YÊU
Xích Long



Tôi yêu người ngây thơ, tôi yêu người
vô tội, dại khờ, yêu mùi mồ hôi
đẫm áo người sau những giờ làm việc,
yêu đôi bàn tay quen nắng mưa, yêu
đôi bàn tay quen dầu mỡ, yêu người
chẳng biết theo thời trang quen ăn mặc
xuềnh xoàng, yêu cái tính người thương quần
áo cũ chẳng liệng bỏ cái nào dù
đă đáng tuổi vào viện bảo tàng, yêu
cả cái áo rách nách vá vội vàng
(áo màu đen mà chỉ vá màu xanh
dương đậm!) chính tay người vá vụng.
V́ yêu cái áo cũ đă theo người
qua bao mùa thuỷ chung nên khi người
đưa áo nhờ vá lại dùm, tôi bẽn
lẽn thẹn thùng, chập chỉ đôi tôi khâu
lại chỗ rách mà sợi chỉ đôi nào
ràng buộc tim tôi? Kể từ khi vá
lại áo cho người, khâu chắc quá nên
hồn tôi theo đường chỉ chạy suốt theo
tà áo, ôm ấp một mùi hương da
thịt đượm mùi mồ hôi dễ thương. Ôi
nhân gian ngàn vạn nẻo đường, có nẻo
nào vấn vương, có nẻo nào đáng nhớ
bằng đường chỉ uyên ương? Ôi nhân gian
bao nhiêu là hương, hương thiên nhiên, hương
dầu thơm nhân tạo, có mùi hương nào
có thể ăn vào trí năo, đi thẳng
vào bộ nhớ bằng mùi da thịt lẫn
mùi mồ hôi người yêu thoảng trên tấm
áo vẫn giữ nguyên màu? (Tấm áo tôi
ôm hôn say sưa trước khi trả về
cho chủ!) Người nhận về có thấy áo
pha mùi hương môi, áo pha mùi hương
nhớ, áo pha mùi hương yêu trên từng
đường chỉ nhỏ, và một trời đau khổ
ẩn vào trong mắt tôi khi biết lỡ
yêu rồi? Ngày nao tôi vá áo hộ
người, ngày nay tim tôi rách tả tơi
nhưng ở trên đời chẳng có ai vá

nổi... Một lần yêu là một lần vá
vội những chuỗi cảm xúc đang dần ĺa
tôi!

XÍCH LONG
06/02/05


Home