DỰ TƯỞNG T̀NH YÊU
Nguyễn Tuyết Trinh



Này anh, tôi yêu anh như một
cô bé mà tuổi trẻ đă trốn
mất vào trong bóng đêm. Dĩ vảng
anh tôi không mở được nhưng nỗi
hoài nghi đă không có chỗ hiện
diện, cả xa lạ cũng không. Anh
im ĺm, chiếm lĩnh, tôi kiêu kỳ
tự tin không cần nói lời t́nh
tự. Hỡi người tôi yêu, anh
làm tôi ngạt thở. Đừng nên đi
quá nhanh, con người đa t́nh, man
dạị. Lúc này đây, tôi vẫn yêu
anh không một phút ngừng, xúc giác
mù quáng, cuồng dại. Tôi yêu anh
đến thế sao? Ôi, t́nh yêu tấc
gang, căng thẳng, mà sự vĩnh cửu
sẽ đi vào con ngơ cụt.

NGUYỄN TUYẾT TRINH
06/16/2005


Home