NHỮNG BÀI THƠ ĐỌC LẠI

Kỳ 2

 

 
 

 

                                                                                     

 

mm

 

 

Đài sử
KẾT QUẢ

đêm đẩy những giấc
mơ ra phía ngoài
nơi không cần đôi
mắt nơi không cần
đôi môi nơi không
cần cảm giác (suy
nghĩ) gặp những điều
kỳ diệu (không tưởng)
và bài thơ là
kết quả của việc
ngoại tình trong những
giấc mơ

 

Biển Bắc
ĂN UỐNG NGỦ NGHỈ

Ở giữa khoảng hai mươi bốn lất phất
vài gam màu không đủ để pha
đậm đà cho công thức thời gian:

Hãy ăn thật nhẩn nha
vì những dư vị mắc
nghẹn rất đỗi lâu dài

Hãy uống thật từ tốn
vì những khô khát kéo
cơn sặc sụa lê thê

Hãy ngủ thật chậm rãi
vì chuỗi thức trọn sẽ
mệt nhoài trong triền miên

Hãy nghỉ thật thong thả
vì xâu vội vã cứ
nối đuôi nhau liên tục

Ở trong khoảng hai mươi bốn lây lất
cuộc sống không giành đủ thời gian
cho cái chết một tiếng nấc dài

 (giữa 5, không 12)

 

 

Hòang Huy Hùng
TRÁI TÁO TẨM ĐỘC

Hãy xem đây: tôi đang ăn trái
táo tẩm độc của mụ phù thủy

độc ác để tôi được biến thành
nàng bạch tuyết nhỏ bé xinh đẹp

nằm trong giấc ngủ mê man giữa
một bầy đàn các chú lùn khổng
 
lồ độc ác tham lam mê man
mê mệt trong cơn mê tôi nhìn

thấy một con ngáo ộp to béo
kếch xù độc ác đang bào chế

ra thuốc độc đổ vào đại dương
đổ lên đầu từng quả lựu đạn

độc từng quả bom độc đổ lên
đầu tất cả dân tộc tôi đó

là một cuộc chiến tàng hình ngấm
ngầm quá ư chệnh lệch tranh giành

quả bóng tham vọng đấu đá đá
về phía địch thủ. Tôi mở mắt

nhìn ra cửa sổ nhà: một buổi
chiều nắng mùa hè mấy chú chim

sẻ đậu rồi lại bay đậu rồi
lại bay đến tìm mồi những con

sâu nơi mỗi cây đào đã lớn.

 

 

Hồ Đăng Thanh Ngọc
CON TRÂU CUỐI CÙNG

con trâu cuối cùng của làng tôi bị
gã lái trâu dắt bằng xe hon đa
lên đường quốc lộ hướng về lò mổ
người lái trâu chạy xe hon đa và

cầm cây roi con trâu chạy theo nhọc
nhằn về phía cái chết vì nó không
chịu nổi cái đau từ sợi dây thừng
cái đau từ lỗ mũi nó trở thành

con tin nước mắt nó chảy dài trên
má với con mắt buồn một trăm năm
người đi qua đường nhìn nó có người
hỏi gã lái trâu nó đáng giá bao
 
nhiêu? có người nhảy qua bên đường tránh
nó vì sợ lấm lem người nó dính
sang bộ quần áo sạch sẽ của mình
có người vô cảm không nhìn thấy nó
 
họ bận nghĩ đến tiền cũng có người
buồn bã tôi ở trong số đó đứng
bên đường và lòng nhói đau những con
trâu vắng dần ở miền quê tôi sống

vì những chiếc máy cày chạy ngược xuôi
nó không còn lo việc cày bừa nữa
nó đi vào ca dao còn ca dao
đi vào trong các cuốn sách nằm hứng

bụi trong các giá sách trẻ con bây
giờ không biết con trâu là con gì
có đứa tả con trâu dài 30cm
con trâu cuối cùng đi khỏi làng tôi

đi về lò mổ để chết ngày mai
thân xác nó đỏ tươi trên quầy thịt
để người ta lựa lọc trả giá
hình như tôi cũng đang trở thành con

tin cho nỗi đau vô hình nào đó
dù không bị xỏ mũi dắt đi như
nó hình như tôi cũng đang trở thành
con tin cho nỗi đau của nó và

hình như tôi cũng trở thành con tin
của cái chết đang chờ ở cuối chân
trời gã lái trâu cũng vậy người qua
đường cũng vậy họ vô cảm mưu sinh

và bị mưu sinh bắt làm con tin
tôi cũng không ngoài cuộc

 

 

Lê Hưng Tiến
BỨC TRANH ẢO

vẽ em lên đỉnh núi thì
em bờ cõi hư hư thực thực... thốc
vào ngọn nắng vô tình lảnh
cảnh thì con nước cũng dáo dác li

ti… vẽ em đồng điệu trên
sóng mắt thì dốc ngược hồn anh từ
phía chân trời khi định mệnh
là viền ruộng xa xa thẳm thẳm... nơi

dong dỏng bóng dáng nền mây,
lại vẽ em tóc mai lưng trời môi
hồng khe khe khẽ khẽ màu
nước, và ngực căng tròn chái núi thì

cảm anh lầm lụi hoài trong
sâu thẳm hồn em, có lẽ vì nét
mày chao nghiêng giữa miền thu
nên định mệnh em sương khói lòng anh...

 

 

Biển Bắc
KHÚC TRẬT NHỊP

Vì lỡ trật nửa
nhịp tim nên không cùng theo
máu chảy qua ngách
hẻm hẹp tế bào của từng
thớ-phận trong ta
để quá giang mớ cảm giác
đang cố luồn qua
hơi thở buồn như hơi thở
ra khi chuyến đời
ngổn ngang mớ hành trang bị
rối bời trong không
lời trên tuyến đời rổn rang

(giữa 2, không 9)

 

 

Nguyễn Tuyết Trinh
THƠ ĐÃ SỐNG TRONG TÔI

Gửi KI

Anh người thi sĩ của mùa Thu
luôn làm trái tim tôi đói khát
thèm thuồng tinh yêu … người đã cắt
rời cột ràng giữa mộng và  thực
giữa ngôn ngữ sống và chết nhà
thơ mỏi mệt mà thật hiền hậu
vắt hết máu đen ngậm ướt giấc
mơ mở toang miền im lặng mênh
mông đến hết đời khao khát khai
sinh truy tìm những mẩu thơ vô

hạn và giờ đây tôi biết có
những lời thơ đã sống trong tôi
đã đi qua và ở lại với
tôi vĩnh cửu ...

 

 

Hòang Huy Hùng
KÝ ỨC QUE DIÊM

Đời chúng sinh ra để đốt, đốt
để cháy, cháy để nuôi dưỡng những
ký ức bình yên xưa cũ những
bình yên linh thiêng trong ngăn kéo

cái bàn trong căn phòng yên tĩnh
trong ngôi nhà yên tĩnh một nơi
bình yên cổ kính xưa cũ nâng
niu đời chúng sinh ra để đốt,

đốt để cháy, cháy chúng là những
que diêm trong hơi ấm của hộp
diêm cháy, cháy lên những ngọn lửa
nhỏ nhoi ấm cúng mang đến niềm

hy vọng, hy vọng linh thiêng từ
những que diêm trong hộp diêm xưa
cũ chúng là chứng nhân của những
thời khắc tìm lại bình yên.

 

Khế Iêm
GỬI NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Lũ chúng ta lặng nghe roi ngàn
rơi cùng niên kỷ bay vèo một
thoáng mà chưa hay – như tiếng nói
đứng bằng hai chân ném ngược

thời gian vào chốn khác – trong cùng
nỗi nhớ không đã tình đăng đắng
– bởi chớp mắt yêu đương đong đầy
biển mặn bởi muôn kiếp chim muông

thổi lời biển sâu lũ chúng ta –
đứng ở đầu hôm hú về đầu
ghềnh im ắng mênh mông giữa rừng
siêu thực lũ chúng ta – đi đâu

mang theo gánh chiều sần sượng lũ
chúng ta thiên di từ nơi hồng
hoang theo gió qua đi nhìn ra
đồi quạnh bao cánh mai nay còn

nơi đồng xanh đang run lên vì
mưa sa ngoài dặm – thỏang nghe một
cõi thinh không nằm trong sương lửa
đang lôi thôi vì xưa sau xa

xa đốm cỏ lũ chúng ta chẳng
hề thật có lũ chúng ta chỉ
là bèo giạt lũ chúng ta như
là hoa trôi.

 

Hồ Đăng Thanh Ngọc
NGHE NHẠC PAUL MAURIAT

ria mép ông cũng rung lên đánh
nhịp theo đôi tay giữ nhịp tài
hoa và những âm giai từ ánh
mắt của ông thoát ra bay lên

tầng trời bay vào cõi mơ tôi
lay động đám mây cao những sợi
dương cầm gõ lên vầng trán những
đỉnh núi vẫy gọi những triền đồi

trôi đi những lâu đài cổ kính
ngồi đọc lại trang tiểu thuyết của
Victo Huygo những rừng thông
đong đưa những nỗi buồn dịu nhẹ

những mặt hồ phơi niềm mong nhớ 
ra hong trước gió và nắng những
cồn cát ngủ say trong mắt con
chồn tôi chui vào đám rong nào

đó nghe tiếng vỗ tay và những
dòng sông bật khóc nước mắt xanh
thẳm

 

Khế Iêm
MẸ KHỔ

Mẹ già đã gìa ngồi
còng lưng bên gánh hàng
rong nơi góc phố bụi
mờ những bước chân qua
mẹ chờ gì và mẹ
chờ ai không mẹ không
chờ gì và mẹ không
chờ ai ngòai nỗi buồn
canh cánh từ thuở khai
sinh mẹ còn gì và
mẹ còn ai không mẹ
không còn gì mẹ không
còn ai ngòai lũ con
đứa lang bạt kỳ hồ
đầu đường xó chợ đứa
vợ bỏ đi hoang lặn
lội tìm trầm nơi rừng
sâu núi thẳm một sớm
tin về xảy chân đã
thành thiên cổ không ai
nuôi mẹ vậy mẹ nuôi
ai mẹ nuôi lũ cháu
còn thơ mồ côi mồ
cút bữa đói bữa no
trong vòng tay mẹ bà
ơi bà ơi mẹ như
chiếc lá đổi màu năm
cùng tháng tận ngồi đây
kẻ qua người lại không
ai thấy mẹ mẹ không
thấy ai rồi một hôm
mẹ nghe lũ chim non
quang quác đầu nhà kêu
trong hoang sơ mẹ
không kịp về cơn đau
ập đến mang xác mẹ
đi đi đâu về đâu
bà ơi bà ơi ngày
đi vào đêm mẹ không
kịp về mẹ không kịp
về mẹ ngồi bên đường
mẹ ngồi chết khô bên
gánh hàng rong người đi
kẻ ở phố vẫn như
xưa chỉ không còn cuộc
đời mẹ khổ bà ơi
bà ơi bà ơi bà
ơi đi đâu về đi.

 

Khế Iêm
LỜI KỂ NGẮN CỦA CÔ GÁI GIANG HỒ

“Anh ơi đi đâu vào
đây” người đàn ông bứơc
vào bóng tối như bóng
tối bước vào đời một
người đàn bà bóng tối
nhập vào bóng tối người
đàn ông nhập vào người

đàn bà, “em chỉ là
một gái giang hồ” bỏ
trốn chồng con chẳng phải
tại ai có điều chồng
em là kẻ vũ phu
và cũng tại em lẳng
lơ rồi sa chân lỡ
bước em lỡ bước sa
chân nhưng thôi sao lại
nói những chuyện buồn ấy
anh đến đâu phải để
nghe kể chuyện cà kê
mà chồng em em biết
đã từng vào tù ra
khám điều này thì em
không nói nhưng chung qui
là  tại nghèo và cũng
tại anh ta bởi em
nghe đồn rằng anh ta
còn là kẻ cờ gian
bạc lận rồi nợ nần
chồng chất bỏ đi tìm
trầm biệt tăm tích nghe
đâu đã bỏ xác nơi
rừng sâu ôi người chồng
vũ phu của em “ăn
của rừng rưng rưng nước
mắt”cuộc đời anh ta
vốn là phận bạc chẳng
phải tại ai tại khổ
quá đi thôi “anh ơi
đi đâu thì đi” người

đàn ông bước ra bóng
tối như bóng tối bứơc
qua đời người đàn bà –
em trở về chốn cũ
mẹ chồng em ôi bà
mẹ khổ ngồi chết bên
đường còn ai còn ai
những đứa con thơ mồ
côi mồ cút thất tán
xẻ đàn tan nghé con
ơi con ơi “đi đâu
về đâu”.

 

Chu Thụy Nguyên
MỘT ĐOẠN VỀ CON SÓI CÁI

Nó gánh đôi nước trĩu nặng phun
Bắn lè tè bốn bên đáy thùng
Rỉ sét da nó khen khét nắng
Nó vận hai ống quần khỏi đầu

Gối lộ cặp giò trắng phau rươn
Rướn lông đen mồ hôi nó luôn
Rịn thành những hạt tròn  nhỏ lấm
Tấm trên chiếc môi phơn phớt râu

Tơ lấm tấm trên hai mi mắt
Cặp vú nó nở nang đong đưa
Theo nhịp bước cứ thoăn thoắt dịu
Quặt đánh quằn cái đòn gánh trên

Vai vậy mà gương mặt nó luôn
Sáng đẹp gánh nước mướn nhưng da
Nó không đen gánh ngày này qua
Ngày nọ gánh từ con lộ này

Qua con hẻm kia thiệt tình nó
Có nhan sắc thiệt tình vóc dáng
Nó nhìn riết rồi lòng mình cũng
Cạ cựa râm ran bắt ra ngồi

Quán cà phê hoài bắt muốn nhìn
Hoài đôi bắp chân trắng muốt săn
Cứng bắt muốn ngắm nghía hoài cặp
Vú căng đong đưa kẽo kẹt vậy

Mà hổng hiểu sao lũ trẻ khu
Trên xóm dưới mắc gì cứ gọi
Nó là con sói cái con người
Ta đẹp nước đẹp cái như vậy

Sói chỗ nào thiệt tội nghiệp con
Nhỏ gánh nước mướn nuôi bà mẹ
Mù gần chục năm rồi còn gì
Chỉ nghe nói đêm đêm cơm nước

Xong nó quất đồ bộ mỏng dính
Vô nhìn con nhỏ ngộ hết biết
Nó rà theo mấy chiếc xe tải
Đậu ven lộ nghe nói mấy bác

Tài kéo nó lên thùng xe thả
Bạt xuống làm tình tới sáng  đêm
Nay tài này mai tài kia có
Lẽ cái giống thèm trai bộn vậy

Nên nó mới có hỗn danh sói
Cái chăng? …

 

Chu Thụy Nguyên
LẠI KỂ TIẾP CHUYỆN CON SÓI CÁI

Ờ! thì vẫn là cái hỗn danh đó
Nó cứ rong rêu thả đời trôi qua
Trôi qua từng đêm trên chiếc thùng xe
Phủ bố bạt rong rêu cho mãi đến

Một ngày đụng đâu cũng ụa đụng đâu
Cũng mửa đến một ngày bỗng ngực thấp
Bụng cao đến một ngày nghe xóm phông
Tên nước đồn rùm beng tin con sói

Cái phải vô Từ Dũ phải ca bài
Hút nạo gì đó râm ran thiên hạ
Truyền miệng râm ran đầu trên xóm dưới
Đồn càng lúc càng hung à nghen đồn

Sao tới tai má nó tội nghiệp bà
Mẹ mù khóc con trong âm thầm chỉ
Biết khóc mà chẳng hề thấy nỗi đau
Của con để còn mong xoa dịu sau

Ngày ấy da dẻ nó có xanh xao
Một lúc nghỉ thùng nghỉ gánh một lúc
Nhưng rồi chỉ mấy tuần sau thôi lại
Thấy cặp giò trắng muốt gò cứng thoăn

Thoắt hẻm thoăn thoắt lộ thoăn thoắt
Lúng liếng má đỏ môi hồng thoăn thoắt
Rung rinh thon thả thoăn thoắt gái một
Con trông mòn mà cũng dị thiệt nghe

Chẳng biết nói sao chứ sau cái ngày
Lỡ ôm sô đó con sói cái bỗng
Đẹp ra mèn ơi sắc đẹp giết người
Đó nghe mèn ơi da thịt nó cứ

Nõn nường ra khiến tôi lại ngu ngơ
Ngày ngày chẳng biết làm gì cho ra
Hồn lòng cứ xốn cứ xang dị lắm
Cứ ra quán cà phê cóc ngồi thắp

Lửa ngón tay cứ dáo dác cặp mắt
Trông con gái một con trông cặp giò
Trắng muốt vén cao trông mênh mang rung
Rinh những núi cùng đồi ờ mà quên

Nữa nghe  dạo này cớ sao bầu ngực
Con nhỏ cứ trương nở thật đầy đặn
Trương nở rõ mồn một nghe khiến sao
Cứ mơ hồ rung rinh huyền hoặc cứ

Nhún nhảy hớp hồn người theo từng bước
Chân thoăn thoắt có lúc bỗng mất thần
Mình phải tự dăn lòng mình nó cũng
Chỉ là con sói cái thôi mà con
Sói cái ăn đêm rong rêu trong những

Thùng xe phủ kín bạt thôi mà con
Sói cái rẻ rúng ừ thì con sói
Cái thôi mà giá đáng gì đâu tự
Rầy rà tự trách mắng mình như vậy

Thiệt lòng mình có quên nó được đâu
Lại còn biết làm thơ chẳng biết hồi
Nào mới chết chứ những câu thơ tỏ
Tình ngóay bút trên lưng tờ giấy bạc

Bao Hero mỗi ngày xin ở quán
Cà phê những bài thơ tình thật tội
Nghiệp thật vụng dại những bài thơ tình
Biên biên xóa xóa tự viết tự đọc

Tự sướng những bài thơ trải lòng mình
Về một mối tình chẳng dám trao …


             
Chu Thụy Nguyên
CON SÓI CÁI VÀ DẠ CỔ HOÀI LANG

Giữa lúc những bài thơ tình tôi vẫn
Trào dâng vẫn viết mà chưa dám trao
Là lúc cuộc đời con sói cái rẽ
Sang trang giấy mới trang giấy tuy chỉ

Mới phác họa nguệch ngoạc đã thấy lấp
Ló bóng hình nghệ sĩ chẳng biết từ
Đâu bỗng lù lù xuất hiện một tay
Nhạc sĩ guitar cải lương tay nhạc

Sĩ mình hạc xương mai gầy như con
Khô lẹp dẹp lép chẳng hiểu từ đâu
Đêm đêm cứ lù lù vác đàn tới
Ngồi dưới ngọn đèn cạnh phông tên nước

Là y như rằng đã có con sói
Cái quấn quýt bên thằng chả ừ mà
Nói nào ngay nhen thằng cha nhạc sĩ
Ròm này nó có những ngón đờn thật

Điệu nghệ  búng ra nghe rạo rực lòng
Người thì làm sao mà không làm xốn
Xang trái tim con sói cái cho được
Đêm đêm cứ  khoảng tầm này là thằng

Cha nhạc sĩ cải lương ôm đàn tới
Đã thấy  con sói cái lẽo đẽo theo
Như hình với bóng thằng chả dạo sơ
Đờn nhìn con sói cái tình tứ rồi
Vô sáu câu vọng cổ thiệt mùi tận

Mạng  gã cất tiếng ca tình anh bán
Chiếu trời ơi bản này ruột của Út
Trà Ôn đó nghe nhưng giọng cha này
Ngẫm ra cũng đâu thua Út Trà Ôn

Bao nhiêu cứ mỗi lần thằng chả xuống
Xề là con sói cái nhảy cẫng lên
Vỗ tay cười sướng rơn cho đến
Một đêm nọ chả quyết định thử giọng

Con nhỏ để luyện cho nó hát thằng
Chả khen con nhỏ nó có giọng hát
Vang như chuông giọng này mà luyện ca
Dạ Cổ Hoài Lang thì chả mấy chốc

Sẽ đuổi kịp  những tài danh như Thanh
Nga, Lệ Thủy chứ chẳng chơi nghĩ vậy
Thằng chả bắt đầu đêm đêm luyện cho
Con sói cái quen hơi bằng những bài

Bản nhỏ như nam xuân nam ai lưu
Thủy hành vân chờ tới khi con sói
Cái đã hát nhuyễn luyến láy đã đậm
Sâu thằng chả bắt đầu chuyển qua luyện

Cho con nhỏ hát sáu câu vọng cổ
Mùi ôi ta nói giọng con nhỏ nó
Ca vọng cổ nghe mùi rệu ôi ta
Nói nó xuống xề nghe sao mà ngọt

Như mía lụi vậy trời nói thiệt tình
Nhe con này mà được tập tành tới
Bến nó dám làm tới đào chánh gánh
Hát cải Lương lắm chứ chẳng chơi đâu

Chẳng bao lâu nó cũng thành trăng thành
Sao gì đó chứ chẳng chơi đâu sáu
Tháng sau thấy giọng con nhỏ ca đã
Quá mùi chữ rớt đúng nhịp thằng cha

Nhạc sĩ bắt đầu cho con nhỏ đi
Theo chả hát đám cưới đám ma đám
Cưới nó hát cũng rôm rả thiên hạ
Vỗ tay quá xá ôi họ lên tặng

Bông nườm nượp lớp nào xin chữ ký
Tặng bao lì xì còn đám ma thì
Ôi thôi nó cứ xuống xề bài Võ
Đông Sơ Bạch Thu Hà hay Lương Sơn

Bá Chúc Anh Đài hoặc Tiếng Trống Mê  
Linh là ôi thôi thiên hạ vỗ tay
Rần rần huýt  sáo rần rần bà con
Xụt xịt mũi chậm mắt chùi lia lịa

Ôi ai có ngờ chẳng mấy chốc tên
Tuổi con sói cái được thiên hạ đồn
Thổi rần rần ai có ngờ bỗng chốc
Nó rửa cẳng trở  thành nữ nghệ sĩ

Cải lương hát dạo đâu nè ừ còn
Có điều đáng nói nữa là hình như
Nó và thằng cha nhạc sĩ bắt đầu
Bén hơi bén tình gì đó mà cứ

Thấy xà nẹo xà nẹo tối ngày hổng
Muốn rời nhau ra cũng năm đó khi
Cuộc sống nó bắt đầu khá lên cũng

Là lúc mẹ nó bịnh nặng qua đời
Còn lại một mình nay với nghề đi
Hát kiếm cũng khá nó quyết định dẹp
Cặp thùng rỉ nước té re ngày nào

Với cái đòn gánh quằn nặng chai vai
Đời con sói cái bây giờ là lụa
Là gấm vóc là chải chuốt ăn ngủ
Là luyện thanh giữ giọng mới ngày nào

Đây còn là cô gái gánh nước phông tên
Ngõ hẹp mà nay đã là một nữ
Nghệ sĩ cải lương …

 


Chu Thụy Nguyên
CON SÓI CÁI VÀ BƯỚC RẼ THÁNG TƯ

Ờ thì nữ nghệ sĩ cải lương có
Sao đâu giữa lúc đang đắm mê từng
nhịp song lang đắm mê ánh đèn màu
đắm mê tiếng vỗ tay rần rần đắm

mê tặng bong xin chữ ký đắm mê
quần là áo lụa kim tuyến lấp lánh
chiếu mê hồn đắm mê son phấn vai
lớp bi hài mù ảo bỗng chốc tin

con sói cái giã từ ánh đèn sân
khấu giả từ sáu câu vọng cổ mùi
rệu giã từ những tiếng vỗ tay huýt
sáo rần rần hằng đêm khiến anh nhạc

Sĩ thẩn thờ ôm đàn ngồi bên phông
Tên nước một mình khảy lạc điệu bi
ai một mình thả buông tiếng song lang
rơi lạc nhịp rồi chẳng bao lâu sau

các tin đồn từ xóm phông tên nước
nghèo bỗng chốc lan nhanh thiên hạ thỉnh
thoảng bắt gặp con sói cái cặp tay
một anh chàng lính kaki vàng ngoại quốc

da hơi sậm tóc líu quíu sát da
đầu dáng cao lêu nghêu hổng phải Mỹ
đen nghe hình như Phi thiên hạ đồn
rùm chiều chiều hay thấy anh chàng lính

Phi xuống xích lô máy ngoài đầu phông
Tên nước hai tay bê hai bọc giấy
dầu đầy đồ hộp khệ nệ bưng vào
nhà con sói cái họ nhìn theo bàn

tán râm ran rồi chờ một lúc sau
để thấy con sói cái mập lùn ôm
sát bụng thằng Phi từ trong hẻm ra
giống hệt hình ảnh con ễnh ương ôm

bập dừa tụi nó ra đầu đường quắc
xích lô máy rồi lao vút trong đêm
bỏ lại sau lưng tiếng lục huyền cầm
tưng tửng của chàng nhạc sĩ thất tình

vẫn nức nở rêu rao cho đến một
ngày giữa tháng tư một ngày cả nước
bỗng chộn rộn chuyện miền trung di tản
chuyện cuồng chạy chuyện lớp lớp thây ma

trên đại lộ kinh hoàng cơn ác mộng
Mậu Thân ngoi dậy như những xác cương
thi rượt đuổi khắp các thành thị miền
nam chạy chạy muôn triệu bước chân bỏ

nhà bỏ của chạy như trối chết người
ta thấy thằng Phi chạy hộc tốc vào
nhà con sói một lát sau thằng Phi
và con sói cái chạy trở ra mỗi

đứa kéo sệt một va li đầy cố
chạy chạy như không còn kịp nữa rồi
thỉnh thoảng lại thấy con sói cái cố
quay đầu nhìn lại xóm cũ mặt nó

hớt hãi mắt nó rơm rớm như muốn
nói lời từ biệt mọi thứ diễn ra
Quá vội vã như cái tháng tư vội
vã quái ác ấy thằng Phi cuối cùng

cũng quắc được chiếc xích lô máy hai
đứa bước lên cùng hai chiếc va li
to đùng con sói cái còn cố quay
lại nhìn vào hẻm tay nó vẫn cố

vây vẩy bâng quơ trước khi tiếng xích
lô máy nổ đinh tai lao vào dòng
xe cộ đông kịt mất hút từ đó
chẳng còn ai truyện miệng về cuộc đời

con sói cái …

 


Đài Sử
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ

mỗi người có một người đàn bà
để yêu có một người đàn bà
để hận (ghét) mỗi người có một
người đàn bà để hỏi chuyện có
một người đàn bà để cãi cọ
mỗi người có một người đàn bà
để chia sẻ niềm vui (nổi buồn)
để nhớ để mong có một người
đàn bà để mơ tưởng để mất
………………………………

có bao nhiêu người đàn bà trong
một người đàn ông mà cuộc sống
vẫn cô đơn

 

Thiền Đăng
ĐỌAN KỊCH TRÊN HAI MẶT PHẲNG
      
Hắn ngước nhìn lên: trên tường, một
con thằn lằn đang trườn. Trườn lên
Lại trườn xuống. Trườn dọc. Rồi trườn
Ngang. Trườn từ trái sang phải. Lại
trườn từ phải sang trái.Trườn hoài

Hắn cúi nhìn xuống: dưới sàn, một
thằng người đang trườn.Trườn lên
Lại trườn xuống. Trườn dọc. Rồi trườn
ngang. Trườn từ trái sang phải. Lại
trườn từ phải sang trái. Trườn mãi.

Và cứ như thế. Hắn hết nhìn
lên trên tường, nơi con thằn lằn
đang trườn, trườn mãi trườn hoài, rồi
lại nhìn xuống dưới sàn, nơi một
thằng người, cũng đang trườn, trườn hoài

Trườn mãi

 

Hòang Huy Hùng
MƠ  MỘNG 

Tôi cần một giấc ngủ ngắn 
để tìm lại giấc mơ dang 

dở những giấc mơ truyền kỳ
nhiều tập những giấc mơ đủ 

kéo dài đời tôi thành những 
khu khai thác mỏ thành những 

xâu chuỗi chuyện kể rất mơ 
hồ mơ hồ rất vụn vặt 

vụn vặt là tôi cần tĩnh 
tâm nạp thêm năng lượng bằng 

một giấc ngủ ngắn để nhìn 
ra được một bầu trời mới 

trong trẻo cao vời có tôi 
đang tắm táp qua một đại 

dương và tôi cần làm mới 
bằng một giấc ngủ ngắn một 

cái chợp mắt mơ màng khoan 
khoái mơ màng để có một 

giấc mộng đẹp giấc mộng đẹp.

 

Đài Sử
KHOẢNG CÒN LẠI

I.
một thành phố thật nhỏ
nhỏ queo quắt không nhiều
người việt cư ngụ chỉ
có một tiệm nail có
tám gia đình  người việt
ở đó tất cả đều
làm trong tiệm nail của hắn

II.
tiệm nail của hắn nằm
ngay trên con lộ chính
của thành phố thành phố
chỉ có một con lộ
chính mọi thứ ở đây
chỉ có một một cây
xăng một tiệm tạp hóa
một nhà băng một trường
học một nhà thờ  một…

III.
và một tiệm nail mới
mở năm rồi hắn làm
chủ không ai biết tại
sao hắn lại chọn cái
thành phố chết tiệt này
muốn đi đến khu chợ
việt nam gần nhất cũng
mất đến 4 giờ lái
xe bởi vậy cứ hai
tuần cả tiệm lại cùng
nhau đi chợ không ai
biết tại sao hắn vẫn
độc thân vào cái tuổi
40 sao không giống như
mọi người về việt nam
cưới vợ 20 không ai
biết tại sao…

IV.
không ai biết tại sao
cái thành phố này và
những thành phố cận chừng
mươi phút lái xe lại
chịu khó đi làm móng
tay móng chân đến như
vậy cả người già lẫn
người trẻ họ là những
người cày sâu cuốc bẫm
tiệm hắn đắt như tôm
tươi đắt hơn cả người
đi nhà thờ vì người
ta chỉ đi nhà thờ
vào ngày chủ nhật người
ta đi vào tiệm nail
của hắn từ thứ hai
đến thứ bảy hắn hay
đùa nói rằng nhường khách
cho nhà thờ vào ngày chủ nhật

V.
nhà thờ vào ngày chủ
nhật mở cửa tất cả
các nơi trong thành phố
đều đóng ngay cả cây
xăng chỉ có một ở
thành phố này mọi người
đi gặp chúa để cầu
xin để gặp mọi người
để an tâm hay để
ăn năn xin được tha
thứ những tội lỗi đã
phạm phải trong tuần qua
tiệm nail của hắn không ngoại lệ

VI.
hắn không ngoại lệ đã
ngoài 40 những nét nhăn
chạy quanh trên khuôn mặt
tóc đã bạc gần hết
mái đầu nhưngvẫn nguyên
vẹn cái phong trần ngày
nào cái dáng đi cái
tay bắt cái môi nhếch
cười và cái nói chuyện
pha trò vẫn đó lắm
chuyện để khóc và lắm
chuyện để cười ở đâu
cũng vậy trước cũng vậy
và sau cũng vậy

VII.
trước cũng vậy và sau
cũng vậy ngày với đêm
chỉ khác nhau ở ánh
sáng cái ở chính giữa
là trưa gay gắt thành
phố lớn nhỏ có cần
khi đã mỏi mệt những
cuộc tình quanh co những
cuộc tình ở lại không
ai trẻ mãi với thời
gian vacation của hắn là
những nơi đông người việt
để gậm nhấm lại những
cũ xưa để nhai lại
để ru quên và cũng
để tiếp sức cho quãng còn lại

VIII.
quãng còn lại người ta
có khóc quãng còn lại
người ta có tiếc như
việc làm móng tay móng
chân của người dân thành
phố nhỏ này họ không
cằn cỗi họ tiếc cái
mịn màng cái họ không
dễ có với công việc
của mình họ muốn lộng
lẫy trước mặt đấng tối
cao của họ vào ngày
chủ nhật thời gian thật
chậm đêm ở mãi lại

IX.
đêm mãi ở lại bình
minh chưa bao giờ đến
vào ngày hôm sau để
nhìn vào đôi mắt người
con gái một lần nữa
rồi thôi hắn đi chôn
kín tất cả nơi thành
phổ cổ kín dầy sương
khói không một bài tình
ca chỉ một nửa thân
thể chính hắn rồi thôi
tất cả đóng kín rồi
thôi không còn những đam
mê ngày tới rồi thôi
xa rời không ồn ào
không rộn rã như một
trở về với thinh lặng
trở về với vô thường
……..

 

Đình Nguyên
BUỔI SÁNG

Lại là một buổi sáng không phải buổi
chiều tôi ngồi cùng anh cà phê buổi
sáng cũng vẫn trăn trở đam mê một
đời yêu thơ vẫn là buổi sáng hừng
hực lửa trong anh cháy không phải buổi
chiều

Nối câu chuyện buổi sáng năm nào buổi
sáng năm qua vẫn ngồi cà phê buổi
sáng và như một con đường tất định
sẽ ắt trở thành buổi sáng luôn ngự
trị trong anh nối dài thao thức yêu
thơ

Câu chuyện muốn viết ra buổi sáng năm
qua rạng rỡ đẹp như buổi sáng còn
có cả một ngày cho ánh hồng dương
đi qua nói thì dài mà vẫn chưa
đi qua buổi sáng tôi nhìn thấy buổi
sáng

Ngọn lửa trong anh cháy y như buổi
sáng rực lên màu sắc đẹp đẽ vô
cùng vì nó được đốt bằng củi đam
mê trong hình hài ốm yếu gã cách
tân thơ sống trọn một đời với thơ...
thơ...

Ai nói gã Khế Iêm ra sao thì
ra chứ tôi thấy trong anh cả buổi
sáng rạng hồng vì thật sự đó chính
là buổi sáng người bạn vong niên của
tôi ơi đừng bao giờ để tắt ngọn
lửa

Buổi sáng đi qua chậm nhưng anh còn
một ngày dài mình vẫn chưa thấy buổi
trưa nên còn nhiều chuyện để làm vào
những buổi sáng anh bình minh tôi cũng
bình minh các bạn bình minh ngày rạng
rỡ

(tặng Khế Iêm)
19-04-2013

 

Bùi Dzũ
KHÔNG ĐỀ

Con chó nằm sưởi nắng
khi cơn mưa từ từ
kéo đến, con chó ngửi
cái bóng của mình in

trên nền đá còn ẩm
ướt mùi mưa ban sớm,
nhưng nó chẳng bao giờ
hiểu được vì sao những

chiếc lá me cứ đổ
nhào xuống đất mà vẫn
không thèm ngửi cái bóng
con chó đang in trên

nền đá đang ấm dần
lên giữa nắng ban trưa
dù cơn mưa đã bắt
đầu đổ xuống...

 

Nguyễn Thói Đời
VIẾT Ở VỈA HÈ

Người đàn bà bán thuốc lá
ngồi ở mép vỉa hè giữa khách sạn
Bông Sen và nhà hàng Bier
-Garden vẫn cứ huyên thuyên nói về
cuộc đời mình như một cuốn
băng thâu âm cứ ấn nút play là
phát cứ gợi chuyện là bả
nói chuyển hồi nảo hồi nao cách đây
ba bốn chục năm trước cho
đến giờ rằng là bả bán thuốc lá
ở đây từ hồi toà nhà
này chưa xây toà nhà kia chưa có
rằng là ngày xửa ngày xưa
nhà bả bị mất trắng mọi thứ cả
gia đình thành vô gia cư
cha đi cải tạo mẹ phần uất ức
phần lao tâm lao lực mấy
năm sau qua đời rằng là bả bán
ở đây lâu quá riết rồi
nhẵn mặt mấy ông quản lý nhà hàng
mấy bà giám đốc khách sạn
cũng chẳng thèm nói đến dù rất muốn
dẹp bả cho đẹp mỹ quan
đô thị bả cứ huyên thuyên nói chuyện
đời mình chuyện đời người chuyện
ông này có công ông kia có tội
nhưng dù có huyên thuyên cỡ
nào thì cứ như phản xạ hễ có
khách nước ngoài đi ngang là
bả cứ mời chào như một phản xạ
"xì-gà-ret sơ"... "xì-gà
-ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"... "xì-gà-
ret sơ"... "xì-gà-ret sơ"...


Nguyễn Thói Đời
VIẾT Ở VỈA HÈ 2

Chiều đổ mưa đột ngột, người
đàn bà bán vé số chân khập khiễng
nấp vào mái hiên bà thuốc
lá nép mình một chút cho bà vé
số và bé gái không bị
mưa tạt. Đứa bé bà vé số bồng

trên tay mỗi ngày khập khiễng
đi bán ngang qua đây là cháu ngoại
ruột của bà. Đứa bé da
trắng xinh như thiên thần đứa bé không
có hai tay nhưng bên vai
trái còn sót một ngón tay lúc la

lúc lắc, cọc vé số trên
tay bà được bọc kỹ trong chiếc bao
ni-lông không còn "xì- gà -
rét sơ" không còn "vé số đây" không
còn tiếng cười khúc khích của
đứa bé gái, tiếng mưa làm tiếng rao

im bặt trên đôi môi tím
run rẩy của bà bán thuốc lá của
bà bán vé số. Hôm nay
Nick Vujicic sang đây nhưng bận
truyền lửa ở sân vận động
nào xa lắm, ở đó không có mưa.

(tháng năm hai không mười ba)

 

Trầm Phục Khắc
TÔI SỐNG

Tôi sống bằng mối tình câm nín
với người đàn bà nói rất nhiều
mà nói chẳng bao nhiêu hoặc là
tôi sống bằng mối tình câm nín

với người đàn bà nói chẳng bao
nhiêu mà nói rất nhiều hoặc là
tôi sống bằng những mối tình không
câm nín với nhiều người đàn bà

để rồi khi không còn nghe tiếng
ai nói nữa thì những mối tình
không câm nín có còn là những
mối tình không hay chỉ là tiếng

thở rộn ràng giúp tôi tiếp tục
sống với những mối tình câm nín
cho đến khi tôi không còn sống
nữa thì tôi xin hứa sẽ đem

theo tất cả những mối tình câm
nín và không câm nín về nơi
không phải là cuộc đời mà cũng
không được gọi là nơi câm nín

 

Nguyễn Thói Đời
DỌN NHÀ

Cái này cho vào thùng này
cái kia cho vào thùng kia nhưng cũng
không nhất thiết vậy cái này
cũng có thể cho vào thùng kia và

cái kia cũng có thể cho
vào thùng này miễn sao gói gọn tất
cả để mang đi đến một
nơi khác một nơi khác không em mà

nơi này cũng đã từ lâu
vắng em anh còn lại gì ngoài những
kỉ niệm những kỉ niệm bây
giờ đang được anh đóng gói kỉ niệm

này cho vào thùng này và
kỉ niệm kia cho vào thùng kia nhưng
cũng không nhất thiết vậy kỉ
niệm này cũng có thể cho vào thùng

kia và kỉ niệm kia cũng
có thể cho vào thùng này nhưng em
ạ thật ra thứ duy nhất
anh thật sự muốn đóng gói chính là

bản thân anh với những nghĩ
suy những nỗi buồn những nỗi trống trải
trong lòng từ ngày vắng em
trong căn nhà nhỏ

 

Nguyễn Thói Đời
NHỮNG CON ẾCH

Ngồi đáy giếng nhìn lên trời những
con ếch thấy gì ngoài một khoảng
trời nhỏ nhoi dù nắng hay mưa
dù sớm hay tối thì cũng chỉ

là những khoảng trời nhỏ nhoi của
riêng những con ếch ngồi đáy giếng
nhìn lên trời, điều tuyệt vời của
đấng thiên nhiên là đã không trao

quyền quyết định vận mệnh của những
con ếch khác đang sinh sôi trên
cánh đồng vào tay những con ếch
ngồi trong giếng, chứ nếu không thì...

 

Nhiệt Đới Buồn
EM ÂM THẦM MỘT NỤ CƯỜI THIÊN NHIÊN

em nắm một cổ
tích thật chặt và
kể cho em nghe
một thuở em là
thiên nhiên. Tay đưa
mình lên trên cây
và nằm nhìn bầu
trời lá sau mây
em thiếp rồi em
ngủ khi gió là
một tà mưa thưa....

em chơi vơi giữa
tình đôi con người
vì chẵng nhiều khi
là một đôi mắt
và trái tim liền
nối. Em ơi nghe
em nhớ yêu vì
cổ tích đã ướt
trên bàn tay đã
mỏi mòn bên những
 phù linh. Một môi
cười giữa âm u
sao vẫn như là
còn lại thiên nhiên....

 

Nhiệt Đới Buồn
TIẾNG BÊN KIA

Tiếng thì thào không phải không
phải tiếng đang thì thào nhưng
cứ thì thào ở bên kia
khi bên này với tôi chỉ

là bên im lặng bởi chung
quanh chỉ là bốn phía tường
và chỉ có tôi làm động
đậy mọi thứ chung quanh mà

thôi dù tiếng rất nhỏ như
tiếng lầm bầm của tôi như
tiếng sột soạt có vẻ mệt
mỏi trong căn phòng buổi chiều

mà bên kia bên đó vẫn
tiếng thì thào đó tiếng nói
không nói về tôi mà sao
tôi lại nghe làm gì khi

kéo dài liên tục qua một
thứ không gian buổi chiều khi
không phải tiếng thì thào mà
sao tôi lại cứ lắng nghe.
 

 

Xuân Thủy
HIỆN SINH

Cuộc đời này ta nên
khóc hay nên cười hay
nên hạnh phúc hay nên
đau khổ đâu là sự
thật đâu là giả hiện
sinh ta và hiện sinh
người nỗi đau mà không
được khóc không khóc được
niềm vui mà không cười
được không được cười…
Ta bàng quang ta mệt
mệt ta bàng quang người
ta bàng quang đời mệt…
hay chỉ là con chim
con chim nó hót véo
von véo von nghe hay
hay mà không biết chi …
cái chi chi chành chành
cái chết của con chim
của con thiên nga thật
thà vô nghĩa mấy ngàn
thế kỷ rồi chăng … rồi …

25.8.2013

 

 

 

Last modified on 11/12/2012 6:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC