TM QUN
Việt H



Mọi người rủ nhau tm nhớ, cn ta
lại m mải tm qun. Qun dng em
xưa, vầng trăng thanh thấp thong bn
thềm, qun nh mắt, qun nụ cười, qun

hơi thở, qun ln mi, qun nụ hn,
qun gc phố, qun những con đường,
qun những chiều xưa, qun những cơn mưa
ta hẹn h, lần tm nhau, qun những

buổi ta th thầm c nhau, qun những
giận hờn, dấu yu, những kỷ niệm
buổi ban đầu, ta run rẩy, trao nhau...
qun khoảnh khắc hong hn buổi chia tay

em nghẹn ngo, thề hẹn... Hơn hai chục
năm mnh đ mất nhau để mỗi đứa
phiu dạt một phương, ta - em cch biệt,
kẻ trời người trời u dẫu cho

lng ta tự nhủ: hy cố qun đi
những kỷ niệm xưa - một thủa đn đưa,
một thủa ghen - giận - hờn - trao tặng. Nhưng
ta cng cố tm qun th tnh cũ

trong ta hệt như thể men say, ru hồn
ta ngất ngy, đưa ta trở về những
con đường xưa... thủa ấy ta tự ho
được c nhau trong mỗi lần chung bước...

Mọi người rủ nhau tm nhớ! Cn ta
lại mơ mải tm qun! Cứ ngỡ qun
đi sẽ vợi bớt nỗi niềm, chẳng ngờ
cng qun cng vi mnh vo nỗi nhớ.

VIỆT H
24.06.05


Home