VÔ VỊ
Nguyễn Hoài Phương



Cũng cữ những ngày này đây nhưng
vào năm ngoái th́ trời đă lạnh
lắm rồi, tôi nhớ, v́ dạo đó
tôi đang ở Mu nich, ngày ngày

ngồi trong nhà nh́n ra bầu trời
đầy tuyết rơi, buồn không thể tưởng
tượng được. Đấy là những ngày tôi
đang nằm ở nhà thằng bạn, v́

đang chờ việc làm nên cũng chẳng
có việc ǵ mà làm, mà dẫu
có th́ cũng chẳng biết làm ǵ,
vậy nên ngày nào cũng như ngày

nào tôi cũng ngồi đọc đi đọc
lại mấy tờ báo cũ, mấy cuốn
sách cũ, xem đi xem lại mấy
cuốn phim cũ, mấy vở tuồng, vở

chèo, mấy vở kịch cũ, nghe đi
nghe lại mấy bài hát, mấy bản
nhạc cũ, chơi đi chơi lại mấy
tṛ chơi cũ, nói chung thế, riết

rồi làm cái ǵ cũng chán, chơi
cái ǵ cũng chán, để rồi cuối
cùng tôi chỉ c̣n làm được đúng
một việc là ngồi trong nhà nh́n

ra ngoài bầu trời xám x́ xám
xịt, nặng như ch́, lúc th́ mưa,
lúc th́ tuyết, lúc th́ nắng và
gió th́ lúc nào cũng thổi vù

vù, lạnh và buồn và vô vị,
vô nghĩa lư không thể nào chịu
nổi, cũng không thể nào cải thiện
nổi, cho đến những ngày này rồi

mà t́nh h́nh của tôi vẫn thế,
nghĩa là vẫn chẳng có cái ǵ
thay đổi ngoài một điều là tôi
không c̣n ở Mu nich nữa, hiện

tại, tôi đă chuyển đến thành phố
khác và lúc này th́ đang nằm
ở nhà một thằng bạn khác, để,
tất nhiên là, chờ việc làm, cả

quá khứ lẫn hiện tại, tôi có
vẻ như hơi bị dị ứng với
công việc, có vẻ như tôi không
làm được cái ǵ, tôi không được

như mấy ông bạn làm cái ǵ
cũng được, cũng không sao, cũng hết.

@

NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG


Home