SÁNG TẠO TÀO LAO [LỰC]
Vương Văn Quang




Đọc chùm thơ của cô bé
mười sáu tuổi. Hay!! Giỏi quá.
Mười sáu tuổi tôi nghĩ ǵ?
Tôi ước mơ bữa cơm có thịt,

hoặc chỉ là nước thịt kho.
Thằng người nói nhỏ với tôi:
Đừng buồn!! bởi mày là kẻ
chịu đựng lịch sử. Đừng nghĩ.

Tôi vẫn nghĩ, thậm chí c̣n
làm thơ. Những ḍng thơ lảm
nhảm. Những ḍng chữ vô
dụng. Tôi cố gắng sống hai

lần . Thằng người bảo tôi: Vấn
đề quan trọng nhất của con
người: phải biết tự sát. Tôi
suy nghĩ về điều này. Tôi

dằn vặt v́ điều này. Tôi
đau đớn bởi điều này. Thằng
người khác lại bảo tôi: Sáng
tạo là công việc của Thượng

Đế. Mọi thứ sáng tạo của
con người đều nhảm nhí. Kiệt
tác văn học nghệ thuật, bom
hạt nhân ... In-ter-net, cừu

Dô-ly v.v… Đều nhảm nhí.
Cho tới ngày tận thế, sáng
tạo duy nhất của con người,
sánh tầm Thượng Đế: đó là

thuốc - tránh - thai - bao - cao – su.
Hu! Hu! Tôi phải làm ǵ trước mùa thu?

VƯƠNG VĂN QUANG
9/2004


Home