Vương Bích Ngọc

MỘT NGÀY - TÔI SẼ NỘP ĐƠN LÀM TRÚA

 

 
 

 

 

Image may contain: night, sky, tree and nature

 

MỘT NGÀY

một ngày bỗng thấy
ngôi nhà bạn đang
ở có thể hoá
thành vỉa hè bất
cứ lúc nào khi
mà sự ban ơn
bỗng nhiên trở thành
lòng tốt có điều
kiện và sự biết
ơn là thứ nghĩa
vụ bất khả kháng

một ngày bỗng thấy
những người mà bạn
xem là gia đình
là máu mủ có
thể quay lưng lại
với bạn và dành
cho bạn sự hằn
học ghẻ lạnh như
những kẻ gà cùng
một mẹ đang tranh
chấp một mảnh đất
vàng hay đấu tranh
đòi quyền thừa kế

một ngày bỗng thấy
ra thân xác này
tro bụi kiếp phận
này ảo mộng không
gian thời gian mối
lợi sự hại được
mất sống chết này
ảo ảnh chúng ta
những hạt bụi của
vũ trụ hà cớ
gì cân đo đong
đếm lời lỗ mà
mang tất thảy những
thứ chết không mang
theo được đó ra
làm khổ đời nhau

 

Image may contain: food

 

khi em đang nghĩ
đến anh thì anh
đang nghĩ gì khi
em đang cho thằng

nhóc ăn thì anh
đang cho ai ăn
khi em đang đi
bộ thì anh đang

đi đâu khi em
để quên túi ở
quán cafe thì anh
để quên gì ở

đâu khi em đau
hết hai chân vì
đi bộ nhiều thì
anh có đau ở

đâu không khi em
về nhìn vào căn
phòng thì anh nhìn
vào đâu khi em

mở cửa sổ để
căn phòng nhận chút
gió trời thì anh
có mở cánh cửa

nào ra không khi
em đánh răng thì
anh có đánh răng
không khi em đi

nằm thì anh có
đi nằm không khi
em cố kéo lại
ký ức của buổi

chiều thì anh có
kéo lại được chút
ký ức nào không
khi em thức dậy

vào buổi sáng mà
không hiểu mình đã
rơi vào giấc ngủ
thế nào thì anh

có thức dậy và
có hiểu anh đã
ngủ thế nào không
khi em ăn sáng

anh có ăn gì không
khi em mở ảnh
ra để tìm một
tấm ảnh hoa lá

thì anh có tìm
hình ảnh gì không
khi em vẽ thì
anh đang làm gì
....
khi em tự hỏi
tất cả những điều
này thì anh có
câu hỏi nào dành

cho em hay không.

 

TÔI SẼ NỘP ĐƠN LÀM TRÚA

nếu trúng tuyển, tôi dự
định sẽ làm tất cả
mọi điều tốt nhất cho
loài người tôi hứa và

việc đầu tiên ngay sau
lễ nhậm chức sẽ là
loan báo tới tất cả
loài người rằng họ ngu

ngốc họ bệnh tật họ
yếu đuối họ tăm tối
họ tham lam ơ không
không phải tôi đang cố

tuyên ngôn về chính bản
thân mình tôi khác khác
nhiều chứ nhỉ tôi nhận
ra mọi điều ở họ

mọi thứ họ làm mọi
ý nghĩ mọi vấn đề
mọi toan tính mọi cảm
xúc mọi đòi hỏi một

người vừa thốt lên với
tôi thật khó để nói
yêu ai và niềm vui
thì thật ngắn cuộc đời

thì quá dài nếu buộc
phải dõi theo những cuộc
chơi câu chữ một cách
lén lút thì con người

sẽ còn cách xa nhau
hàng vạn dặm và việc
đến với nhau không còn
là chuyện có thể xóa

nhòa khoảng cách ấy theo
cách nào mà chỉ đơn
giản là bạn có dũng
cảm nhìn vào mắt nhau

và ôm nhau một cái
giã từ thật chat thật
không có khoảng cách ngậm
ngùi để tôi đi để

tôi đi nước mắt tôi
chảy rồi khi tôi thấy
rõ sự ngu ngốc của
tôi sự bệnh tật của

tôi sự yếu đuối của
tôi sự tăm tối của
tôi sự tham lam của
tôi những người tuyển trúa

họ bảo đấy là thứ
họ cần ở các ứng
viên những người biết rơi
nước mắt khi nhận ra

sự ngu ngốc của họ
sự bệnh tật của họ
sự yếu đuối của họ
sự tăm tối của họ

sự tham lam của họ
và có thể nói cho
toàn thể loài người những
điều đó một cách bình

tĩnh, trơn tru, biểu cảm,
không run, không lươn lẹo
vậy đấy có cả những
người tuyển trúa và họ

có cả job description
đoàng hoàng cơ đấy

 

 

THỨ 7 NGÀY 7 THÁNG 7

vì sao ư yên yên
bình tĩnh nào vì tôi
phải lấy hết sức bình
sinh để lên lời giải

thích ngọn ngành mà trong
ngực tôi đây quả tim
già nua trĩu nặng đang
rên xiết và nó bảo

bây giờ đã là giờ
nghỉ của nó mà tôi
thì lại đang đi thăng
bằng trên dây vào giờ

này thật không có giờ
giấc gì sất nó giận
tôi và đình công bằng
cách không đập nữa đây

này nên tôi vừa giữ
thăng bằng vừa xoa dịu
nó để nó đập trong
khi tôi còn tỉnh táo

mà không bổ chửng xuống
vực sâu số là tôi
dạo này thấy yếu nên
tôi quyết tập thể thao

mà tôi lựa chọn thế
nào lại chọn ngay phải
môn thăng bằng trên dây
[tại số] nên tôi tập

ngày tập đêm tập bất
cứ khi nào rảnh rỗi
đang ngủ chợt nhớ ra
là bật dậy tập đang

ăn chợt nghĩ là cần
tập là buông bát đũa
để tập đang hẹn hò
mà thấy người mệt mệt

là quăng bồ đi một
ngả để tập vâng vâng
kể ra với nỗ lực
cao vời như thế thì

tôi chắc chắn là siêu
về khoản thăng bằng trên
dây rồi cho nên tôi
đứng trên cái dây ấy

mà đến giờ như đứng
đất bằng vậy trừ khi
tôi tự nhảy xuống vực
chứ không đời nào tôi

hụt chân mà nếu trời
đày tôi bắt tôi hụt
chân hay bắt tôi nghĩ
quẩn mà nhảy thì cũng

không phải lỗi tại tôi
cái dây thì bé mà
cái vực thì to và
sâu hun hút và hãi

hùng ấy việc đứng không
đã khó lại còn phải
đi nhảy múa may gào
thét động não yêu đương

làm lụng lo toan trách
nhiệm đạo đức hiếu nghĩa
ngay thẳng thủy chung mà
tất cả những thứ ấy

thì cứ xô cứ đẩy
cứ lôi chân giật tóc
cứ móc mắt chọc lườn
kính thưa kính thưa nhưng

tôi luyện luôn luôn nên
đến giờ tôi vẫn ổn
cho dù tôi không biết
sau ngày hôm nay thì

thế nào [cái ngày thứ
7 ngày 7 tháng 7
cũng là cái ngày mà
tôi biết về loài người

rõ hơn bao giờ hết]
tương lai mà nhưng tôi
biết là tôi sẽ không
cố ý nhảy xuống vực

và không vui thú gì
chuyện hụt chân và trong
khi đang đứng trên dây
tôi mới cúi hỏi một

câu tu từ theo kiểu
"i wonder" như thế
này còn các ngươi phải
chính các ngươi các ngươi

chủ định ở dưới vực
kể cũng lạ

 

CÓ ÂM THANH YẾU ỚT TRONG ĐÊM QUA

từ căn phòng luôn
luôn đóng kín cửa
sổ cửa đi để
không khí không đi

ra đi vào thoải
mái được như nó
vốn vẫn để giam
được giữa bốn bức

vách một trần một
sàn sự tù đọng
giam hãm của hơi
thở của suy nghĩ

của cảm xúc của
dục tình của nhung
nhớ của thân xác
tất cả đang từng

ngày từng giờ tan
rữa thành giòi bọ
nhung nhúc ghê tởm
hôi thối nhầy nhụa

giam lại nhốt lại
đừng để cho bất
cứ thứ quái quỷ
nào thoát ra khỏi

căn phòng này biến
nó thành nấm mồ
chôn sống để khi
đám giòi bọ kia

ăn xong bữa tiệc
hoan hỉ trên cái
xác người chúng cũng
không thoát ra được

khỏi đây mà tự
cấu xé nhau giòi
ăn giòi giòi phân
hủy giòi cứ thế

cứ thế cứ thế
đến khi con giòi
cuối cùng tự cắn
xé chính nó và

căn phòng đó ngập
ngụa những cái xác
khô héo của người
của giòi của giòi

ăn giòi để không
còn bất cứ thứ
gì đại diện sự
sống hơi thở cảm

xúc suy nghĩ nhung
nhớ dục tình thân
xác tham vọng thất
vọng tuyệt vọng khi

không còn gì cả
thì lúc đó mở
hé cửa căn phòng
ấy ra cho nghe

thử âm thanh yếu
ớt của sự chết.

 

 

 

 

NGHĨ VỀ SỰ CHẢY TRÔI

Ánh sáng hắt lên từ
lần sơn trắng bạc của
chiếc xe hơi đỗ trước
cửa quán cafe đang

ngồi những bọt khí nổi
nổi liên hồi từ bể
cá có mấy con cá
trong quán cafe đang

ngồi những tiếng nói rả
rích to nhỏ tỏ mờ
dạo này tôi hay nghĩ
về sự chảy trôi sự

rồi sẽ đến sự bất
lực của đẩy nhanh và
níu giữ tằng tằng những
đốm đồi mồi trên tay

em khiến em nghĩ về
aging tôi thì đã
có những vết đen nhỏ
nhỏ trên bụng nơi trước

đây trắng ngần em có
thể vẫn xinh và tình
tôi vẫn xúc động khi
nhìn nụ cười của em

người tình của tôi đang
ở đâu bàn tay chàng
hãy xoa dịu cơn xoáy
trong ngực tôi người tình

của em đang ở đâu
sao không xoa dịu lời
thơ buồn của em khi
chàng quắp theo một con

nhỏ mà chàng chính thức
gọi là người yêu gần
đây gặp em tôi thấy
em nhiều lần giấu sự

run rẩy trên môi mà
tôi cam đoan là chực
bật ra một giọt nước
mắt này em nếu phải

nếu tôi có thể làm
gì được để những đốm
đồi mồi ngừng xuất hiện
trên tay em thì nhớ

bảo tôi làm cho nhé

 

 

 

 

LỆNH

Được lệnh viết LỆNH
lệnh là lệnh nên
phải viết LỆNH thôi
nhưng phải viết ra

sao đã là lệnh
thì luôn là lệnh
chả vui thú gì
làm theo lệnh cho

dù lệnh ấy chỉ
là viết LỆNH nên
đã kiếm kế hoãn
binh thi hành cái

lệnh ấy từ tối
qua đến chiều nay
nhưng đã là lệnh
thì dù có hoãn

dù có chán dù
có bất tuân dù
có bực dọc dù
có miễn cưỡng dù

có lười dù có
hứng hay không dù
sao sao nữa thì
cũng sẽ đến lúc

thi hành nên giờ
đang ngồi viết LỆNH
và nghĩ về những
cái lệnh và cái

thái độ của kẻ
ra lệnh và cái
tâm trạng của người
thi hành lệnh thường

thì chẳng gì hay
hớm nhưng trong trường
hợp này còn lâu
mới như thường

 

 

Last modified on 03/09/2014 – 6:00 PM © 2004 – 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC