THE CHORUS OF TWENTY TWO
KHÚC HAI HAI
Nguyễn Tấn Lai
Nguyễn Thị Ngọc Lan



THE CHORUS OF TWENTY TWO

Translated by Nguyễn Tấn Lai

Mother carried the despondencies of
her daughter through many sections of road
for twenty years. At the red light they stopped.
Together they sang and laughed. As a cat

carried its kitten, the mother carried forward
her girl at the green light. The mother’s clumsy
acts hurt the daughter. The daughter pained her
mother by her stubborn attitude. For

twenty years, only the daughter was witness
to the mother’s miseries. For twenty years,
only the mother followed the daughter’s
grief. Until one day the daughter walked into

the life of an uncompassionate man,
then the miseries of the mother doubled.
Because some uncompassionate men had
floated into the mother’s life. Thus, the

mother kept carrying her daughter’s miseries
but nobody knew about the mother’s miseries.
And, this afternoon, this afternoon, it
rains and it rains, how many women have

cried themselves? There is the maternal grand
mother, there is the mother, there is you…

NGUYỄN TẤN LAI



KHÚC HAI HAI

Nguyễn Thị Ngọc Lan

Mẹ cơng nỗi buồn của con, qua những
chặng đường, hai mươi năm. Đèn đỏ mẹ
cùng con dừng lại, cùng hát, cùng cười
đèn xanh mẹ tha con đi như mèo

tha con. Vụng về mẹ làm con
đau, bướng bỉnh con làm mẹ đau. Hai
mươi năm, chỉ có con làm nhân chứng
cho niềm dau của mẹ, hai mươi năm,

chỉ có mẹ đeo riết niềm đau của
con. Rồi một ngày con đi vào đời
một người đàn ông bạc ác, và nỗi
buồn của mẹ nhân đôi, v́ có vài

người đàn ông bạc ác trôi qua đời mẹ.
Cứ thế mẹ cơng niềm đau của con
nhưng niềm đau của mẹ không ai biết
đến. Và chiều nay, chiều nay mưa rơi

mưa rơi, có bao nhiêu người đàn bà
khóc một ḿnh. Có bà ngoại, có mẹ,
có con...

NGUYỄN THỊ NGỌC LAN





Home