RA ĐI
Xích Long



Ra đi... những cành cây gầy trơ xương
vẫy chào tạm biệt. Theo ngọn gió cuối
đông thổi tung tà áo tuyết biệt ly...
Chiếc va ly dăm ba kỷ vật, vài

món đồ cũ kỹ. Khung ảnh không c̣n
màu sắc nguyên si. C̣n lại ǵ? Khi
người đă đi... có c̣n chăng là cảnh
sắc huy hoàng lộng lẫy. Buổi chiều tàn

mảnh mặt trời sụp bẫy, rơi xuống nguyệt
tŕ! Hỡi thiên nhiên vũ trụ vô tri
sao đẹp quá: sắc câm và thầm lặng,
muôn vật sống ch́m trong màu tuyết trắng.

chiếc khăn tay chào biệt lâm ly... ánh
mắt qua ô kính khung cửa sổ rượt
theo quay quắt, tay vuốt máu pha lệ
tràn xuống mặt... thanh sắt... đă cắt mạch

ân t́nh, mạch sống, mạch nhân gian. Môi
mỉm cười theo tiếng gọi khẽ như tiếng
than trong vắt. Đèn tắt, đêm gần sáng,
người c̣n bên ô kính nhỏ nghiêng nửa

thân, mắt mở trừng, không hơi thở. Nắng
hắt... kẻ đi rồi đă đem theo phần
đời, phần đời đầu tiên, phần đời sau
cuối. Kẻ ở lại mất cả ḷng tiếc

nuối nên trả lại thiên nhiên một kiếp
con người ....

XÍCH LONG
04/04/05


Home