H̀NH NHƯ
Nguyễn Tuyết Trinh



H́nh như cuộc t́nh trôi tuột qua
khỏi những ngón tay mà tôi không
biết giữ lại, tôi thức tỉnh khỏi
giấc mộng tôi không hay, tôi ngồi

và đợi mọi đổi thay. Buồn thảm,
điều đó không thể trốn chạy đâu.
Tôi vẫn mang tâm trạng một người
nhượng bộ trước thử thách của

t́nh yêu sần sùi, khắc khổ, hỗ trợ
bởi hoang mang buông thả thở than
cường điệu không đúng chỗ. Cuộc sống
nặng nề vàng ệch, lay lắt, rớt

lại tiếng kêu tuyệt vọng những hồi
niệm chúng, từ chiều sâu nào lại
co dăn len lỏi vào đời sống
giữa khuya của tôi. Những t́nh cảm

cởi ra thắt vào trái tim thay
đổi quá nhanh, khó có thể đặt
vấn đề nắm giữ cân bằng cho
kịp mọi nỗ lực thỏa hiệp với

quá khứ hiện tại tương lai, giữ
tôi lại trong ṿng tay t́nh ái.

NGUYỄN TUYẾT TRINH
12/04/2004


Home