CHUYỆN NHÀ KỂ
Nguyễn Phúc Bảo Tiên



Mỗi chiều anh ra mở hộp thư
trước hiên nhà, nơi có hàng bông
giấy đỏ, đúng giờ, như mỗi chuyến
xe buưt đi qua thành phố. Tối.

Anh đọc thư, rồi ngồi vào bàn
viết trả lời, chẳng bao giờ quên.
Sáng sớm, trước khi đi làm, anh
để thư vào hộp, bác đưa thư

hồn nhiên như mọi ngày, sẽ đến
lấy mang đi. Một ngày mùa thu,
lá rơi ngập cả hiên nhà. Người
vắng, nhà im. Chủ phố thấy lạ.

Ông cảnh sát già, miệng c̣n hơi
men, khệnh khạng bước vào, thấy anh
đang mơ màng trên ghế dựa, như
mê, như ngủ, yên lành lắm, nhưng

chắc chắn là đă nghỉ thở. Nhà
có hai hộp thư, một đến, một
đi. Người nhận, người gửi. Thật lạ,
đều chỉ là một tên. Hóa ra,

anh chàng cô đơn đến nỗi, viết
thư gửi bưu điện, nhận lại, rồi
viết hồi âm. Cho ḿnh.

NGUYỄN PHÚC BẢO TIÊN


Home