Hạnh Ngộ

CẢM ƠN EM
CHO CON XIN LỖI – UỐNG – ĂN ỐC … MIỄN ĐỔ VỎ
NỬA ĐÊM NÓI NHẢM – CÓ TIẾC KHÔNG?
IM LẶNG CŨNG NHƯ LỜI – DẶN ANH –TÂM BIẾN ĐỔI
CỐ HỮU BỎ ĐÓI NỖI NHỚ – GIỚI HẠN CỦA NGƯỜI NỮ

 

 
 

 

 

mm

 

CHO CON XIN LỖI

Con biết Bố sẽ buồn nếu
thấy con lại khóc vì người đàn ông
không thể cưới mình – thì vẫn
là người dưng giọt nước mắt không rơi

vô cớ phải chăng là tủi
phận với núi sông? Bố, con biết Bố
sẽ đau nếu hay con lại
coi rẻ bản thân trước người đàn ông

nhân danh gì? khi tình yêu
chưa đủ sẻ chia Bố con xin lỗi
đứa con gái Bố từng nâng
niu Bố không giàu lúc con đứt

tay Bố thành người đổ ruột
 khi con té trầy chút xíu Bố cũng
xuýt  xoa nhiều lần lầm lỗi
con làm Bố  giận nhiều lần hồ đồ

vì bênh mẹ con khiến Bố
tổn thương Bố đã quên chưa? sao không
bao giờ Bố nhắc: con xin
lỗi Bố Bố ơi. Vậy mà con gái

vì người dưng quên cơm chờ
người ta gọi mua quà người ta bận
chưa chịu nhận cũng đau con
đã tặng gì cho Bố của con chưa?

Bố mẹ sanh con gái liệu
 có tủi có buồn? nhưng con sẽ tự
mình an ủi nếu không nợ
gì nhau sao người ta có thể làm

con gái Bố đau? thì thôi
sau những lần  vấp ngã con sẽ biết
trọng lấy mình biết khổ để
lớn khôn thêm cũng may những lúc như

hôm nay con nhớ Bố để
cơn đau tình bớt nặng bớt sầu bi …

Sài Gòn, 18-11-2014

 

 

mm  

 

CẢM ƠN EM

Cảm ơn em đã không tô son
Sau khi ăn để anh có thể hôn
Em tự nhiên và không sợ vết
Son dính trên cổ áo bài hát

Về vết son môi trên áo anh
Đã xưa rồi Diễm đã xưa rồi!
Cảm ơn em đã không xài nước
Hoa để anh không phải quay quắt

Nhớ mùi hương ấy trong những ngày
Thiếu vắng em không có mùi em
Anh cảm ơn em đã không thường
Nhắn tin vào những tối bận rộn

Không hỏi  ở đâu buồn hay vui
Không nhắn “em nhớ anh” dù biết
Em rất nhớ, cảm ơn em đã
Cho anh những giây phút tự do

Trong ràng buộc với nỗi nhớ em …

Sàigòn, 14112014

 

mm

 

NỬA ĐÊM NÓI NHẢM

Những ngày cười nhiều hơn là buồn
những lần cợt nhả nhiều hơn tự
vấn anh chấp nhận lời chia tay
nhanh như khi đến em mừng vì

chúng ta là những người văn minh
chúng ta không níu kéo nhau như
kiểu nài nỉ trẻ con hay trách móc
hỏi tại sao tại anh tại tôi

tại trời mưa trời nắng em thất
thường hay anh thất thường không biết
ai thất thường nhưng em chủ động
nói lời chia xa những lúc em

trống trải không biết nương tựa vào
đâu vào đây hay vào thơ ừa
thì vào thơ nhưng thơ là gì em
không biết chỉ biết thơ không cần

biết em vui hay buồn thất vọng
hay tăng động miễn em làm thơ
thì em sẽ có thơ thẩn thơ
chiều mưa Sàigòn may mắn đường

thưa người em lại cảm thấy trống
vắng quyết không gọi cho anh quyết
không hủy lời chia tay hôm nào
rất lộng trào mới có thể thốt

ra thôi thì em tự chịu lấy
trách nhiệm lời nói của mình tự
chịu trách nhiệm lấy đời mình nói
mình nghe mình ra lệnh cho chính

mình làm những lúc cô đơn biết
dựa vào chính mình mà qua ... ai
đã từng vịn câu thơ mà đứng
dậy giờ em dựa vào chính em

em đứng dậy có ai cho em
mượn đỡ bờ vai để vịn chút
hông? không tự mình hỏi tự mình
trả lời thiệt rảnh nửa đêm nói

nhảm mong quý vị thông cảm!

Sài Gòn, 0 giờ ngày 25-10-2014

 

mm

 

ĂN ỐC … MIỄN ĐỔ VỎ

Thời âm thịnh dương suy hay thời
nào người con gái vẫn chịu nhiều …
thiệt thòi? khi cùng nhau ăn ốc
xong em dọn hay anh dọn cũng

không quan trọng hóa vấn đề chuyện
cứng mềm giờ cũng không thành vấn
đề em đeo tạp dề em khéo
co thì ấm tình hờ em biết

cách biết cách xóa dấu vết anh
yên tâm chuyện ràng buộc anh muốn
buộc thì cứ để người ta buộc
em trót với anh hay em cố

ý với anh thì cũng thế thôi
thời nay người ta tung hê làm
mẹ đơn thân thì em ngại gì
em sướng rơn chuyện single mom!

em mạnh mẽ tự đổ đống vỏ
miễn anh đổ vỏ miễn anh …

 

MM

 

UỐNG

Em uống rượu hay rượu uống em
mà say khướt nỗi buồn gặp nhau
sau cuộc giao hoan quay quắt nhớ
như là bất lực trước vô thường

rượu đã uống em rượu uống anh
không say rồi không đau mới lạ
thực tế cuộc đời dư ràng buộc
để xa, để nói lời chia xa

ta giả vờ tỉnh trước niềm yêu
mới đến ta giả vờ lạnh lùng
trước những chuyến đi vào vô cực
nực cười anh đã uống em chiều

đau hôm đó chúng ta đã uống nhau
quá say để không còn là mình
là một hay là tất cả như không.

Huế chiều mưa, 04-11-2014

                                                                               

mm

 

DẶN ANH

Khi nhớ em anh đừng vào
facebook em xem hình em không
có ở đó em không ngủ
ở đó khi nhớ em anh

đừng đến quán quen em không
ăn ở đó em không chơi
ở đó khi nhớ em anh
hãy nhìn vào chính anh em

đang say ở đó em đang
mắc trong đó với nỗi nhớ
mất tân mất thân linh hồn
người nữ khi yêu như sóng

dữ ngày biển động biển đã
động từ khi anh đến vậy
anh còn tìm em ở đâu
nơi những quán quen quán lạ

chính anh chính em đã tự
làm biển động dữ dội đời
mình đau oằn quại trong nỗi
vụng dại sợ mất nhau có

nhau và nỗi đau nghi hoặc
khi vắng nhau hoặc khi ngóng
nhau thườn thượt làm sao được
những khi nhớ em anh đừng! ...

 

mm

 

IM LẶNG CŨNG NHƯ LỜI

Cuộc đời là những chuyến đi gần nhau
thì ít chia ly thì nhiều khi muốn
hứa hẹn với anh những lời tư tình
có cánh chợt khựng lại bởi biết rằng

lời hứa đầu môi chẳng thành hiện thực
thực hiện được mới lạ những lời em
nói “muốn yêu anh mãi mãi” trong lúc

say đắm lắm mới dám nói lời sấm
truyền kiểu tình yêu vĩnh cửu yêu vô
thời hạn và cũng bởi cuộc đời là
những chuyến đi hôm qua anh nói “muốn

gần em mãi mãi” hôm nay anh ở
trời Tây em ở đời đây phương Đông
với cơn giông tình đen trắng như vậy
có phải lời nói gió bay hông? chắc

không vì âm thanh ấy đọng trong em
rất sâu vậy không phải giả cũng không
phải là thật anh biết mà em biết
mà lời nói bộc phát lúc tình say

em trân trọng khoảnh khắc ấy nên thôi
nếu có lần sau thì im lặng cho
rồi vì cuộc đời là những chuyến đi
gần nhau thời ít chia ly ... cũng đành.

 

 

mm

 

CÓ TIẾC KHÔNG?

Đã hết rồi mộng mơ thời mười
bảy tuổi say cùng biển rộng núi
cao đã hết rồi khát khao dây
diều với bài thơ viết vội anh

bận rộn em bận rộn với smart
phone computer and message và
vân vân … sinh nhật mật ngọt hay
kỉ niệm ngày yêu nhau cũng là

hoa qua đường bưu điện hoặc
quà gửi từ tin nhắn nhắn tin mỏi
mắt thấy mồ …. nhưng mà nhưng
mà em vẫn mặn nồng em có tiếc

chút màu hồng thời cháy nồng nhớ
nhung chưa dám cầm tay mắt
rất tình môi chưa chạm môi em
có tiếc không khi hôm nay không

cần hương say đã biết tỏng tòng
tong nhau những vòng đo những xo
đo em có cái chi anh có cái gì thời
số hóa hóa số tình không nói vòng

vo em khó thời mời em lên
đường em dễ thời mời em lên
giường thật em có tiếc nhưng
mà không tiếc nhưng mà không … biết.

Sài gòn ngày 22/9/2014

 


mm


TÂM BIẾN ĐỔI

Hồi hôm có một chuyện 
buồn muốn đi chết buổi
sáng nghĩ đến chiện sầu
bi đó lại muốn vào rừng 

sâu không đối diện với
nó thôi ráng đi gội cái
đầu ráng đi pha ấm
trà uống một ngụm vào

bụng ây da trà quá
ngon sao có thể đi
chết trong rừng sâu một
mình giữa buổi sáng hôm

nay thảnh thơi muốn bước
tới thảnh thơi mới biết tâm
mình biến đổi không ngừng
nghỉ buồn vui như thác

nước cũng nhờ ngụm trà
sen của ba mua bữa 
trước có bỏ chút tình
thân thiết ... phải không ba?

11/9/2014

 

 

mm

 

CỐ HỮU BỎ ĐÓI NỖI NHỚ

Sáng
bất ngờ đêm bất ngờ chiều
xuống bỗng nhớ như điên một
gã trai chưa biết tên tuổi
chỉ biết thân hình với nụ

cười mỉm chi khó hiểu khiêu
khích khát khao đảo điên đàn
bà mưa nắng thất thường ai
chiều cho nổi đàn ông nếu

bất ngờ hiểu điều đó trong
khoảnh khắc là chiếm trọn trái
tim nàng gạt đi nỗi nhớ
đêm qua với người đàn ông

xa lạ không chịu thừa nhận
mình yêu mà chỉ là cảm
xúc bất thường của người đàn
bà cô đơn quá đỗi lạnh

lùng bỏ đói nỗi nhớ triền miên
không gọi cho người đàn
ông để thừa nhận mình đang
nhớ thừa nhận mình đang say

tình ư chỉ sau một đêm
mộng mị hay thật thì cũng
qua rồi người đàn bà cố
hữu bỏ đói nỗi nhớ bất

chấp tim mình da diết trong
đêm.

 

mm

 

GIỚI HẠN CỦA NGƯỜI NỮ

Nhỏ bạn tôi hay nói về sự bình
đẳng giữa đàn bà và đàn ông không
phân biệt giới hạn tình yêu hay tình
dục tôi không biết gì chỉ lục đục qua

loa khi tình dục đến trước tình yêu
chúng tôi đã tổn thương không ít sức
hít của những tuyên ngôn chỉ là chữ
chữ chữ chữ không mang lại cho giá

trị thực sự đàn bà từ bên trong
cơ địa của đàn bà tự hút vào
mình tất cả những thứ của đàn ông
 nên mới có câu “chữ trinh đáng giá

ngàn vàng”. Tôi ngộp thở và đau ở
đó chịu trao thân là đã mang vào
mình nỗi sự đời của người ta bạn
tôi cứ thắc mắc vì sao mình khổ

mình yêu thương bất cần thân thể sao
nỗi đau không chịu rời mình vào một
sớm mây mưa. Tôi khát nước và đau
ở đó lẽ ra đến lúc đi gội

đầu lẽ ra đến lúc nên đi rửa
mình thì lại lười vì không thể sắp
xếp được những rắc rối và giới hạn
của người nữ do tạo hóa đã sinh

ra. Thừa nhận đi thừa nhận giá trị
của người nữ không phải ở cái sự
lời nói bình đẳng có hay không bình
đẳng mà ở thái độ sống với tâm

hồn cơ thể mình trong từng khoảnh khắc
những bất cần thân thể hay xúc cảm
cũng sẽ là gông cùm mình bằng lý
thuyết loe ngoe. Bạn tôi thôi không nói

về sự bình đẳng nữa nhưng vẫn than
vãn về nỗi bất hạnh sau những cuộc
mây mưa sao đàn ông chẳng hề hấn
gì còn mình thì li bì với yêu

không yêu lựa chọn hay không được lựa
chọn – chán chết.

 

                                                             

 

Last modified on 10/22/2012 6:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC