ĐÊM, LẠI NHỚ SÀI G̉N!
Trần Kiêu Bạc

Đêm Lại Nhớ Sài G̣n
Giọng Đọc: Giọt Mưa Tím



Không bao giờ ḿnh nghĩ là nhớ
Saigon đến như ngộp thở khi
chạy xe trên xa lộ Cali.
Mưa hôm qua và mưa hôm nay.
Lạnh quá, lại nghĩ đến những kẽ
nứt trên gót chân em ngày trước.
Mùa Đông Saigon chỉ lạnh 16
độ C mà em đă diện áo
len màu vàng, tím, đỏ. Mưa không
nhiều như mưa ở Cư Xá Lữ
Gia ngày nào. Đường không lầy lội
như ngơ vào cư xá Phú Lâm
ngày c̣n đi học. Mưa ở xa
lộ không rơi vào mặt, nhưng lại
gợi nhớ người bán bánh gị bánh
chưng ban đêm. Không thấy mặt, nhưng
quen tiếng rao. Chỉ thấy chiếc nón
rách bươm và bánh xe đạp lăn tṛn
qua vũng nước. Đêm của đèn vàng.
Mưa của nỗi buồn và nỗi nhớ.
Không thấy nhớ nhà lầu cao tầng,
nhà hàng sang trọng, xe cộ bóng
loáng thức thâu đêm. Chỉ nhớ hẻm
nhỏ đường quanh co, có ai ngồi
đợi ḿnh trong đêm vắng trong áo
len vàng!! Vậy thôi mà Saigon
c̣n hoài, hay Saigon đă theo
ḿnh dài dài, qua tận Cali???

TRẦN KIÊU BẠC
12/09/2004


Home