TIẾNG RAO ĐÊM
Việt Hà



Đêm đă khuya mà tiếng rao c̣n lanh
lảnh, “Khoai nóng đây, ai khoai nóng ơi
nào.” Trời đen ng̣m không một ánh sao,
gió vi vút từng hồi, mưa phùn rơi,

người bán khoai lạnh run, kéo vội tấm
khăn choàng che mặt. Tiếng lá rơi xao
xác, tiếng rao như nghẹn. Phía đằng xa,
ngôi nhà cao ánh đèn chợt bật, một

bóng đàn ông đứng trước cửa chờ, người
bán khoai cất tiếng rao, “Khoai nóng đây,
ai mua nào khoai nóng.” Người đàn ông
vẫn đứng im, to giọng, “Khoai nóng thật

không hay khoai ế tự hôm nào?” Người
bán khoai vội dừng xe, “Bác nói vậy
phải tội, tôi bán khoai vẫn c̣n ấm
nóng.” Người đàn ông khẽ gầm gừ trong

cổ họng, tay dọi đèn pin mắt xăm
xoi vào thúng khoai đầy, “Khuya thế này
mà c̣n đứng ở đây, cả thúng khoai
lấy đâu ra ngon, nóng?” Người bán khoai

cúi đầu, đi, lẳng lặng. Giữa canh trường
tiếng rao hàng văng vẳng, “Khoai nóng ơi...
ai mua giúp tôi nào khoai đang nóng...”

@

VIỆT HÀ
28-09-2005


Home