chọn 
cách tập đi lại từ 

đầu đi những bước chập 
chững!

 

mm

 

CHUYỆN ĐỢI

tôi nghĩ không nên nhiều 
lời với lũ thời gian 
có nói gì với chúng 
cũng vô ích nghĩ vậy 

tôi hùng hổ nói thẳng 
ra “tao không nhiều lời 
với bây vô ích lắm!”
nói xong tôi không bỏ

lỡ cơ hội hùng hổ 
bởi không phải lúc nào 
cũng có cơ hội hùng
hổ mà thời gian nói 

gì với chúng thì phải 
nói thẳng ra nghĩ vậy 
tôi nói “tao không nhiều 
lời với bọn bây vô 

ích giờ đây đang là 
buổi bình minh không phải 
muốn hùng hổ là hùng hổ 
được muốn có cơ hội 

là có được cơ hội..” 
còn đang hùng hổ tôi
nói nói lũ thời gian 
đâm ngang – dữ hôn! làm 

hết hứng!

 

 

mm

 

SÁNG HẲN RỒI
                                                                
tôi không quyết được
là – lên chùa hay
ngồi im một chỗ
ngày nay quăng cái

nhìn (nhuốm cường điệu)
qua khung cửa sổ
đang nắng quá lắm
câu tục ngữ việt

nam “trâu lấy thừng
mà dắt, người nắm
cặc mà lôi!” * ở
đâu dợn qua đầu 

chu cha chừng nhiêu
đó chữ đủ khiến
bắt mệt chả biết
có nên quyết – lên

chùa hay ngồi im
một chỗ ngày nay (!)

– ừa! hay cứ ngồi
im một chỗ ngày

nay và có lẽ
chỉ như thế. nhỉ!

* tục ngữ

 

mm

 

THE BEATS

ở đây mới bốn ngày ngồi yên
thì tâm sinh giặc hễ đứng dậy
hai chân liền co hổng đất hỏi
họa sĩ rừng có thấy trong lúc

đương lơ lửng một loạt hai chữ  
“tạo sao ... tại sao ... tại sao ... tại
sao???” hiện choán hết cả mồm len
vào thậm chí đầy trong đầu không!

họa sĩ rừng bảo “chỉ chừng năm
giây lơ lửng hai chân hổng đất
chịu sao thấu!” tôi đáp – nhưng hễ
ngồi xuống ... liền một loạt hai chữ

“tại sao ... tại sao ... tại sao ... tại
sao???” trào khỏi mồm trong đầu trống
hoác trở lại thực kì dị tâm
trạng tôi tức khắc rơi vào trạng

thái hết sức bồn chồn mặt đỏ
nóng liền đứng phắt dậy một loạt
ba chữ “tại làm sao ... tại làm
sao ... tại làm sao ... tại làm sao???”

hiện choán hết cả mồm len vào
thậm chí đầy trong đầu tôi thú
với họa sĩ rừng- thực đéo cách
nào xoay trở hoặc loay hoay hòng

trả lời dẫu chỉ hai chữ đại
khái “máu lắm” anh rừng ạ! ở
hoàn cảnh hai chân hổng đất lơ
lửng khó chịu đã đành ngồi xuống

khó chịu cũng không kém hai chữ
“tại sao ... tại sao ... tại sao ... tại
sao???” mắc chứng gì hết biến đi
hiện ra tâm trạng luôn rơi vào

ở cảnh tình bồn chồn mặt đỏ
nóng (!) tính nói (mỗi mình nghe) – ngày
nguyên ngày dài đằng đẵng trước mắt
ngồi yên thì tâm sinh giặc đứng

lên hai chân liền hổng đất biển
đông giờ đây được trung cộng sắp
đặt chẳng khác một tác phẩm nghệ
thuật  theo kiểu thị giác … nom họa

sĩ rừng hãy còn máu tợn tôi
nói to – ôi cảnh tình giá như
thực sự ngồi yên đặng mình hứa
sẽ cầm lòng cầm chí đổ màu

nước (mỗi màu cỡ nửa lọ) lên
giấy dùng mười ngón tay nguệch ngoạc 
thành vòng vòng vòng tròn tròn loang
cho tới ngập hồn!

 

 

mm

photo by me

THƠ, Ở SAN FRANCISCO

trưa hôm qua tôi ngồi
ngửa hết cả người ra
ngắm cô bé da màu
lắc vòng cô bé lắc

cực thiện nghệ mặc cuộc
đời hiển hiện phía trước
cá thịt hoa trái nhà
chung cư sở xã hội

quản lí chu cấp kể
cả dăm đồng dằn túi
ít/ nhiều không thành vấn
đề ngày mai dẫu mưa

gió cuộc đời sở xã
hội có phũ phàng cá
nhân tôi vẫn ngồi ngửa
hết cả người ra (không

nói làm gì!) bảo chọn
giữa sống chết ngay đây
nhá! chả riêng gì cô
bé da màu lắc vòng

cá nhân tôi không chút
phù phiếm chúng tôi sẽ
chọn ngay phía sống còn
cho tới khi ngồi lại

tư thế của kẻ biết
phải làm gì với cuộc
đời bao giờ cũng ngửa
hết ra kể cả chuyện

sống chết (phần cô bé
da màu có trở nên
người lắc vòng chuyên nghiệp?
mỗi cuộc đời biết thôi!)

trước mắt tôi bèn vẽ
vòng tròn [to tổ bố!]
đưa thân mình vào lắc
hệt đứa cô bé da

màu lắc vòng trong hình 
tôi lắc cho đến khi
quả báo nhãn tiền mệt
ngất ngư. thì nghỉ.

 

 

MM

 

CỔ TÍCH CHỮ

... tặng hoàng ngọc tuấn.
 
bắt tay làm bài thơ thoạt vào
tôi hết sức tự tin (tự tại)
dự trù chừng nửa ngày xong số
chữ dài nghìn dòng (đường là đường

chung chẳng ai đợi ai) còn tính
phù phép đi dây giữa hai hàng
chữ nhưng chạm lên chữ trên key –
board cứ thế chữ cầm mặt chạy

(chẳng ai đợi ai! quả không đùa
với chữ được!) mưu toan phù phép
khi đi dây giữa hai hàng chữ
sẽ nhào lộn tung hứng (tuyền chuyện

lớn) kể toi từ trong trứng nước 
chả còn gì để nghĩ/ làm (chẳng
ai đợi ai!) tôi chỉ biết gằm
xuống chữ trên keyboard – đụ mẹ

chẳng những cầm mặt chạy chữ xỏ
mũi túm tóc khiến má chảy nhão
vẫn biết đường là đường chung! giờ
mọi thứ cứ lẫn vào nhau tôi

lẫn vào thơ (cơm lẫn vào áo
người lẫn vào ma!) chuyện sống lẫn
vào chuyện chết chịu hết nổi luôn 
(ở đây hoàn toàn không có chuyện

ngựa về ngược!) chừng chữ dừng do
chẳng ai đợi ai! tôi bừng dậy
thì đã không nửa ngày xong theo
dự trù tóm lại làm bài thơ

này mất gần hai năm phần số
chữ dự là sẽ dài nghìn dòng 
toàn bài thơ đấy – ý đếch có
tuyền nói nói. cũng bấy nhiêu!

 

mm

 

CHUYỆN VỀ MÙI THIẾU NGỦ

gửi lê quốc thành,

ngày nay ở đây phát
trở nóng lảng nhách tôi
đi  bổ ba quả chanh
organic mỗi quả

to bằng quả cà dái
dê quái! hễ thở thì
ra bụm khói trắng uống
nước chanh pha nước cho

loãng cứ cầu sao hắt
xì trong từ điển tiếng
việt - lạ! không có khoản
định nghĩa từ “khổ dâm”

“để khỏi bòn rút thêm
thời giờ của quí ông
bà một cách lảng nhách”
tôi nói “những ngày này

mình thức rất khuya ăn
tuyền sò huyết vắt chanh
uống bia lạnh dậy khá
muộn và quái! hễ thở

thì ra bụm khói trắng ...”
tôi e hèm “trong khi
mình thức khuya dậy muộn
tìm kiếm khoản định nghĩa

từ “khổ dâm” mình không
muốn quí ông bà ngồi
một mình trên facebook
ngồi lảng nhách như thể

tụi ăn không ngồi rồi ...
với lại quí ông bà
cứ như vậy lấy ai
canh chừng  quan tài mình

đây!”

 

 

mm

 

VỀ VIỆT NAM

Trương tấn sang ngó một phía giọng lạnh
nhạt – ông thôi đi bỏ hẳn ý đồ
mong muốn trở về đây sinh sống đi
ở đây từ xã hội tới đời sống
mọi sự việc đều bất cập nó bất
cập một cách hết sức hiển nhiên rành
rành ra tôi e nhìn thấy bất kì
gì ông cũng chửi rồi cuối cùng tôi
cũng sai đứa giết ông vấn đề ở
đây tôi nhấn mạnh ông thôi đi đừng
cố gắng tìm cách trở về đây sinh
sống vì đối với ông ở đây bất
kì chuyện gì cũng bất cập từ xã
hội tới đời sống kinh tế nhất là
chính trị nó bất cập một cách hết
sức hiển nhiên rành rành ra hễ nhìn
thấy thôi khỏi bàn tôi đoan chắc ông
sẽ chửi rồi rốt cùng tôi cũng sai
đứa giết ông ông nên nhớ pháp luật
việt nam không khác trò xiếc tráo trở
rất giỏi lừa bịp đồng bào trong nước
cho đến nay đã cho thấy sự im
lặng của họ trước mọi hành xử mang
tính cách dối trá lật lọng từ chính
quyền ai nhìn cũng thấy đấy sự im
lặng hoàn toàn đồng thuận và đó là
điều mãi mãi tôi vẫn luôn tuyệt đối
tin tưởng sẽ không có bất kì một
bất ổn nào đáng kể xảy diễn nhưng
với tất thảy mọi sự việc bất cập
từ đời sống tới xã hội kinh tế
nhất là chính trị nó bất cập một
cách hết sức hiển nhiên rành rành ra
tôi biết với ông là không thể thế
được dẫu tôi có đánh tráo hết thảy
mọi sự việc một cách cực xác đáng
nhằm biện minh rằng ở ta từ xã
hội tới đời sống kinh tế nhất là
chính trị đều ổn rồi thì ông cũng
sẽ chửi toáng lên cuối cùng tôi đéo
phải sai đứa nào giết ông mà chính
tay tôi sẽ giết ông vì cách mạng
vậy nên trong vụ này trong vụ ông
mong muốn trở về đây sinh sống tôi
nghĩ tốt nhất ông thôi đi đừng cố
gắng tìm cách trở về đây làm gì
nữa ...

 

 

MM

 

VẬY MÀ CẢ ĐÊM TÔI ĐÃ NHỚ EM

sáng nay cầm trên tay tờ
lịch ngó lại – hóa tờ lịch
của tháng n nhằm ngày z –
y vào năm ***

* trí nhớ tôi quả thứ
rác rưởi thật trong khi thị
(giống chồn cái đa tình) luôn
căn dặn phải giữ gìn trí

nhớ sạch sẽ tợ đít thị
vậy (..) điều đó khiến tôi hết
sức đau khổ – đời (quái quỉ)
còn bày chi thêm thời gian
..
giả như có thể ngủ triền
miên như một cách giết quách
lũ thời gian nhỉ! chao ôi
vậy ra mình hãy còn đứng

nguyên trên ngày n của tháng
zy vào năm **
** nhìn thời gian mài
mòn tất thảy kìa – thị thì

luôn miệng xít xoa “cũng may
đã không chết đi với đống
rác rưởi từ chính ông thải
ra nhá ..” nom thị càng lúc

càng đáo để mở miệng (giống
chồn cái đa tình) thị cứ
hỏi rằng từ giờ có nghe
thị không thì bảo ... hừm! chưa

gì đã thấy hôm nay ngày
mai mình sẽ phải kéo tấm
thân hòng cho qua cuộc lữ
trên một ngày dài lê thê

thế đấy ...

 

 

MM

 

LÚC CHỜ CƠM CHÍN TỚI

tôi nhắm (giấu đau thương) khi
mối sầu khổ đeo mang quá
cùng cực ra nằm trên đường
ray cable car (để lộ

hẳn bản lai diện mục!) cứ
đúng mười lăm phút một chuyến
cable car chạy ngang chừng
hai chuyến gộp chung thành ba

chục phút thì sẽ tan thây
nát thịt em thấy đó! đã
cố gạt khỏi đầu ý nghĩ
– sống đây sống cho qua ngày

nhưng quả thực không gì phản
động hơn khi đã cố gạt
khỏi đầu ý nghĩ – sống đây
sống cho qua ngày mà rồi

em xem! chuỗi chuỗi hình/ ảnh
cuộc đời lây lất không khác
ăn nhờ ở đậu (của nợ!)
ngày này sang ngày khác da

vẻ xanh mét hệt chùm gửi
bám thân từng giây khắc chúng
tái hiện thật sống động giữa
mắt nhìn buộc phải nhắm (giấu

đau thương) khi mối sầu khổ
đeo mang quá cùng cực chẳng
còn cách nào khác hơn ra
nằm trên đường ray cable

car (để lộ hẳn bản lai
diện mục!) cứ đúng mười lăm
phút một chuyến cable car
chạy ngang chừng hai chuyến gộp

chung thành ba chục phút thì
sẽ tan thây nát thịt!

 

MM

 

CÂU CHUYỆN CÒN NHỚ CỦA NGÀY

mấy ngày qua ai
hỏi ngoài biển đông
có động tôi đều
trả lời không biết

nhưng kì thực có
biết biết chút đỉnh
chuyện biết chút đỉnh
như thế có người

cho biết chút đỉnh
thì chưa biết gì
có kẻ cho biết
chút đỉnh kể như

biết biết chút đỉnh
về phần câu hỏi
ngoài biển đông có
động mà mấy ngày

qua ai hỏi tôi
đều trả lời không
biết nhưng kì thực
có biết biết chút

đỉnh vì cái sự
biết chút đỉnh như
thế tôi để mặc
ai cho chuyện biết

chút đỉnh nó như
thế nào cũng kệ
tôi ra sức phải
nói hì hục cố

bôi xóa hình ảnh
hàng trăm chiếc thuyền
cây của ngư dân
được xem là cố

tình  xua ra biển
đông hòng khuấy cho
biển đông động dậy
sóng trên cái sự

biết chút đỉnh của
mình!

 

mm

 

AT GOLDEN GATE PARK

thị nói nguyên văn “we’
ll be glad when you’
re dead”- hì hì tôi
cười trong cuộc chơi tử

sinh này tôi luôn nghĩ
vào phút cuối bao giờ
mình cũng phải hào phóng
vì đơn giản đấy chỉ

một trong muôn trùng tính
cách tay chơi từ ta
thôi nhưng từ lúc nhận
ra hễ mỗi bận thị

lướt ngang trên thân tôi
cứ có cảm giác đấy
chẳng khác cơn giông lạnh
giá thổi thốc chứ đấy

ngàn lần không phải thị
tôi đã bật khóc tiếc
là sau đó không hề
do nghe thị nói nguyên

văn “we’ll be glad when
you’re dead” bằng chứng
tôi còn cười “hì hì”
mà trong cuộc chơi sinh

tử này tôi vẫn luôn
cho đến phút cuối bao
giờ mình cũng phải tỏ
hào phóng bởi đơn giản

đó chỉ một trong muôn
trùng tính cách tay chơi
của ta thôi!

 

 

mm

 

NGHĨ Ở RỪNG

chuyện đi máy bay
nhất là đi đường
xa nó dễ khiến
con người ta phát

sinh những suy nghĩ
nọ kia riêng tôi
không cứ gì đi
máy bay đi trên

bộ nó cũng khiến
phát sinh trong tôi
tuyền những nghĩ suy
mà phải nói đủ

điều khá linh tinh
bất kể khi đấy
trong trời một màu
xám xịt hay sáng

(rỡ ràng) tôi băng
qua người này lướt
ngang người khác hết
gây tiếng vang to

lại gây tiếng động
nhỏ mà phải nói
dưới mắt thấy phố
trong nhà nhà trong

phố đan xen lẫn
nhau khổ đau hoan
lạc đan xen lẫn
nhau bất kể những

huyết thống hàng họ
gia đình cửa nhà
tổ quốc tôi cứ
nghĩ suy mà phải

nói đủ điều tuyền
linh tinh cát dưới
hai bàn chân hạt
hạt nhỏ xíu đan

xen hễ “đếm là
diệu tưởng đo là
nghi tâm” * tôi bước
đi không cứ gì

đi máy bay đi
trên bộ nó cũng
khiến phát sinh trong
tôi tuyền những suy

nghĩ mà phải nói
khá linh tinh!

* bùi giáng.

 

MM

 

BÀI VIẾT LẠI

gửi tha thủy,

bao năm trường trôi qua
về phía biển con đường
vẫn vậy vẫn tôi hằng
ngày đi đi lại lại

nhặt nhạnh bất kể thực
giả những sắc màu hòng
biến hóa chí cốt sắp
đặt đắp lên đời sống

mình phải mãi cho đến
buổi chiều này này ngoài
biển vẫn vậy mây nước
vẫn xanh trong từng con

hải âu vẫn bay là
là trên sóng biển thì
tình cờ tôi chứng kiến
con chuột vùng thoát khỏi

bẫy bởi đơn giản miếng
mồi là khúc phó – mát
giả lập tức nó khiến
hoàng hồn tôi thấy ra

cuộc đời đơn giản quả
thay đổi biến hóa khôn
lường và con chuột còn
biết đâu thực giả thì

cái công việc đi đi
lại lại về hướng biển
trên con đường thử nghĩ
bao năm trường vẫn vậy

vẫn mây nước trong xanh
vẫn từng con hải âu
bay là là trên đầu
ngọn sóng còn tôi ôi

chao vẫn nhặt nhạnh bất
kể thực giả những sắc
màu hòng biến hóa chí
cốt sắp đặt đắp lên

đời sống mình bố khỉ
hóa cái công việc như
thế cực hết sức nhảm
nhí nó đã bỏ phí

cơ man công sức tôi
sắp đặt!

 

 

mm

 

NHỮNG ĐỜI CÁ CƠM

hễ còn nghĩ tới chuyện quỉ/ ma
rùng rợn con người ta đang nghĩ
tới chuyện dâm dục thường tình nguyên
do bởi những uẩn khúc về mặt

tâm sinh lí mà ra chứ trên
đời này thử nghĩ làm gì có
ma/ quỉ chao ôi anh phát nhớ
lại mỗi bữa cơm có cá em

đã chăm chút cẩn thận gở từng
cây xương nhỏ đút anh ăn giời
ơi tình em dành trọn cho anh
đắm say đến thế vậy mà ngày

tối anh đi nghĩ tuyền chuyện bao
đồng tới những câu chữ thời thượng
đầy tính cách hậu hiện đại phi
lí thường tình để chi? anh nào

biết ơi em giờ đây hễ còn
nghĩ tới chuyện quỉ/ ma rùng rợn
 con người ta đang nghĩ tới chuyện
dâm dục thường tình nguyên do bởi

những uẩn khúc về tâm sinh lí
mà ra chứ trên đời này thử
nghĩ làm gì còn có ma với
quỉ thường tình phải không em?

 

 

MM

 

ẬY

đừng quấy rầy tôi
tôi đang thấy lại
những hạnh phúc của
mình và thấy khá

rõ nhưng tôi không
thể mô tả ra
đây được vì chúng
không giống bất kì

gì đúng hơn chúng
chả có gì đừng
quấy rầy tôi nữa
tôi đang thấy lại

những hạnh phúc từng
xảy diễn trên đời
tôi và thấy khá
rõ nhưng tôi không

thể giải thích ra
đây được vì chẳng
có gì đáng tin
cậy đúng hơn hạnh

phúc mà tôi hằng
tin chúng không hẳn
đã từng xảy diễn
trên đời tôi như

thế ậy đừng quấy
rầy tôi!

 

 

mm

 

GIỮA TRƯA

gửi cô lynh bacardi (với @#%@&****%$!)

Hơi nóng xộc lên
giữa lòng đường hệt
cơn ảo giác sau
một giấc mộng tôi

cứ có ảo tưởng
mình sẽ mọc cánh
ai gặp mặt cũng
hỏi- để làm gì

chứ! tôi đều trả
nhời mạnh mẽ “đợi
mình thử nghĩ lại
nhé!” sau khi trải

qua một giấc mộng
hơi nóng giữa lòng
đường xộc lên hệt
cơn ảo giác tôi

không biết ở nơi
nào khác mình có
ảo tưởng sẽ mọc
cánh nhưng giả như

ở nơi đó cũng
có mang ảo tưởng
mình sẽ mọc cánh
như thế thì để

làm gì ư? tôi
sẽ không thử nghĩ
lại mà sẽ bay
bay trong ảo giác

từ hơi nóng xộc
lên giữa lòng đường
hệt chim ngàn!

 

 

mm

 

GIỜI

Trưa tôi ngẩng đầu
Lên nhưng giả như
Không chú ý thì
Mọi chuyện sẽ chẳng

Đâu vô đâu cả
Nhìn giời tôi cốt
Níu lại giờ khắc
Đang trôi và giả

Như không chú ý
Hóng chuyện níu giây
Khắc đang trôi trong
Giời sẽ chẳng đâu

Vô đâu mà đời
Sống thì ờ bất
Kì đâu trưa giời
Cũng thảy đều chói

Chang nhưng giả như
Ngẩng đầu lên hóng
Ở việt nam cái
Sự thể chói chang

Giả tạo kia mà
Không chú ý thì
Chuyện sống chết ở
Đời Sao cho ra

Nhẽ sống cũng sẽ
Chẳng đâu vô đâu
Cả!

 

 

mm

 

GẦN HẾT THÁNG TƯ

gửi cô thuận

Đừng dày xéo tôi nữa
Cút đi nàng quệt nước
Mắt vô mu bàn tay
Gần hết tháng tư tôi

Quả không còn nhớ bất
Kì gì kể cả mặt
Trời mặt trăng sông núi
Quê nhà đừng dày xéo

Tôi nữa cút đi gần
Cuối tháng tư tôi lỡ
Nói chuyện manh áo chén
Cơm và kéo dài câu

Chuyện về chén cơm manh
Áo hơn thế kỉ nay
Nàng quệt nước mắt vô
Mu bàn tay đừng dày

Xéo tôi nữa cút đi
Gần cuối tháng tư mặt
Trăng lặn tất nhiên mặt
Trời mọc sông núi quê

Nhà tất đã đổi khác
Tôi quả không biết trong
Một căn nhà khác dù
Trên đồi sự cô quạnh

Hoang liêu có dành cho
Chúng ta? nàng quệt nước
Mắt vô mu bàn tay
Đừng dày xéo tôi nữa

Cút đi cái đoạn cuối
Tháng tư khốn kiếp ...

 

 

mm

 

THÁNG TƯ 30

không ai chế ngự được
sự buồn vui nơi mình
suốt đêm rồi tôi cứ
hết trăn qua trở lại

“điều mà có thể cho
là chiến thắng ở cái
ngày 30 tháng tư
đã phải khiến một số

người vui cũng đã khiến
một số người buồn*” buồn
không ít phần tôi tôi
bày tỏ rồi rằng không

ai chế ngự được sự
buồn vui nơi mình thành
suốt đêm rồi tôi cứ
hết trăn qua trở lại

ôi cả đêm rồi và
còn những đêm càng về
gần ngày 30 tháng
tư với tôi quả sẽ

là những đêm cực đáng
chán!

* ông võ văn kiệt phát biểu đại khái thế.

 

 

mm

 

HỒI ỨC

(nhân cái chết của Gabriel garcia marquez.)

Khi ở trong phòng dù
chỉ một mình chẳng nói
với ai một lời tôi
vẫn không hề cảm thấy

cô đơn việc tôi giặt
thảm thường xuyên với chả
một mục đích chính đáng
nào dưới góc độ của

chiếc iphone 5- x
tôi nhìn tôi rỏ mồ
hôi ròng ròng trong khi
marquez nói chỉ có

trăm năm cô đơn thôi
nhé nhưng dưới góc độ
của chiếc iphone 5-
x tôi thấy mình có

già đi với việc thường
xuyên giặt thảm chả mục
đích chính đáng nào lắm
lúc còn lại thấy mình

bị tấn nằm chen chúc
lẫn với nhiều thế hệ
khác nhau của chiếc i-
phone trên chính mặt màn

hình của chiếc iphone-
5- x (hệt cá mòi)
nhưng ối! đấy là khi
tôi ở trong phòng một

mình chẳng nói với ai
một lời và đang nhìn
tôi rỏ mồ hôi ròng
ròng già đi trong khi

marquez nói chỉ có
trăm năm cô đơn thôi
nhé!

 

 

mm

 

DÒ LA

một cách kiên nhẫn đầy
thuyết phục tôi cố tự
tạo cho mình có được
cảm giác cực hoang vu

(chữ hoang vu là chữ
mà em tha thủy dùng
trong một bài thơ tân
hình thức không kém) bằng

cách kiên nhẫn một cách
hết sức thuyết phục tuy
nhiên không hẳn chỉ mỗi
tôi thiên hạ ai ai

cũng tự tạo cho mình
có được cảm giác dẫu
cho chẳng mấy hoang vu
đi chăng nữa cũng bằng
 
một cách hết sức kiên
nhẫn thiên hạ ai ai
rồi cũng nuốt sự vô
nghĩa làm thú tiêu khiển

một cách đầy thuyết phục
tuy nhiên cho dẫu có
hoang vu đi chăng nữa
thiên hạ ai ai rồi

cũng nuốt sự vô nghĩa
làm thú tiêu khiển riêng
cá nhân tôi thề một
cách kiên nhẫn tôi xin

cố hết sức tự tạo
cho mình có được cảm
giác cực hoang vu (chữ
hoang vu là chữ mà

em tha thủy dùng trong
một bài thơ tân hình
thức không kém) tuy nhiên
không chỉ mỗi tôi thiên

hạ ai ai rồi cũng
sẽ nằm xuống hết!

 

 

mm

 

BÀI QN

... gửi vương quỳng ngọc

Tôi cứ ưa nghĩ
về sông sâu núi
cao là người làm
thơ tiền phong tôi

luôn thấy được là
niềm lạc thú trong
sầu khổ nơi tôi
không hề suy suyển

và một khi nghĩ
về sông sâu núi
cao một người làm
thơ tiền phong như

tôi tôi luôn hiểu
rõ rằng một khi
thiếu vắng tình yêu
em chắc chắn tôi

sẽ chết dần chết
mòn theo năm tháng
trái tim sẽ tù
tù ngục đồng thời 

cũng nghiệm ra một
người làm thơ tiền
phong tôi giả như
làm thơ tình không

khéo chắc chắn các
câu chữ sẽ dẫn
đưa xuống địa ngục (!)
giờ đây em thấy

đấy đã là một
người làm thơ tiền
phong hễ nghĩ về
sông sâu núi cao

tôi nói “em! không
cứ tôi ai ai
rồi cũng chết vấn
đề sớm hay muộn

thôi riêng tôi em
xem đang già lão
đi. đấy ...”

 

 

mm

 

EM, QUẢ TÌNH!

Chưa bao giờ tôi dám
xin ăn. xin chữ. ăn.
thì có. lắm lúc xin
hút. như một món tráng

miệng. xin đừng cãi tôi.
chỉ khi cơn nghiện. do
chứng khổ dâm vật vã
nhưng. quả tình chưa bao

giờ tôi dám xin ăn
dẫu thường xuyên nói tới
chuyện cơm ăn. áo mặc
chỉ xin hút. như một

món tráng miệng khi cơn
nghiện. do chứng khổ dâm
vật vã. nhưng giờ thì
kể cả xin hút. mỗi

lần chứng khổ dâm vật
vã. như một món tráng
miệng. đã phải nén chặt.
không còn nữa. xin đừng

cãi tôi. quả tình. dẫu
thường xuyên nói tới chuyện
cơm ăn. áo mặc. nhưng.
chưa bao giờ tôi dám

xin ăn. và. giờ thì.
việc xin chữ. ăn. không
còn lắm lúc nghĩa là
thường xuyên hơn. xin đừng

cãi tôi. nhé. thành thực
đấy!

 

mm

 

CHỮ

chữ nào khó nói khoan
nói quả tình cứ cho 
tôi biểu nó đừng sống
động mà không đòi hỏi

gì hết đừng ngắt lời
tôi nhá tôi không đòi
hỏi gì nó cả ơ
cứ cho là tôi biểu
 
nó khóc chẳng hạn và
không đòi hỏi gì hết
được rồi đừng ngắt lời
tôi chuyện gì sẽ xảy

ra cứ cho là tôi
biểu nó cười vang chẳng
hạn đừng ngắt lời tôi
ơ chữ có khi khóc

sầu thảm khốc mà chữ
tình thì luôn sống động
chữ nào khó nói khoan
nói ơ xong rồi tôi

có đời tôi quả tình
chữ có đời chữ và
cứ cho là tôi không
đòi hỏi gì nó hết

đừng ngắt lời tôi. nhá!

 

 

mm

 

TO CALL

đời sống tôi phải nói
gì đây? nói là “tôi
chả mấy hài lòng ...” linh
tinh các cái vây bủa

đời sống cho dù quả
đúng như thế đi và
mặc cho tự thâm tâm
tôi đã luôn cho là

cái đời sống linh tinh
các cái chẳng đúng như
thế bao giờ nhưng cái
đời sống tại sao cứ

biểu tôi phải nói gì
đây? và tôi cứ phải
nói là “tôi chả mấy
hài lòng ...” đời sống trong

khi linh tinh các cái
vây bủa chẳng ra làm
sao cả nhưng tại sao
cứ phải cho các cái

linh linh có cánh? mặc
cho tự thâm tâm tôi
đã luôn cho là không
cứ phải chắp cánh mọi

điều nghĩ như thế đời
sống bởi nói cho cùng
dẫu vây bủa thì cũng
chả mấy ai dại dột

cho tay mình hai lần
nhúm chàm cả!

 

 

mm

 

EM NHỎ LÀM CHI CHIM BIỂN BẮC *

Thành tích của tôi xin các người
hãy vui lòng lắng nghe thành tích
của tôi cuối cùng là đã gây
thành tiếng (rất cô liêu) và tôi

Đã nói xin các người hãy vui
lòng lắng nghe bởi người ta cuối
cùng rồi cũng nhận ra nhau (mặc
dù rất cô liêu) đấy là thành

Tích mà tôi đã nói xin các
người hãy vui lòng lắng nghe mà
các người có biết chạng vạng là
gì không đã? và nếu các người
 
Muốn biết chạng vạng là gì? thì
xin các người hãy vui lòng lắng
nghe người ta nhận ra nhau ở
đây đấy là thành tích mà tôi

Đã gây ra thành tiếng (rất cô
liêu) còn về tiếng làm sao biết
cô liêu thì xin các người hãy
vui lòng lắng nghe bởi người ta

Cuối cùng cũng nhận ra nhau mặc
dù cực kì cô liêu đấy là
thành tích ở đây xin các người
hãy vui lòng lắng nghe thành tích

Của tôi là đã tạo thành tiếng
(cô liêu!) để rồi cuối cùng mà
các người có muốn biết chạng vạng
là gì không đã?

11 tháng tư, 2014

*thơ tô thùy yên

 

mm

 

DỌC ĐƯỜNG XUỐNG SANTA ANA

... gửi ki, tpk

Khởi đi từ “trong khi
chờ godot*.” với không
một đinh ninh định đề
đặt để điều kiện giúp

đỡ nào xúc tích tôi
nhỏm dậy/ bò tới. quả
thực vậy, trước kia tôi
đã từng bị trâu đá,

thực chả điệu nghệ, cao
cường chút nào! những cú
của bò đá trước kia,
có thích đáng hay không?

đéo cần biết nhưng với
không một định đề đinh
ninh đặt để điều kiện
giúp đỡ nào! khởi đi

từ “trong khi chờ go
dot*.” tôi bò tới, không,
phải nhỏm dậy trước đã,
tôi bò tới xúc tích.

cực kì sáng láng.

*kịch, của samuel beckett, khôi nguyên giải nobel văn chương năm 1969.

 

mm

 

CHẠNG VẠNG

tôi nói và liếc đồng
hồ “những bào ảnh đang
trôi vào tháng tư dòng
thời gian nhiều khi đếch

là một điều gì thiết
thực tôi thì vẫn chưa
chịu đi ...” đúng thực tôi
khi nào cũng một mình

nhấc chân tôi đá đá
ngọn gió tản bộ trở
về chung cư (một góc
tạm trong một vũ trụ

méo mó!) tôi liếc đồng
hồ những bào ảnh lăng
xăng trôi cùng tháng tư
đúng thực khi nào tôi

cũng một mình dòng thời
gian nhiều khi đếch là
một điều gì thiết thực
những trại giam tù cải

tạo rào quanh bằng dây
thép gai tháp canh được
bảo vệ bằng súng máy
lắc lắc đầu tôi lật

bó cải bẹ xanh trong
tủ lạnh (nơi một góc
tạm trong một vũ trụ
méo mó!) hừm tôi thì

vẫn chưa chịu đi liếc
đồng hồ tôi nói và
nhắm mắt lại “cái ngày
30 tháng tư năm

bảy lăm nghiệt ngã đang
ngáng trí nhớ tôi hết
sức sống động người ạ!”

 

mm

 

NHỮNG NGÀY ĐẦU THÁNG TƯ

Tôi đã quên bẵng
Đi là kể từ
Ngày cái mà tôi
Tự hỏi mình quên

Bẵng đi được chưa
Sự kiện giả như
Sự kiện không có
Tôi trong cái ngày

Tôi đã tự hỏi
Như vậy thì giờ
Đây có lẽ cũng
Chỉ thứ sự kiện

Chả đúng vào đâu
Cả vì một mặt
Khác tôi luôn tự
Nhủ rằng mình không

Nên sầu khổ một
Cách thái quá việc
Có quên bẵng đi
Kể từ cái ngày

Mà tôi tự hỏi
Mình đã quên bẵng
Đi được chưa sự
Kiện thực chẳng quan

Trọng quan trọng là
Vấn đề đừng bao
Giờ quên đã có
Những ngày tháng tư

Năm một chín bảy
Lăm dài dằng dặc
khắp ngã đường máu!

 

MM

 

TALKING HEADS

Áo rách thì giữ lấy
lề vô công rỗi nghề
thực ra có nguyên tắc
của sự vô công rỗi

nghề vì bất kì lí
do gì nhất nhất phải
mang danh thiếp trong người
vì lí do nào cũng

được và ít nhất cũng
đã khiến cho tôi nhớ
tới ông già mình ôi
ông chết đi trong nỗi

buồn bã trên đời hiện
luôn luôn ít nhất cũng
có cả tá người vô
công rỗi nghề có người

giống như tôi nhất nhất
phải mang danh thiếp trong
người có người không giống
như tôi luôn luôn không

phải mang danh thiếp trong
người một bữa đéo hiểu
sao nhìn miếng danh thiếp
chả khác miếng giẻ rách

bẩn thỉu tả tơi liền
nhớ là áo rách thì
giữ lấy lề tôi nói
vô công rỗi nghề có

nguyên tắc của sự vô
công rỗi nghề khi người
ta trẻ người ta cần
bàn/ ghế!

 

 

mm

 

GIỌNG TRẦM

giờ đây chuyện phải suy nghĩ với tôi chả khác cực hình hễ đứng dậy lập tức nhìn thẳng và tôi cho chuyện già lão nơi khuôn mặt mình chẳng khác chuyện chó cái và luôn luôn tìm đường thoáng tránh hết sức những đường gai góc mà đi vì dẫu không có chuyện già lão rồi bệnh tật rồi những con chó cái rồi chết đi chăng nữa thời gian vẫn cứ trôi qua và phải nói tôi hết còn nghiêng đầu bên trái bên phải lẽ dĩ nhiên tránh hết sức những đường gai góc cứ nhắm đường thoáng mà đi ai hỏi- sao thế? nên coi chừng bên trái bên phải những con chó cái chứ! tôi đều đáp “tao mệt rồi và chuyện phải suy nghĩ với tao giờ đây chả khác cực hình!”

 

 

MM

 

MƯỜI PHÚT

Nghĩ. để mọi chuyện êm
thắm. nhưng. không giống bao
kẻ. với các lí lẽ
riêng. tôi chèn chữ chật

Cổ họng. chả ai đâu
gánh được nỗi khổ riêng
của ai. vậy rồi. tôi
chẳng cách chi ngậm họng

Nỗi. thôi. để mọi chuyện
êm thắm. không giống như
bao người khác. tôi lèn
chữ. đã thành câu. đại

Khái: trăm năm trong cõi
người ta. chữ tài chữ
mệnh khéo là ghét nhau*
sâu xuống đóc họng. hòng

Đếch phải suy tính nọ.
kia. vì. nói cho cùng
ai đâu gánh được nỗi
khổ riêng của ai. vậy

Rồi. tôi nói. liên tu
bất tận (!) lạ một điều.
giọng nói giờ ngập màu.
sắc. cùng với tuyền những

Lí lẽ riêng.

*kiều, nguyễn du.

 

 

mm

 

HỄ NÓI TỚI TÌNH. PHẢI KỂ TỚI HOA HỒNG!

Muốn làm bài thơ tình
nhưng chần chừ mãi do
không biết đâu đầu mối
của tình sau tình trước

giữa chừng ý nghĩ làm
bài thơ tình bốc hơi
tôi lại phải loay hoay
dò xem đâu đầu mối

của tình trước tình sau
giữa chừng thấy thực khốn
nạn cái thân tôi khốn
nạn cho cái gọi cuộc

tình từ giờ cho tới
khi nhắm mắt cũng chả
có một ai chung thân
cả không có cái gọi

người tình tôi lẳng lặng
đứng nhìn ý nghĩ làm
bài thơ tình bốc hơi
giữa chừng thì đầu mối

của tình sau tình trước
hé lộ dần tôi lại
loay hoay chần chừ nhưng
lần này cứ hỏi đi

hỏi lại “vậy phải bắt
đầu từ đâu? để được
kể là đầu mối của
tình sau tình trước đây!”

 

 

mm

 

SỰ NGHIỆP LUÔN NÉ MẶT TÔI

vẫn biết chuyện gì cũng thế
khó khăn bao giờ cũng ở
điểm khởi đầu mà tôi cho
vượt qua được thì chuyện gì

cũng khởi đi bắt đầu từ
chỗ khởi điểm đấy và luôn
luôn không có chuyện bắt đầu
trở lui cũng thế một mình 

bao giờ cũng thoải mái tha
hồ ngã ngớn và tôi cho
bước đầu một mình quả khó
bất khả nhưng tôi cho một

khi vượt qua được thời trong
lúc kiếm tìm mình hoặc bất
kể gì sẽ chẳng còn nghe 
thấy động nữa và luôn luôn

không có chuyện nói trước xem
sau cũng thế hoặc là ghét
bỏ ngay lập tức còn bằng
sẽ thương yêu đời đời kiếp

kiếp mà tôi cho hòng ghét
bỏ ngay tức thì thực chẳng
dễ dàng gì nhưng vượt qua
được chuyện giả như buộc phải

khắc cốt ghi tâm chỉ còn
là chuyện quốc hận mẹ kiếp
30 tháng tư tới nữa
kia!

 

 

MM

 

NHIỀU NĂM RỒI VẪN VẬY


gửi đinh thị như thúy


ở trên giường. cho tới
quá giữa đêm thì phát
trăn trở (!) chỉ vài giờ.
khái niệm thời gian trong

đầu dợm biến đi. quái!
tôi lại nghĩ – trời sáng
ra. có lẽ điên tiết
lên. sẽ trở lui trăn

trở trở lại trên giường.
cho tới quá giữa đêm
nữa. chữ hiện đầy đầu. 
đã gần hết tháng ba

tôi ngẫm. nghĩ – không thể
đối xử tệ với chữ
được. hãy ngồi xuống. đường
hoàng sắp. xếp chúng lại

quái! bao giờ cũng câu
“nhưng tại sao tôi có
mặt ở đây?” nhắm. thực
không khéo sẽ trăn trở

trở lại trên giường (!) tôi
phát nhận thấy có một
điều lạ – trong lúc sắp.
xếp chữ. hình ảnh về

cái khoảng cách sống/ chết
cứ hiển hiện ngay những
lúc tôi trăn trở trên
giường và. khi đấy. luôn

luôn có con chim ưng
bay lượn nơi hai hốc
mắt!

 

 

mm

 

CHỐC CHỐC

tấm thân tôi đè
nặng lên cái bóng
tôi (lúc nó ngủ
lịm đi) cứ hễ

muốn nhấc tấm thân
tôi cốt đi qua
đi lại thì cái
bóng lại giật mình

thức dậy bao giờ
cũng vẻ ngơ ngác
tôi phải nói lớn
– tao đây.. tao đây

nó há hốc “a!”
một tiếng rõ to
tôi ôn tồn – xong
rồi.. tao ngỡ mày

trầm luân. đổ.. nó
ngây ra nói nói
“thôi thôi..” cho tới
ngủ lịm đi tấm

thân tôi cứ thế
tiếp tục đè nặng
lên cái bóng tôi
trầm luân và không

ngớt than van.

 

 

mm

 

100% CỬA ĐỂ NGỎ ...

có sự thay đổi. nhỏ.
vào sáng thứ ba. mưa.
trước bữa trưa. tôi đi
tắm. trở ra. thấy có
ba tin nhắn trong điện
thoại. mở. nghe thử. tin
nhắn thứ nhất “có sự
thay đổi. nhỏ. vào sáng
thứ ba. mưa. một trăm
phần trăm. cửa để ngỏ ...”
lập tức máy tự động
chuyển tin nhắn thứ nhì
“trước bữa trưa tôi đi
tắm..” liền cấp kì. chuyển
sang tin nhắn thứ ba ...
chỉ là một chuỗi tiếng
nước xối rào rào.. hết
sức ngạc nhiên. tôi thử
kiểm tra. xem ai gọi
hòng khi cần. còn biết
đường một trăm phần trăm
gọi. thì. vừa đúng lúc
tiếng điện thoại reo vang
vang màn hình hiện sáng
lên. giữa khung hình. tôi.
vai chính trong nỗi cô
đơn. nhưng. chả thoại nhiều
có lẽ vì đấy chuyện
riêng tư. của tôi. một
trăm phần trăm.

 

 

mm

 

MỘT VỐC TÌNH VAY. TRẢ

Có gì đâu
nà đời là
thế không phải 
muốn đi là

đi được về
là về được
sự vắng mặt
của tôi một

ngày nào đấy
thì thời gian
vẫn trôi nhưng
nhanh hơn có

gì chứ hễ
có kẻ đến
thời phải có
người đi đời

là thế không
phải muốn bước
tới bước tới
được lui lại

là lui lại
được người đời
sống hầu như
nhiều khi chả

cứ gì xử
dụng tới não
bộ nằm bên
trái có lẽ

ở phía đấy
đầy rẫy tiếng
la chứ có
gì đâu nà

đời là thế
não bộ bên
trái não bộ
bên trái cũng

chỉ với chừng
đấy thôi sao
dị!

 


 
mm

 

AI DA

chuyện suy nghĩ từ giờ
coi như tôi biết mình
không thể đánh liều được
nữa nọ nay hễ suy

nghĩ về bất kì chuyện
gì cứ thế đánh liều
nguyên nhân chính một phần
luôn luôn la ối có

điều chi trên đời mà
chả dời đổi được chỉ
có bổn tánh là khó
dời đổi thôi ôi quả

dễ sợ từ giờ phải
biết mình không thể đánh
liều suy nghĩ về bất
kì chuyện gì nữa nọ

nay quả dễ sợ hễ
suy nghĩ về bất kì
chuyện gì cứ thế đánh
liều bởi luôn luôn cho

sông có khúc người có
lúc vầy lúc khác nhưng
kể từ giờ nên biết
mình không thể đánh liều

được nữa đành rằng bổn
tánh thực khó dời đổi
nhưng giả như nguyên nhân
chính là vì do suy

tường tận thấy thì ối
ở đời quả lấy gì
làm chắc. hử!

 

 

mm

 

NÓI GÌ THÌ

Căn phòng này chỗ tôi
Ra vào nằm ngồi nghỉ
Ngơi thức ngủ đụ ỉa
Ăn chơi giỡn giả ngây

Sống hằng đêm ngày đứng
Hằng bao năm ròng nói
Nó chính xác là một
Mái nhà rồi quả không

Ngoa nọ nay tôi cứ
Quàng xiên cho đấy chỗ
Trọ chỗ tạm trú có
Điên khùng không chứ (!) may

Kịp nhận ra nó nói
Chính xác là một mái
Nhà rồi quả không ngoa
Khi tôi ngó dáo dác

Nào con trai da vàng
Đen trắng giả gái giả
Ngây đàn bà đàn ông
Đĩ điếm bán dâm chạy

Nhảy lang thang hoảng loạn
Dưới đường suốt đêm ngày
Ôi hóa chỉ căn phòng
Này không - mái nhà này

Chỗ tôi ra vào nằm
Ngồi nghỉ ngơi thức ngủ
Đụ ỉa ăn chơi giỡn
Giả ngây sống hằng đêm

Ngày đứng hằng bao năm
Ròng nói duy nhất nó
Chỗ cho tôi thỏa mãn
Những khoa trương tính đực

Quả không ngoa nói gì
Thì nó - mái nhà này
Là thế giới của tôi
Của tôi. bố khỉ!

 

 

mm

 

GẦN HẾT THÁNG BA

khi nghe các đảng cô
hồn âm binh cho rằng
tôi giờ đã thay đổi
hẳn làm phát tự hỏi

- ồ ồ mình cũng làm
được như thế a! và
chỉ có thay đổi hẳn
chứ không thể làm khác

đi dù chỉ một chút
thôi sao? rồi tôi lại
tự hỏi - cô hồn các
đảng âm binh chúng cứ

luôn cho rằng mình giờ
đã thay đổi hẳn như
thế chẳng lẽ mình cũng
làm được điều đó ư!

và chỉ có thay đổi
hẳn chứ không thể làm
khác đi dẫu chỉ một
chút thôi à! tâm trạng

với ý nghĩ rằng ta
cũng có thể làm thay
đổi hẳn chính ta nghĩa
là chỉ có thể làm

thay đổi hẳn chứ không
thể làm khác đi dù
chỉ một chút thôi tôi
đâm tự hỏi lòng - liệu

tôi có thể nói với
chúng cô hồn âm binh
các đảng rằng “tôi chỉ
muốn nói cho quí vị

hiểu tôi còn chả biết
là tôi còn sống hay
đã chết nữa là!”

 

 

mm

 


BIỂN CẠN CỢT

tôi hỏi con chim bói cá
mày có thấy tao ở đây
hôm qua nó đáp hôm qua
chả có đám mây nào ở

đây hết mẹ rượt cái cọc
nhọn tôi nói hừm có lẽ
nào mày quên rồi ư nó
đáp suýt nữa tôi té nhào

lộn cổ từ cái cọc nhọn
đấy tôi hỏi lại gằn từng
chữ mày có thấy tao ở
đây hôm qua con chim bói

cá ra vẻ nghĩ ngợi nó
đáp hôm qua anh có muốn
như vậy đâu anh mơ thì
có mẹ rượt cái cọc nhọn

tôi nói có lẽ nào mày
quên rồi ư nó đáp có
một thằng điên cắm cái cọc
nhọn kêu tôi đứng trên đó

suýt nữa tôi té nhào lộn
cổ tôi đưa mắt nhìn con
chim bói cá hỏi gằn từng
chữ hôm qua mày có thấy

tao ở đây ra vẻ nghĩ
ngợi con chim bói cá đáp
hôm qua có cái gì đáng
để nhớ lại chứ suýt nữa

tôi té nhào lộn cổ từ
cái cọc nhọn đấy tôi đảo
mắt nhìn quanh mẹ rượt
cái cọc nhọn con chim bói

cá cứ chực đổ nhào tôi
nói mày chưa bao giờ chú
ý đến điều gì cả cuộc
đời có bao giờ hết chuyện

chứ tốt hơn mày trả lời
tao là mày có thấy tao
ở đây nghĩa là trên đời
này hôm qua con chim bói

cá hết còn ra vẻ nghĩ
ngợi nó lưỡng lự đáp tôi
đã nhìn lên đầu thấy mây
nhiều vô kể có phải hôm

qua anh là mây? suýt nữa
tôi té nhào lộn cổ đấy!

 

 

mm

 

NOW AND THEN

Bạn đã ăn thịt thỏ chưa?
tôi ăn rồi. hôm kia. bạn
biết đấy! cách bọn ý. họ
ướp nhiều lá thì là. tiêu

muối. nướng áp khói. nói chung
thịt đỏ uống với rượu đỏ
cabernet sauvignon
ngon. tuyệt! điều tôi muốn nói

ở đây- ăn lần đầu. bao
giờ cũng ngon. nhưng. quả tình
tôi cũng chỉ một người ăn
uống. tài tử cực tài tử

điều tôi muốn nói - ở đây
bạn có đặt câu hỏi gì
không? tỉ như: thưởng thức một
thức ăn lạ. ít thôi. có

giúp học hỏi được gì chăng?
có làm phong phú thêm cho
ta? ta có bỗng cảm thấy
mùi hạnh phúc thật dễ mến?

nói chung. thịt đỏ thì không
thể uống rượu nào khác ngoài
rượu đỏ cabernet sau -
vignon? v.. v.. rồi. các

bạn đều đã sẵn sàng chứ!
tôi hỏi lại lần nữa - bạn
đã ăn thịt thỏ chưa?

 

    

Last modified on 03/15/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC