NGỒI PARIS THỬ TƯỞNG TƯỢNG... QUÁN BIA ÔM !
Nguyễn Hữu Viện


NGỒI PARIS THỬ TƯỞNG TƯỢNG... QUÁN BIA ÔM !



Đứng cách con tê giác mười thước!
Cách con voi hai mươi thước!!
Cách thằng say ba mươi thước!!!
Ngạn ngữ Việt Nam

Hà Nội 50 năm chưa về!
Đà Nẵng 29 năm chưa về!
Sài G̣n 22 năm chưa về!
Ngồi Paris thử tưởng tượng... Trăm

ngàn quán bia ôm mọc trên Đất
Nước hôm nay như nấm độc, khách
hàng thượng vàng hạ cám: Quan đỏ
“C̣” đủ loại lưu manh. Tây ba

*

lô, Vịt kiều về cố hương, tưởng
chừng như chỉ có vậy! Bầy cá
mập kên kên... Cô tiếp thị bia
luôn miệng tươi cười như hoa hồng,

hoa trinh nữ nở, phản xạ không
có điều kiện. Câu hỏi dịu dàng:
“Anh ơi! Em mời anh dùng bia
nhé! Uống vài chai ủng hộ nhé

anh!! Anh uống bia của “hăng em!
Anh nhé!” “Cụ” khách Vịt kiều phân
tâm, gật đầu hói muối tiêu cái
rụp. Chú Tây ba lô lớ ngớ chẳng

hiểu ǵ, tưởng chừng như con chim
hoàng oanh hót! Như con chó thèm
chảy nước dăi, khi nghe tiếng rung
chuông, phản xạ có điều kiện. Như

cặp mắt “con heo” nheo lại, ngài
giám đốc bụng to đầu nhỏ,thèm
khát đến mắt có đuôi níu kéo,
khi nh́n ngoại h́nh... nhân viên nữ

tiếp thị bia, đôi vú núi lửa
căng phồng giả tạo, đôi mông bốc
lửa, chiếc váy vừa ôm vừa ngắn.
Đôi mông ôm quá quá ôm nên

*

có “thuật ngữ” bia ôm, phản xạ
có điều kiện. Cặp mắt “con heo”
nheo lại, thèm khát đến mắt có
đuôi níu kéo ngài giám đốc “bụng

to” đầu nhỏ, “Anh ơi! Em mời
anh dùng bia nhé! Uống vài chai
ủng hộ nhé anh!! Anh uống bia
của “hăng em! anh nhé!” Câu mời

khách dùng bia sử dụng trong ngày
không dưới mấy trăm lần. Điệp khúc
duy nhất tủi buồn đáp lại bằng
nhiều cách khác nhau: Cái gật đầu

lạnh nhạt... Khách hàng vô cảm lănh
đạm. Lời từ chối tử tế... Chú
trai mới nhớn khuôn mặt ánh mắt
ăn mặc rất việt kiều. Cái nh́n

khinh rẻ... Tay khách quen hàng ngày
ghé quán, bàn chuyện làm ăn móc
ngoặc chụp giật địa ốc, kiếm hàng
trăm triệu cú áp phe. Lời trêu

cợt khó nghe... Cụ Vịt kiều “tầm
gửi” về hưu non hay ăn trợ
cấp tiền già! Về mỗi đầu chớm
đông tránh lạnh, như con dơi ngủ

*

suốt mùa Đông! Chỉ tỉnh giấc sau
khi ghé quán bia ôm nóng bỏng.
Môi trường bia ôm, môi trường bia
bọt. Sản phẩm xă hội hôm nay

cho gần gũi đủ loại khách hàng
“thượng đế”. Trong thời đại công nghệ
dịch vụ, trong thời đại toàn cầu
hóa kinh tế đủ loại khách hàng

“thượng đế”. Thượng đế thỏa thích ăn
uống. Thượng đế thỏa thích tiệc tùng.
Thượng đế thỏa thích cười nói với
Nhau. Thượng đế thỏa thích vô tư

*

thoải mái... Môi trường bia ôm, môi
trường bia bọt. Sản phẩm xă hội
hôm nay cho gần gũi đủ loại
khách hàng “thượng đế”. Cả Thượng đế

“đứa con hoang” trở về, t́m lại
không khí quán ba xưa thời chiến,
t́m vui da thịt trinh non thời
mở cửa, với cái giá rẻ mạt...

lại biết nghe biết nói giữa cố
hương! hổ lốn mọi thứ rẻ nhất
trên đời tổng cộng lại, làm sao
không lắm thằng trở lại! Kinh tế

*

thị trường, giá một trời một vực.
Sau một chuyến không tŕnh trở lại,
cố hương trường cũ mái nhà xưa
ngàn quán bia ôm! Thử tưởng tượng

mỗi ngày cô nhân viên tiếp bia
phải tiếp xúc với biết bao khách
hàng say. Trong rượu bia chứa đầy
Sự Thật! Có khách uống say khóc

cười như điên như dại, độc thoại
với khoảng không chân không, kể chuyện
với bức tường trước mặt: ... Xứ Mỹ
hơn hai chục năm tao qua đếch

thèm đi học. Tiếng Anh cần ǵ
giữa đại lộ Bốn Sa Lít Tèn
Sài G̣n (1). Như mấy chú chệch Chợ
Lớn tưởng trên Hoa Lục. Khoa học

máy tính làm ǵ? Kinh tế tri
thức làm đếch ǵ?? Bấp bênh! Tớ
chỉ tham gia công nghệ làm móng
tay móng chân, chịu khó nâng chân

voi của mấy mụ lọ lem, “Dân
chủ hóa” cả thị trường tiêu thụ
sửa sang sắc đẹp. Linh-Côn chỉ
mới “ Dân chủ hóa “phá xích xiềng

cho người da đen. “Moa” Dân chủ
hóa và cả “Mỹ hóa & Làm ĐẹpỂ
cho cả “Nửa dân Mỹ da đen”.
Và một số tay đồng t́nh luyến

ái & á nam á nữ đen mun...
Dân Mễ dân “Cu”-ba dân Rệp
dân Lọ, nay ai cũng có đủ
tiền ghé Thẩm Mỹ Viện của tao.

Tiếng Anh & khoa học máy tính làm
ǵ cho hại năo mệt óc. Không
khéo bị Bệnh Lăng quên như Tông
Tông Rê Gan (2). Cũng bằng hay hơn

cả đồng lương làm kỹ sư phần
cứng lẫn phần mềm. Những chàng “Kiều”
thời đại... làm bằng cái vốn của
Trời cho là chút óc! Đ.M.

lộng ngôn hoang ngôn mỹ miều gọi
“chất xám”. Tao thấy chúng xốm (8) xịt...
Đ.M. Mao chủ tịt! Y mặt
thịt mà có lư: ”... không đáng cục

phân!” Những thằng “Kiều” thời đại làm
kỹ sư phần cứng lẫn phần mềm,
những con gà công nghiệp ngày đêm
mổ gơ bàn máy phím. Cần đéo

ǵ trường học với kỹ sư tâm
hồn. Đồng chí công an xă làng
chài tớ có lư: - Học nhiều thêm
Internet, chúng dễ thành gián

điệp phản động... Tao về xây mộ
sẵn trước, to lớn đẹp hơn cả
lăng Tự Đức! Tiền công băng lo
chở thi hài về cố quốc. Ê!

Bằng máy bay hăng hàng không số
một quốc tế: A-mê-ri-ken
E-lai (American Airline).
Tao chẳng tin hăng Hàng không Viet

nam Airline: V́ tao sợ chết
“hai lần”: Lần dưới đất bên Hoa
Kỳ. Lần rớt máy bay chứ lị!
—- “Do you know that?”:
—- “I” thuê lo

xa cả đội quân khóc mướn khóc
thuê nhỡ đi xa... Ối cha mẹ
ơi!... Ối cha mẹ hỡi!!... Sao Thần
Chết mạnh thế chẳng thua ai? Từ

vĩ nhân danh nhân tài hoa đến
thằng vô loại. Linh-côn, Ken nơ
đi, Ma-ri-linh, gă homeless
không cửa không nhà. Bài học lớn

*

tao nhận ra giấc mơ Mỹ...” Thế
khách uống say khóc cười bật khóc
̣a. Lời thú tội đến tận cùng
vực sâu Sự Thật, không trong giáo

đường linh thiêng! lại trong quán bia
ôm rất ư phàm tục!! Bọt bia
men rượu tửu lượng, hé mở Ư
Thức sự Thật trong tiếng khui bia.

Tách! Tách!! Tách!!! Trong tiếng khui bia,
không trong không khí giáo đường linh
thiêng! lại trong quán bia ôm rất
ư phàm tục!! Trong hoạt cảnh bi

hài, trong quán bia ôm! phản ứng
có điều kiện. Chỉ có Ông Thánh
tổ Phân tâm & Xă hội học mới
có thể giải thích ngọn nguồn. Vừa

*

mới đó ông “thượng đế nói sự
Thật” này, rất khó chịu, thích nói
nặng người khác, thích quát mắng bọn
nhân viên phục vụ, luôn luôn miệng

phản xạ có điều kiện tươi cười.
Cái nghiệp làm dâu trăm họ. Cái
thân phận làm Người. Khi uống bia...
Tay của mấy thằng khách luôn quơ

*

quờ quạng. Những bàn tay sạch không
có mắt mù ḷa của mấy cụ
khách luôn quơ quờ quạng khi có
cơ hội như Đất Nước nghèo hôm

nay. Dậu đổ b́m leo. Lắm thằng
Tây ba lô, thằng Vịt kiều chẳng
ra cái thá ǵ bên nớ, một
vé máy bay đến đây. Đồng mỹ

kim du khách, trong nước thế giới
thứ ba, bỗng chốc siêu sao vụt
lên “Hoàng tử Nữu Ước” (3)... Tay của
mấy thằng khách luôn quơ quờ quạng.

Những bàn tay sạch không có mắt
mù ḷa của mấy thằng khách luôn
quơ quờ quạng, khi có cơ hội.
Khách sang hay hèn ǵ cũng thế.

*

Khách già hay trẻ ǵ cũng vậy.
Khách có học hay vô học hay
chuyên chính... vô học cũng như nhau.
Hà Nội 50 năm chưa về!

Đà Nẵng 29 năm chưa về!
Sài G̣n 22 năm chưa về!
Ngồi Paris thử tưởng tượng... Trăm
ngàn quán bia ôm, ruột xót đau

ung thư. Tôi chỉ ước mong có
ngày về, như Nhân sĩ Nguyễn Khắc
Viện (4) lập một Cơ quan Không Chính
phủ (5) giúp đỡ bênh vực cho người

nghèo. Trong toàn cảnh Toàn cầu hóa,
trong bối cảnh Khoảng cách Số (6), trong
toàn cảnh Khoảng cách Bắc — Nam, trong
viễn cảnh Khoảng cách Giàu - Nghèo càng

lớn, càng xa dần như các giải
Thiên Hà trong Vũ trụ...

NGUYỄN HỮU VIỆN
Paris , Đông 2002

http://www.hanoiparis.com

1. Bolsa Avenue, Little Saigon

2. Tổng Thống Ronald Reagan & Ahlzeimer

3. Prince of New York (Eddy Murphy)

4. Nhân sĩ Việt kiều Paris .. ..

5. Non-Government Organization

6. digital divide ; infracture digitale. Infracture Nord-Sud

7. Công an khu vực , cớm cán nhớn .. ...

8. Phát âm theo giọng Quảng .. ... ! !


Home