THƯ
Thái Tuấn



“Hiện thời tôi có cái thú vẽ trên vi tính. Nó giúp ḿnh tạm quên, khỏi bận tâm t́m kiếm kỹ thuật, để tự do sáng tác. Ḿnh chỉ việc sai bảo là nó làm tất.

Tôi vẫn muốn sự giản dị mộc mạc. Thích ngắn gọn. Từ vẽ đến viết cũng vậy.

Khi ḿnh không có cái ư, cái tâm th́ dùng lời hoa mỹ, màu sắc ḷe loẹt mà che dấu. Không phải lời hoa mỹ, màu sắc là không tốt đẹp. Song cứ nghe măi, cứ nh́n măi một thứ, nó mài nhẵn cảm xúc. Ăn no quá sao c̣n cảm thấy cái ngon.

Cái giản dị, mộc mạc không phải dễ. Cũng không phải là cái trần truồng sống sượng, cái dễ dăi. Chưa thưởng thức được cái ngon của bát phở, th́ làm sao có thể so sánh với đĩa soupe.

Có cô đầm thấy áo dài VN đẹp. Cô ấy mua một cái áo dài mặc vào mà không mặc quần, tưởng như cái robe của Tây.

Anh ơi, Tây hay Ta th́ tuổi trẻ vẫn thích phá phách, mạo hiểm. Cái thời của tự do dân chủ mà không nắm được giới hạn của nó, ở cuộc sống cũng như ở tác phẩm.”

Đó là đoạn trong một lá thư ngắn của họa sĩ Thái Tuấn, chúng tôi trích ra để bạn đọc có thể tham khảo thêm về tu từ. Dĩ nhiên, chúng tôi không phụ đề ǵ thêm, cứ để bạn đọc suy ngẫm, đọc cho thêm phần thoải mái. Chúng tôi cũng xin cám ơn họa sĩ Thái Tuấn về lá thư, và về tấm ḷng của một nghệ sĩ trưởng thượng đối với thế hệ sau ông.

THÁI TUẤN
8/18/2004


Home