TUYẾT RƠI
Trần Lệ Thủy

Tuyết Rơi
Giọng Đọc: Phạm An Nhiên



Ngày đầu tuyết rơi, tuyết nghiêng ngả, tuyết
xeo xéo tụ lại trên trần những chiếc
xe ngoài băi đậu. Xe trên lề đường
nằm ụ chèo queo. Anh gọi điện thoại


nhắc, “Nhớ cẩn thận nha em. Về sớm,
hôm nay đừng ham việc mà ở đến
khuya.” Tôi ngồi nh́n tuyết bên ngoài cửa
sổ, khung kính in h́nh vết tay tôi

nhoè nhoẹt hơi lạnh. Tôi nghĩ đến cái
bếp tối nay, trời lạnh mở heat chỉ
tốn tiền điện, nghĩ tới nồi phở tôi
nấu phở bằng nồi pressure cooker,

nước không trong nhưng mau chóng và đỡ
tốn điện. Tuyết rơi suốt ngày từ lúc
tôi bước vào sở đến lúc tan sở.
Thời tiết ngày mai sẽ lạnh hơn hôm

nay. Nghe lời anh tôi về sớm. Trên
đường xe, bao nhiêu xe lái chậm chậm
lại, nhỡ đụng, thắng không kịp, xe quay
ṿng ṿng như tṛ xiệc mua vui cho

thiên hạ. Từng đoàn xe dài dài trên
xa lộ, không biết bao giờ đến nhà
đây. Biết thế tôi trong sở đến khuya,
đọc tập thơ anh gửi từ hồi nào,

nhưng thơ đọc đâu có dễ. Thời tiết
ngày mai sẽ c̣n lạnh hơn hôm nay.
Ngày đầu tuyết rơi, tuyết vẫn rơi... Tuyết
đầu tiên rơi vào ngày Lễ Tạ Ơn.

TRẦN LỆ THỦY
11/25/2004


Home