BỆ ĐÁ
Trần Lệ Thủy

Bệ Đá
Giọng Đọc: Nguyễn Tiến Dũng



Thuở nhỏ, mỗi lần tủi thân, tôi ngồi
trên bệ đá âm thầm khóc một ḿnh.
Tay tôi nhoè nhoẹt nước mắt. Bệ đá
là những viên đá nhỏ chỉ đủ một


ḿnh tôi ngồi. Trơ trụi vằn vèo và
cao hơn mặt đất 3 inches. Nằm ở
một nơi hoang vắng. Những băi rác ruồi
nhặng và mùi ẩm thấp của đất nồng.

Qua đến Hoa Kỳ, bệ đá là những
thứ dùng để trang hoàng trong vườn trong
công viên trong sở thú và trong văn
pḥng làm việc. Bệ đá sạch bóng hơn,

êm ả hơn và cao hơn mặt đất
2 feet. Những ngày nghỉ lễ, không gia
đ́nh không anh em không bà con, tôi
một ḿnh ngồi khóc trên bệ đá. Ngồi

rất thoải mái trên bệ đá mượt mà,
nhưng tôi vẫn có giọt nước mắt nhỏ
lệ trong những buổi chiều hiu quạnh, trong
những lần trời mưa thu giăng u ám.

Anh đi qua nhưng rồi anh ngoái đầu
quay lại nh́n. Tôi dấu vội những giọt
nước mắt, nhoè nhoẹt trên bệ đá. Nước
mắt tôi đang đầm đ́a. Anh đă đứng

đó và nói cho tôi nghe. Tôi không
hiểu anh nói ǵ. Tôi không nhớ anh
đă nói ǵ cho tôi nghe. Tôi khóc
một hồi [rồi] nghiêng ngả về băi đậu xe.

Vài năm sau tôi ngồi trên bệ đá
trong vườn ru con ngủ. Kiến trúc giản
dị nhưng cũng mất khá nhiều công phu.
Đứa bé bập bẹ: "Con muốn ngồi trên

bệ đá với mẹ". Tôi tṛn xoe mắt
ôm con và khóc, những giọt nước mắt
hạnh phúc và yêu đời. Bên anh. Bên
con. Bên cuộc đời c̣n nhiều ưu đăi ...

TRẦN LỆ THỦY
12/12/2004


Home