TÔI ĐI T̀M EM ĐỜI NÀY, ĐỜI NÀY
Phan Tấn Hải

Tôi Đi T́m Em Đời Này Đời Này
Giọng Đọc: Trường Khanh



Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc,
mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
tôi ăn, tôi nuốt, tôi cười: Rằng cái
này có nên cái kia có, rằng cái

này không nên cái kia không... lời này
là lời mỗi giờ tôi thở, mỗi giờ
tôi hít, tôi nh́n, tôi rờ, tôi nắm,
tôi ṿ, tôi nếm: Rằng cái này sinh

nên cái kia sinh, rằng cái này diệt
nên cái kia diệt... mỗi phút, mỗi giây,
lời này, lời này.... ngấm vào người tôi,
là máu thịt tôi... là tôi, là cái

không tôi, là của tôi, là cái không
của tôi... lời này, lời này, chỉ c̣n
một lời này thôi. Lời này là lời
mà tôi đă nói, với em, trong lớp

học, ngoài thư viện, cuối giảng đường, bên
giường bệnh: rằng cái này có nên cái
kia có, rằng cái này không nên cái
kia không, rằng cái này sinh nên cái

kia sinh, rằng cái này diệt nên cái
kia diệt... rồi em có nhớ, rồi chỉ
v́ em, một hôm hai hôm nhẫn tới
ba hôm, tôi đă vào đời, vào đời

và để t́m em, để nói với em,
với em, lời này, lời này... Một đời
một đời trĩu nặng khôn lường, rằng em
có biết không chỉ một đời, rằng tôi

ngồi đếm, một đời, hai đời, ba đời,
bốn đời... tới vô lượng đời... rằng em
có nhớ, là tôi đă ngồi, đếm số
cho em bao đời, bao đời, bao đời...

rằng tôi t́m em từ vô lượng đời,
để kể em nghe, rằng cái này có
nên cái kia có, rằng cái này không
nên cái kia không, rằng cái này sinh

nên cái kia sinh, rằng cái này diệt
nên cái kia diệt... tôi ngồi tôi đếm...
không ai, không ai, chỉ c̣n một nắm
thịt da đang đếm, em có nghe không,

chỉ c̣n tiếng đếm, chỉ c̣n một nắm
thịt da đang ngồi, đang ngó, đang nói
với em... Đời này, đời này... rằng em
không nhớ là vô lượng đời, là anh

đă ngồi, gơ quan tài em, ngồi ca,
ngồi ca, rằng em hăy nghe, rằng cái
này có nên cái kia có, rằng cái
này không nên cái kia không, rằng cái

này sinh nên cái kia sinh, rằng cái
này diệt nên cái kia diệt... rằng tôi
bao đời, nh́n nhan sắc em, bao đời,
bao đời, nh́n nụ cười em, bao đời,

bao đời, rồi nài nỉ em, rằng hăy
nghe tôi, hăy nghe lời này, rằng cái
này có nên cái kia có, rằng cái
này không nên cái kia không, rằng cái

này sinh nên cái kia sinh, rằng cái
này diệt nên cái kia diệt... Đời này,
đời này... rằng em hăy thấy... đời này,
đời này... rằng em hăy thấy... có cái

không sinh, có cái không diệt... có lời
đang đếm, vẫn là bất động, bất động,
bất động, bất sinh, bất sinh... có lời
đang đếm trải vô lượng đời, vẫn chưa

thành lời, vẫn chưa thành lời...

PHAN TẤN HẢI
08/20/2004


Home