TRONG NHỮNG NỖI NHỚ
Nguyễn Tuyết Trinh



Tôi vẫn nhớ anh như nhớ hàng
cây ướt sương, mùi hương buổi chiều
vàng gió, như nhớ lời nói tán
dương lôi cuốn khéo léo dành cho
những khái niệm xác thực của t́nh
yêu. Tôi vẫn nhớ anh giữa thực

tế sơ nguyên xuyên qua vết tích
cảm hứng của những ngày quá văng.
Bởi tôi vẫn nhớ anh, tôi biết
tới điều kỳ diệu của mệnh số,
tin ở sư chịu đựng sách nhiễu
của đợi chờ, chấp nhận nuôi dưỡng
nỗi cô quạnh với trái tim đơn
độc, trong trẻo. Sau t́nh yêu say
đắm, có thể nào tôi lại quên,
cảm nhận năm tháng phôi pha, nỗi
nhớ ở trong tôi buông xuống cùng
vĩnh cửu, không hề ch́m đắm, cũng
chẳng kết thúc, nỗi nhớ ngàn năm,
âm thầm, câm nín, ray rứt, không
dứt vẫn tiếp tục nẩy nở sinh
sôi trên mảnh đất của những giấc
mơ.

@

NGUYỄN TUYẾT TRINH
09/12/2005


Home