LỜI NÓI VÀ NHỮNG KỶ NIỆM ĐƯỢC NHẮC LẠI
(HOẶC KHÔNG ĐƯỢC NHẮC LẠI)
Nguyễn Lương Ba

Lời Nói và Những Kỷ Niệm Được Nhắc Lại
Giọng Đọc: Đỗ Kim



Rất nhiều ngày đă qua đi như thế.
Rất nhiều ngày rất nhiều tháng, rất nhiều
năm đă qua đi qua đi như thế.
Tôi biết tôi xa. Xa căn nhà tôi.
Tôi biết tôi bỏ. Bỏ căn nhà tôi.
Để ra đi biết bao nhiêu năm nay.
Tôi ngẩng lên, tôi cúi xuống, tôi cố
cười, tôi cố nhớ biết bao năm.
Nay, này, em đừng trở lại những con
đường đă đi, con đường đo đếm những
kỷ niệm giấc mơ, giấc mơ chỉ hoài
giấc mơ. Đâu c̣n em êm ả áo
cánh, tóc bím, b́m bịp nước lên sau
nhà ao cá tra, anh vẫn hay ngồi.
Vui ra ǵ, có ǵ đi nữa em,
th́ cũng hăy thong thả thưởng thức chút
hạnh phúc thô thiển, đâu ai ngó tới.

Này em, đừng đi trên con đường đă
đi. Đó là anh, là chiếc xe và
những cánh đồng, luôn hoài hủy những chuyến
xe lóc nhóc. Mặt trận mùa hè, anh
về năm nao, đi lại con đường cái
Ma Soeur đi lại. Thôi th́ có con
em gia đ́nh trở về con đường nhà
thờ đều hân hoan, thôi th́ con đường
(có em) làm sao đi được mà đi.

Này em đừng nhớ những ǵ đă nhớ.
Hăy từ chối nhẹ nhàng những gịng nước
mắt, rơ là hao hụt. Ngày tháng nào
tôi theo không có lối ra. Tôi cứ
theo em kể chuyện dụ ngôn, lại những
ngày mưa gió khu vườn nhà cô Francoise,
có anh chàng kỳ lạ ở trên núi. 1
Phải rồi, tôi quên nói thêm câu chuyện,
c̣n tôi làm ǵ nhỉ? Thật ngơ ngác.

Cuối cùng em cũng phải tự ḿnh thắp
những ngọn nến mù mờ trong căn nhà.
Và tôi, kẻ rao giảng đứng trên bục
cũng mù mờ thật không có lối ra,
(NO EXIT),
cùng em những lời, chẳng cần nhắc lại.

NGUYỄN LƯƠNG BA
08/07/2004

1. Mưa trong vườn nhà cô Francois, truyện ngắn Nguyễn Nghiệp Nhượng.


Home