ÂM THẦM NHỮNG GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN
Trần Kiêu Bạc

Âm Thầm Những Ghế Đá Công Viên
Giọng Đọc: Trần Lệ Thủy



Cây cao trơ trọi không c̣n bóng
mát. Hoa treo trên cành khô không
c̣n lóng lánh sắc thủy tinh. Nắng
treo lơ lửng từng sợi, từng sợi
như ngàn sợ tóc màu mặt trời
chuyển sang màu đỏ hoa lựu. Chỉ
c̣n ghế đá công viên im ĺm
nh́n từng biến đổi đi qua, đi
qua. Lẳng lơ hẹn ḥ những đôi
t́nh nhân, từng cặp người yêu thương
người. Ghế đá u mê bờ ngây
dại. Ghế đá đong đưa nụ hoa
t́nh. Ghế đá nhắm mắt để những
nụ hôn trần trụi tự nhiên như
không ai bắt gặp. Ghế đá kư
tên làm chứng cho hẹn ḥ. Ngàn
lần đến không thấy nhớ nhau bằng
một lần ra đi. Ngàn lần nắm
tay không thương bằng một lần tay
vẫy. Cảm ơn t́nh yêu hắt hủi
Cảm ơn cái nhớ cấu cào. Cảm
ơn những hàng ghế đá công viên
c̣n im đó dẫu bóng cây đă
đi và nắng không c̣n màu mặt
trời. Cảm ơn những cuộc t́nh c̣n
treo, bám quanh dăy ghế lặng im!

TRẦN KIÊU BẠC
08/30/2004


Home