T̀NH
Nguyễn Thị Ngọc Nhung

T́nh
Giọng Đọc: Phạm An Nhiên



Thỉnh thoảng nhớ anh, tôi nói
có. Nhưng quả thật có lúc tôi chẳng
nhớ ai cả nên phải nói
không. Một ngày b́nh thản đi qua không

ấn tượng biết trả lời sao
để anh vẫn yêu tôi. Không phải không
nhớ th́ không yêu, nhưng thật
ra có lúc nhớ mà không
yêu và có lúc yêu mà không nhớ
và có lúc vừa yêu vừa
nhớ vừa bực dọc. Đừng hỏi sao bực
bội khi yêu. Tôi là thế,
yêu đương th́ bực bội nhưng vẫn yêu
trong khi tôi đoán hẳn là
anh đă yêu th́ không phải thắc mắc.
Ôi đàn bà, lắm rắc rối.
Hồi trẻ, lúc mười ba th́ tôi có
ấm ức không được là con
trai để tự do ra vào ăn nói
làm ǵ cũng vẫn được cưng
được chiều được tha thứ, nhưng giờ quá
ba mươi, tôi chỉ muốn tiếp
tục làm đàn bà để được anh yêu.

NGUYỄN THỊ NGỌC NHUNG
08/19/2004


Home