CUỘC T̀NH CỦA YOSHIMA VÀ CHI
Quỳnh Thi

Cuộc T́nh Của Yoshima Và Chi
Giọng Đọc: Trường Khanh / Trần Lệ Thủy





1.

Yoshima dừng lại duới bóng
cây trước thềm thư viện như
để chờ ai. Có một
trận gió cuốn lá vàng
khô xạc xào dưới chân.
Có một trận gió thổi
đau đớn ở trong ḷng.
Gió sẽ chuyển hộ lời
phân ly vĩnh biệt tới
chàng. Gió không có tiếng
động mà u trầm thê
lương. Chi ơi! chờ em
ṛng ră tháng ngày. Năm

2.

trước khi Yoshima về thăm,
Chi vẫn c̣n là một
cô gái yêu đời, nhiều
mơ mộng. Yoshima đă cầm
lấy bàn tay Chi ấp
vào ngực. Bàn tay Chi
thon nhỏ mềm mại. Yoshima
nắm chặt cho đến khi
bàn tay Chi nóng ấm
lên, chả là tiết trời
đang giá lạnh. Chàng bảo:
Bàn tay Chi đẹp và
diệu vợi thế mà nó
có khả năng bóp nát
tim anh. Chi cười bảo:
Em không ác thế đâu.
Nhưng nếu nó có một
sức mạnh như vậy, có
thể là do anh tưởng tượng
quá đấy thôi. Em làm
sao mà bóp nát được
trái tim của anh? Em
chỉ sợ khi chưa sờ
vào được trái tim của
anh, th́ nó đă biến
đi tới một chốn nơi
thần tiên nào rồi, hay
nó đă nhập vào trái
tim của một giai nhân
nào khác. Đừng nói thế
em. Em không biết t́nh
yêu của anh dành cho
em lớn biết ngần nào
sao em? Em biết anh
ạ và em cũng biết
được cả những ngang trái
ở trên đời này. Yoshima
vội đưa bàn tay lên
bụm chặt lấy miệng ngọt
ngào của người yêu rồi
tay kia anh ôm gh́
xiết cho sát hai thân
thể vào nhau, đầu cúi
xuống hôn tới tấp lên
mắt lên môi của Chi
làm thân thê của Chi
nóng ran lên, hai bàn
tay nàng run rẩy. Khi
những chiếc nút áo ở
ngực Chi bung ra lồ
lộ cặp vú trắng ngần
Chi nghe có một thứ
nước ǵ nóng ấm nhỏ
xuống bầu vú tṛn căng
hoà lẫn với cảm giác
đê mê ngây ngất, không
sao kể xiết. Yoshima gục
mặt vào giữa hai bầu
vú rồi có một tiếng
khóc nấc lên v́ sung
sướng. Thời gian như ngừng
lại, không biết bao lâu
hai người mới rời khỏi
nhau. Rồi th́ chàng lại
chia tay để về đơn

vị. Yoshima là một Sĩ
quan của Không Lực Hoàng
Gia Nhật Bản. Anh sang
tu nghiệp ở một trường
vơ bị không quân Hoa
kỳ về kỹ thuật điều
khiển hỏa tiễn chiến đấu
chống hỏa tiễn đất đối
không. Anh là người yêu
thích văn chương, nên trong
những ngày nghỉ anh thường
lân la t́m đến thư
viện để đọc hay mượn

sách. C̣n Chi là người
làm trong thư viện. Năm
81 Chi theo cha mẹ vượt
biên đi t́m tự do. Sau
30-4-75, cũng giống như mọi
người sống ở Miền Nam Việt
Nam, tài sản bị mất hết
Bố th́ đi tù cải tạo. Mẹ
Chi th́ phải buôn thúng
bán bưng, không đủ sống
nhà có thứ ǵ có thể
bán đều mang ra chợ trời
bán đi để mua bo bo,
chút ít gạo sống cho qua
ngày, ngày đó gạo là thứ
lương thực quí giá, mỗi
ngày chỉ được nấu một
lon sữa ḅ nhỏ. Sống lay
lắt. Chi phải nghỉ học
v́ nhà trường không nhận
con viên chức, ngụy quân
ngụy quyền. vả lại Chi
phải phụ giúp mẹ để đi
kiếm miếng ăn, cũng chưa
yên thân, thỉnh thoảng cán
bộ công an đến nhà
vận động (đuổi khéo) giao
nhà cho nhà nước quản lư. Chần
chừ măi rồi cũng phải đi.
Lăn lóc khổ sở trên vùng đất hoang
Lâm Đồng cả mấy năm trời đói
bệnh, chờ đến ngày Bố
Chi về may nhờ được
một người trước đây thọ
ơn ông giúp đỡ cho gia
đ́nh theo vượt biên. Ghe
đi đến hải phận Thái Lan
th́ bị bọn hải tặc cướp
bóc, hăm hiếp. Bố Chi
phẫn uất cùng nhừng người
đàn ông trên tầu chống lại
bị bọn chúng giết chết.
Mẹ con Chi sống sót may
nhờ được tầu Hải quân
Mỹ cứu sống. Ít năm sau
mẹ chi buồn khổ cùng đau
bệnh rồi chết. Chi cố gắng
nén thương đau cố sức
học hành và nuôi nấng
các em. Sau khi học xong
Cử nhân Văn chương. Chi
xin vào làm quản thủ thư
viện, lúc rỗi rảnh làm thơ
viết văn. Có phải mỗi Nhà
Thơ đều mang một nỗi
thống khổ khác nhau? Mỗi
người đều gánh nghiệp chướng cuộc
đời như một kẻ khốn cùng
nhiều lúc cơ hồ không sao

chịu nổi! Thời gian tới
lui thư viện nhiều lần
nên hai người quen nhau
thân thiết. Chi t́m cho
chàng những quyển sách văn
học quí hiếm, nhiều quyển
không có trên những kệ
sách thư viện khác. Chàng
cũng thích những quyển sách
viết bằng Anh ngữ của những
tác giả Việt Nam. Hai người
nói chuyện về văn chương Hoa
kỳ và Thế giới rất là tương
đắc rồi hai người yêu
nhau. Điều làm anh yêu
quí nhất là đă khám phắ
ra Chi là một Nhà Thơ
nổi tiếng của Việt Nam
mà trước đó chàng đă không
được biết. Chi đă giấu chàng
hay Chi muốn tạo cho chàng
một ngạc nhiên hay Chi
nghĩ Nhà Thơ th́ đă là
cái ǵ mà phải nói, phải
khoe. Chàng chẳng thể hiểu
được. Cho đến một hôm
ngồi đợi Chi ở pḥng
khách, anh mới t́nh cờ
thấy tập thơ để ở trên
kệ, rồi âu yếm trách
Chi sao không cho anh biết.
Nàng cười cười và bảo:
Thơ của em làm c̣n non yếu
lắm, nói cho anh biết
để anh cười à rồi Yoshima
bảo: Nếu anh được Chi
tặng một quyển, th́ anh
hạnh phúc lắm. Thế là
Chi lấy sách tặng chàng.Thấm
thoát thế mà đă hết một
năm. Yoshima phải về nhà.
Chàng gửi gấm lại biết
bao nhiêu là kỷ niệm dấu

3 -

thương. Thời gian cách xa
hai người vẫn thường xuyên
liên lạc với nhau, lúc th́
bằng điện thoại viễn liên
khi th́ bằng email. Chàng
hứa sẽ trở lại sớm để
xin kết hôn với nàng. Cho đến
một hôm Yoshima mở email
th́ tim chàng giật thót lại.
Hai mắt chàng hoa lên.
Không c̣n đọc được , màn
h́nh nhẩy múa. Yoshima không
thể tin vào nhừng ḍng
chừ đă đọc. Chi báo cho chàng
hay là ḿnh bị ung thư vú
đă đến giai đoạn cuối cùng.
Bệnh t́nh đến hồi nguy
kịch và cuối cùng th́ nàng
nói lời ly biệt, khuyên chàng
hăy quên nàng đi và nếu
yêu nàng th́ hăy đi t́m
một người vợ khác. Chàng
khóc nức lên, đập phá
tất cả, trời đất như đang
sụp đổ. Thế giới như trong
giờ phút tận diệt. Cuối cùng

th́ chàng xin nghỉ phép
quyết định sang Mỹ t́m nàng.
Khi đến nhà th́ nàng không
c̣n ở chỗ cũ. Yoshima vội
đến thư viện để hỏi tin tức.

Con đường rợp bóng cây xanh
thân thiết mới đây hai người
đă nhiều lần đi dạo hay đưa
nàng vào thư viện để làm
việc. Dưới bóng cây sồi mùa
xuân Yoshima nghe thấy
những tiếng chim líu lo. Chim
c̣n có đôi làm chàng càng
se thắt ḷng. Trời hiu hiu mát
mà người cũ th́ chẳng c̣n
thấy đâu. Chàng bước vào
thư viện, th́ thấy một
người phụ nữ khác ngồi
ở bàn làm việc mà trước
đây Chi vẫn ngồi. Người Phụ
nừ cho chàng biết là chi
đă nghỉ hơn ba tháng, không
biết nàng giờ ở đâu! Yoshima
thất vọng đi ra. T́m hỏi
một số người quen, cũng không
ai biết. Chàng nấn ná ở lại
đi t́m suốt cả tuần cũng không sao
ḍ la được tin tức. Đă đến
ngày phải về lại Nhật th́
may mắn Yoshima gặp được
người bạn gái thân của nàng.
Người bạn cho biết: Chi đă quyết
định kết thúc đời ḿnh. Nàng
gửi lại thư từ, h́nh ảnh và
những kỷ vật nhờ bạn trao

lại cho Yoshima. Trước khi
về Nhật chàng đă mang hoa
đến thăm mộ nàng mỗi ngày.

Sau đó ít năm, chàng đă xin
giải ngũ và người ta thấy Yoshima
vào tu ở một ngôi chùa.
Chàng chỉ c̣n niềm vui
là chú tâm vào việc kinh
kệ và viết sách. Chẳng c̣n
màng chi đến những chuyện
đời.

QUỲNH THI
HOUSTON 17 - 4 - 2005


Home